Trần Hoài kéo Ô Mai Mai chạy mất.
Lại một lần nữa để lại cho tôi một đôi bóng lưng vội vã.
Tôi khoanh tay nhìn họ rời đi.
Lồng ngựk bỗng thấy nghẹn đắng.
Tuy tôi đã qua cái tuổi tin vào chuyện "một túp lều tranh hai trái tim vàng" từ lâu rồi.
Nhưng tôi và Trần Hoài đã từng yêu nhau thật lòng.
Ngày trước, nhà anh vì chạy chữa cho bố chồng mà nghèo đến mức trong nhà chẳng còn lấy một món đồ đáng giá, bố mẹ tôi không đồng ý chuyện hôn sự.
Anh liền liều mạng ki/ếm tiền, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã xây xong căn nhà, khiến bố mẹ tôi phải gật đầu.
Anh nói muốn cho tôi một đám cưới hoành tráng.
Thế là lại đ/âm đầu vào công trường, làm lụng vất vả suốt hai năm, tích góp được một khoản sính lễ hậu hĩnh.
Đường đường chính chính rước tôi về dinh.
Chúng tôi đã có một khoảng thời gian mặn nồng, anh nhìn con bé An An trong tã Iót.
Ánh mắt đầy áy náy nhìn tôi.
"Vợ à, anh nghe ngóng rồi, đi phương Nam nhận thầu công trình ki/ếm được nhiều tiền hơn ở nhà."
"Em đợi anh hai năm, anh nhất định sẽ ki/ếm được thật nhiều tiền, về m/ua cho em vòng vàng, tích góp của hồi môn cho An An!"
Tôi lau nước mắt.
Hóa ra tình cảm dù tốt đẹp đến đâu, đến cuối cùng cũng đều tùy thuộc vào lương tâm mỗi người.
Tôi nhớ đến một câu nói từng đọc được.
Cách nhanh nhất để một người phụ nữ trưởng thành, chính là lấy chồng, sinh con.
Hôn nhân là bến đỗ bình yên, nhưng lại khiến người phụ nữ bị mài mòn da th!t cho đến khi tơi tả, rồi lại tự mọc ra một lớp giáp dày.
Lớp giáp đó trở thành bến đỗ của riêng họ.
Người phụ nữ vì thế mà trở nên đanh đ/á, thô kệch.
Nhưng lại bị quay ngược lại trách móc là thô lỗ, tính toán, không biết dịu dàng.
Những cô gái mới bước chân vào hôn nhân, chắc chẳng có ai là không muốn êm ấm sống cả đời bên người gối chăn.
Nhưng đi mãi, đi mãi.
Tất cả đều chệch khỏi quỹ đạo ban đầu.
Điện thoại reo, c/ắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
"Ôn Thư à, tôi ra sạp th!t của cô, sao không thấy cô đâu thế?"
"Cô khi nào về, tôi đang đợi m/ua th!t đây."
"Đến ngay đây!"
Cuộc sống giáng cho tôi những cú đò/n nặng nề, nhưng lại chẳng cho tôi thời gian để thở.
Tôi còn con phải nuôi, còn tiền nhà phải trả.
Ngày mai sẽ không vì hôm nay tôi ly hôn mà không đến.
Tôi lau nước mắt, xoay người sải bước về phía chợ.
Hai tháng sau, Ô Mai Mai sinh một bé gái.
Mẹ Trần chỉ nhìn một cái rồi xoay người ra khỏi phòng b/ệnh.
Trần Hoài chẳng nói gì, chỉ là biểu cảm trên mặt trở nên thiếu kiên nhẫn.
Anh ta có mấy khoản tiền công trình không tất toán được, đám công nhân bên dưới ngày nào cũng đòi lương.
Thậm chí có kẻ còn định đến tận nhà hỏi thăm, khiến anh ta sứt đầu mẻ trán.
Ô Mai Mai cố gắng lấy lòng một cách dè dặt.
"Chồng ơi, anh xem con gái chúng mình này, con bé đáng yêu quá..."
Trần Hoài nghe một cuộc điện thoại.
"Anh còn việc phải ra ngoài, hôm nay không về đâu."
Nước mắt Ô Mai Mai từng giọt rơi xuống.
Sau khi dỗ con ngủ, cô ta cố chịu đựng sự khó ở trong người để tự làm cơm.
Trần Hoài ngày nào cũng say khướt trở về, vừa về đến nơi là ch/ửi bới.
Ch/ửi vì không đòi được tiền công, ch/ửi vì không nhận được công trình, ch/ửi công nhân không biết điều.
Khiến con gái sợ hãi khóc thét lên.
Ô Mai Mai nhẫn nhịn vài ngày, cuối cùng không chịu nổi nữa, cô ta cãi nhau to với Trần Hoài, thậm chí còn động tay động chân.
Trong nhà ngày nào cũng như đám ch/áy.
Mẹ Trần nước mắt đầm đìa.
"Nghiệt duyên, đúng là nghiệt duyên mà..."
Lần nữa gặp lại Trần Hoài là vài tháng sau, tôi đang thuần thục lọc xươ/ng ở sạp th!t, anh ta đứng trước mặt tôi.
"Tiểu Thư..."
Tôi gi/ật nảy mình, sau khi nhìn rõ là Trần Hoài, tôi cắm phập con d/ao lọc xươ/ng xuống thớt.
Trần Hoài sợ đến mức run cầm cập.
"Có việc gì?"
"Không, không có gì..."
Trần Hoài chạy mất như bị giẫm phải đuôi.
Tôi tiếp tục thái th!t b/án hàng.
Hóa ra Ô Mai Mai đã bỏ đi, Trần Hoài một mình nuôi con, lại còn phải chăm mẹ Trần, căn bản không có thời gian đi ki/ếm tiền.
Anh ta n/ợ lương công nhân chưa trả, ngày nào cũng bị người ta đòi n/ợ.
Anh ta tìm đến tôi để mong quay lại.
Lưu Tình quan sát vẻ mặt tôi.
"Cậu nghĩ sao?"
"Không bao giờ có chuyện đó!"
"Ha ha..."
Chúng tôi cùng cười.
Đàn ông luôn tự cảm thấy mình ổn, luôn nghĩ rằng mình phạm lỗi.
Chỉ cần quay đầu nhận lỗi là phụ nữ sẽ vô điều kiện tha thứ cho họ.
Nhưng anh ta quên mất, trên đời này làm gì có chuyện tốt đẹp như thế.
(Hết.)