Khi đó tôi tin tưởng Bùi Nam Châu đến thế. Tôi chưa từng nghĩ anh đi gặp Diêu Tri Tri. Sau khi ở bên người thương một tháng, anh vẫn có thể thản nhiên thân mật với tôi. Càng không ngờ anh lại giấu Diêu Tri Tri trong lòng lâu đến vậy, khiến tôi làm một kẻ ngốc suốt bao nhiêu năm.
Còn về việc đứa trẻ đó có phải của Bùi Nam Châu hay không...
Suy nghĩ của tôi trôi đi xa xăm.
Đồng nghiệp không biết đang tán gẫu chuyện gì mà cười lớn.
Một lát sau, có người huých tay tôi.
"Chung Tình, còn cậu thì sao? Cậu đoán xem bao giờ Bùi tổng và Diêu tiểu thư kết hôn?"
Vì năm đó Bùi Nam Châu thu m/ua công ty chúng tôi rồi tái cơ cấu, sa thải một loạt nhân viên. Để tránh việc tôi, một nhân viên cũ, sếp bà mới, bị người ta th/ù gh/ét, nên khi kết hôn, tôi và Bùi Nam Châu không công khai mối qu/an h/ệ trong công ty. Vì vậy, mọi người ở công ty không hề biết Bùi Nam Châu đã kết hôn.
Nghe câu hỏi này, nói thật là tôi thấy hơi gượng gạo. Nhưng tôi vẫn mỉm cười, nói: "Chắc sắp rồi."
"Diêu tiểu thư hồi phục rất tốt, đứa trẻ cũng đã đầy tháng, tổ chức hôn lễ hoàn toàn không có vấn đề..."
Đồng nghiệp nắm ch/ặt tay tôi. Tôi nghi hoặc ngẩng đầu lên, thấy Bùi Nam Châu đang đứng ở cửa, sắc mặt trắng bệch đến đ/áng s/ợ.
Lúc này, anh đang ngồi bên cạnh tôi, giải thích về chuyện hôm đó, nói rằng anh chỉ là lỡ lời, bảo tôi đừng suy nghĩ nhiều. Nhưng tôi đã chẳng còn cảm giác gì nữa rồi.
04
"Ồ, vậy sao."
Tôi cười thờ ơ, đáp lại cho có lệ.
Bùi Nam Châu quay đầu nhìn tôi, dường như còn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không thể thốt nên lời.
Xe về đến nhà, vừa vào cửa tôi đã chui tọt vào phòng làm việc.
Thực ra tôi không cố tình lấy cớ bận việc để tránh mặt Bùi Nam Châu. Nhà tuy rộng nhưng cũng chưa đến mức chỉ cần trốn là không gặp được nhau. Lý do tôi dành hầu hết thời gian cho công việc là vì hơn một tháng qua, tôi đã suy nghĩ kỹ về mối qu/an h/ệ với Bùi Nam Châu, về tình cảm này và cả cuộc hôn nhân này. Tôi nghĩ đã đến lúc phải đưa ra lựa chọn.
Dự án trong tay gần đây đã hoàn thành gần hết. Chỉ cần dự án cuối cùng này đi vào hoạt động, tôi có thể làm thủ tục nghỉ việc, coi như không phụ lòng những người khác trong bộ phận. Đến lúc đó tôi có thể...
Bùi Nam Châu đột ngột đẩy cửa bước vào. Vẻ mặt anh lạnh lùng như thể người vừa nói chuyện dịu dàng trên xe không phải là anh vậy.
"Chung Tình, giải thích đi!"
Anh gi/ận dữ ném điện thoại của mình lên bàn làm việc. Tôi chưa bao giờ thấy anh có cảm xúc mạnh mẽ đến thế.
Không hiểu chuyện gì, tôi cầm điện thoại lên, phát hiện mỗi khung chat trong giao diện tin nhắn của anh đều là thông báo hình ảnh. Từ nhóm cấp ba, đại học, cho đến nhóm công ty, nhóm bạn bè, chỉ cần là nhóm có anh, có tôi và có Diêu Tri Tri, đều có người mới gửi ảnh.
Tôi nhíu mày mở ra. Ánh mắt khựng lại, tôi siết ch/ặt điện thoại. Người gửi ảnh lại chính là tài khoản phụ của tôi. Mà những bức ảnh đó đều là ảnh chụp chung của Diêu Tri Tri và một người đàn ông. Nhìn tư thế của hai người, người đó chắc hẳn là chồng của Diêu Tri Tri.
Bùi Nam Châu nhìn tôi với ánh mắt trầm đục: "Em gửi những thứ này, ngoài việc chứng minh em là kẻ ích kỷ, hẹp hòi, hay gh/en t/uông thì chẳng có ý nghĩa gì cả."
Tôi mím môi, vẫn cố giải thích: "Em không biết chuyện gì đang xảy ra, tài khoản phụ này cũng không phải do em đăng nhập, hơn nữa..."
Bùi Nam Châu lạnh lùng nói: "Loại biện minh này, em nghĩ anh sẽ tin sao?"
Lời tôi nghẹn lại nơi cổ họng. Đúng vậy, nếu là chuyện giữa tôi và Diêu Tri Tri, Bùi Nam Châu chắc chắn sẽ vô điều kiện đứng về phía cô ta. Hơn nữa, đứng từ góc độ của anh, dường như chỉ có tôi mới làm chuyện này vì anh.
Thấy tôi không nói gì, Bùi Nam Châu càng tức gi/ận hơn: "Chung Tình, trước đây anh thật sự không nghĩ em là loại người này. Em nên cảm ơn vì Tri Tri đã kết hôn rồi, nếu không thì lúc trước anh tuyệt đối sẽ không..."
Tôi đột ngột ngẩng đầu. Bùi Nam Châu sững người, dường như anh cũng không ngờ mình lại nói ra những lời đó. Anh nhíu mày, không nói tiếp nữa. Nhưng tôi không thể coi như chưa nghe thấy gì.
Điện thoại trong túi rung lên đi/ên cuồ/ng. Tôi nén nỗi đ/au nhói trong tim lấy ra xem, phát hiện trong nhóm đang đi/ên cuồ/ng @tất cả mọi người. Có một cậu bạn cấp ba đứng ra giải vây: 『So sánh như vậy mới thấy Nam Châu và Tri Tri đúng là đẹp đôi nhất, đi một vòng vẫn là người cũ, lãng mạn quá, gặp được cặp đôi chân ái chúng ta phải hô hào gì đây?』
Trong nhóm bắt đầu liên tục nhảy tin nhắn. Một loạt số '99' bắt đầu tràn ngập màn hình. Tôi xem một lúc, trong đầu toàn là câu 'nếu không thì lúc trước' của Bùi Nam Châu.
Có vài người không tha, vẫn @ tôi, hỏi tại sao tôi không chúc phúc cho cặp đôi trai tài gái sắc đó. Nhìn kỹ mới phát hiện đó là mấy người bạn cùng câu lạc bộ cấp ba rất thân với Diêu Tri Tri. Có lẽ họ nghe tin về mối qu/an h/ệ của tôi và Bùi Nam Châu, hoặc là Diêu Tri Tri đã sai họ đến ép tôi phải bày tỏ thái độ. Tôi không biết, nhưng tôi đã chẳng còn bận tâm nữa.
Hít sâu một hơi, tôi di chuyển ngón tay, cũng gửi vào nhóm: 『99』.
05
Bùi Nam Châu lập tức nắm ch/ặt cổ tay tôi. Sắc mặt còn tệ hơn lúc nãy: "Chung Tình, em đang làm cái gì vậy?"
"Sao nào, muốn dùng cách này để chứng minh bản thân bị oan ức sao?"
"Không làm gì cả, thấy họ nói cũng đúng mà, tôi cũng chẳng định chứng minh điều gì."
Tôi ngẩng đầu nhìn Bùi Nam Châu, nhếch môi. Bỗng nhiên cảm thấy rất mệt mỏi.
"Tin hay không tùy anh, tôi còn có việc, đi làm đây."
Tôi trả điện thoại cho Bùi Nam Châu, cầm đồ đạc của mình muốn rời đi. Nhưng Bùi Nam Châu vẫn nắm ch/ặt lấy tôi không chịu buông.