Mẹ chồng tôi sau khi nấu cơm xong, luôn cao giọng gọi với vào chồng tôi: "Cơm của chúng ta xong rồi, con bé đó ăn gì đây?"

Ban đầu tôi không hiểu.

Luôn cười hì hì tự đáp: "Mẹ, con không kén ăn đâu, mẹ làm gì con ăn nấy."

"Cứ giống mọi người là được ạ."

Mẹ chồng chẳng bao giờ đáp lại tôi.

Lấy bát đũa cũng chỉ lấy phần của ba người họ.

Rồi đến bữa tiếp theo, bà vẫn cao giọng hỏi chồng tôi như thế.

Chưa từng có ngoại lệ.

Đến lúc này tôi mới hiểu.

Đây là nhắm vào tôi rồi.

01

Nhà tân hôn đang sửa sang.

Tôi và chồng, Lâm Bằng Trình, đành dọn về nhà mẹ chồng ở.

Ban đầu tôi bảo chúng tôi thuê nhà ở cũng tốt, không cần làm phiền ông bà.

Nhưng mẹ chồng nhiệt tình mời mọc, khăng khăng nói cả nhà ở cùng nhau cho vui.

Tranh thủ cuối tuần, bà dẫn bố chồng không báo trước xông vào căn nhà thuê của chúng tôi.

Nửa ép buộc nửa mời mọc giúp chúng tôi chuyển nhà.

"Nhà cửa cũng không cần các con dọn dẹp, đi làm về còn có cơm nóng ăn, tốt biết bao."

"Thế này phiền quá ạ."

Tôi thấy ngại.

Mẹ chồng rất hào sảng nói: "Có gì đâu, Bằng Trình nửa đời người chưa từng nấu cơm, mẹ quen hầu hạ nó rồi, con đến thì chỉ thêm một đôi đũa thôi mà."

Trưa ngày đầu tiên.

Mẹ chồng làm sườn xào chua ngọt, gà om khoai tây, tôm sốt dầu, cà chua xào trứng.

Mâm cơm phong phú, màu sắc bắt mắt, nhìn thôi đã thấy thèm.

Lâm Bằng Trình ngồi xuống, buột miệng cười nói: "Đúng là không phải người một nhà thì không vào một cửa, mẹ làm toàn món Thời Vũ thích, mẹ bảo có trùng hợp không cơ chứ."

Nụ cười trên môi mẹ chồng lạnh đi một chút.

Giọng bà không còn vui vẻ như trước nữa.

"Vậy sao, thế thì trùng hợp thật."

"Thời Vũ có kiêng khem gì không, để sau này mẹ nấu nướng chú ý một chút."

Lâm Bằng Trình cư/ớp lời: "Cô ấy ăn gì cũng được, chỉ là không thích đồ chiên rán, khẩu vị hơi thanh đạm một chút."

Thật ra tôi không kén ăn.

Chỉ là có một thời gian dạ dày yếu, bác sĩ khuyên ăn thanh đạm, ít ăn đồ cay nóng chiên rán.

Anh ấy nhớ kỹ.

Nhưng mấy cái lời dặn của bác sĩ, luôn chỉ được nhớ đến khi cơ thể không khỏe.

Đến tôi còn chẳng mấy khi tuân thủ.

Giờ bị Lâm Bằng Trình mang ra nói một cách nghiêm trọng, mẹ chồng lại tỏ vẻ ghi nhớ rất kỹ, lòng tôi thấy ấm áp.

Ngược lại quên cả phản bác.

Thế nhưng không biết là vô tình hay cố ý, tối hôm đó, mẹ chồng làm bốn món.

Toàn là đồ cay nóng chiên rán.

Lòng tôi thắt lại.

Theo bản năng nhìn về phía Lâm Bằng Trình.

Lâm Bằng Trình quả nhiên cau mày.

"Mẹ, không phải đã bảo với mẹ là..."

"Ôi chao ôi, nhìn cái trí nhớ của mẹ này, mẹ nhớ nhầm rồi, mẹ cứ tưởng Thời Vũ thích món này nhất."

"Làm sao đây, Thời Vũ, con xem, con thích ăn gì, để mẹ làm lại cho con nhé?"

Bà đứng dậy, khoác lại chiếc tạp dề vừa cởi ra.

Dáng vẻ chân thành và áy náy khiến những nghi ngờ trong lòng tôi tan biến.

Nếu bà thật sự cố ý, liệu có chủ động đòi vào bếp làm lại không? Làm thế chẳng phải tự làm khổ mình sao?

Tôi cười giải thích: "Mẹ, không cần đâu, con thích ăn những món này. Là Bằng Trình thấy con ăn nhiều không tốt, anh ấy cứ quản con thôi. Không sao đâu ạ."

Ăn cơm xong, tôi kéo Bằng Trình cùng xung phong giúp một tay dọn dẹp.

Mẹ chồng cười cản lại: "Để nó bận đi, nó từ nhỏ đã rửa không sạch rồi."

"Cái bát này nếu rửa không sạch, ăn vào bụng toàn b/ệnh, hại chính mình thôi. Chúng ta không tính toán mấy chuyện nhỏ nhặt này."

Câu này nghe khó lọt tai một cách kỳ lạ.

Nụ cười trên mặt tôi suýt chút nữa không duy trì nổi.

May mà Lâm Bằng Trình có EQ cao, anh ấy tiếp lời: "Mẹ, rửa không sạch thì con rửa thêm mấy lần nữa. Hơn nữa, con trai mẹ cũng không vô dụng như mẹ nghĩ đâu, mấy năm nay ở ngoài, mấy việc này con đều làm qua cả rồi, còn làm rất tốt nữa là!"

"Mẹ đi nghỉ đi, chỗ dọn dẹp này không cần mẹ bận tâm."

Anh ấy đẩy bà ra ngoài.

Nhưng vẻ lạnh lùng trong ánh mắt mẹ chồng đã bị tôi nhanh chóng bắt được.

Tôi chợt nhận ra, có lẽ bữa tối hôm nay, không phải là ngoài ý muốn.

Tôi chất đống xoong nồi bát đĩa vào bồn rửa, mở vòi nước xả.

Lâm Bằng Trình đứng bên cạnh tôi, rút khăn ướt lau bếp.

Tôi nói: "Mẹ anh vừa rồi có phải không vui không?"

02

Lâm Bằng Trình mím môi cười.

"Không sao đâu."

Bếp của Lâm Bằng Trình mới lau được một phần ba.

Tờ khăn ướt anh ấy rút ra còn chưa dùng hết.

Mẹ chồng đã gọi anh từ bên ngoài.

"Bằng Bằng, con qua đây một chút, giúp mẹ xem cái điện thoại này bị sao vậy, sao không mở được nữa?"

Đương nhiên tối hôm đó, Lâm Bằng Trình không quay lại nữa.

Một mình tôi dọn dẹp sạch sẽ nhà bếp.

Trong lòng tôi nghẹn một cục tức, vô cùng khó chịu.

Đi ra cửa thì gặp đúng lúc mẹ chồng vừa làm xong việc.

Bà cười tươi rói, quét sạch vẻ u ám lúc nãy.

"Người già rồi đúng là chẳng được tích sự gì, đến cái điện thoại cũng không mò mẫm ra nổi."

"Thời Vũ, vất vả cho con rồi."

"Không sao ạ, mẹ."

Tôi cũng cười.

Chỉ là nghiêng đầu nói chuyện với Lâm Bằng Trình.

"Anh chỉ biết lười biếng, hôm nay là em rửa bát, ngày mai đến lượt anh đấy."

"Tuân lệnh! Vợ yêu! Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!"

Lâm Bằng Trình giơ tay phải lên một cách khoa trương, thực hiện một cái chào kiểu quân đội không chuẩn lắm.

Nụ cười của mẹ chồng nhạt đi vài phần.

Ngày hôm sau.

Ăn cơm xong, mẹ chồng nhìn về phía tôi.

"Ăn xong cả rồi nhỉ, dọn dẹp đi."

"Vâng."

Tôi không ngẩng đầu lên, tiếp tục nghịch điện thoại, không hề nhúc nhích.

Bố chồng đứng dậy xỏ giày, mở cửa đi ra ngoài.

Ông ấy lần nào sau bữa cơm cũng đi dạo một chút cho dễ tiêu.

Điện thoại của Lâm Bằng Trình đang phát video ngắn kêu ầm ĩ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm