Sau khi tôi đỗ đại học, bố c/ắt hết mọi khoản chu cấp và đuổi tôi ra khỏi nhà.
"Giang Viện à, bố mẹ ở nước ngoài nuôi con đến 18 tuổi là không quan tâm nữa!"
"Giờ con cũng đã trưởng thành, phải tự lập, tự cung tự cấp. Từ nay về sau không được tiêu tiền của bố mẹ nữa!"
Tôi nhìn chiếc vali bị ông ném ra ngoài, lập tức kéo hành lý đi thẳng đến nhà bà nội. Bà nghe tôi kể lể trong nước mắt, liền gọi một cuộc điện thoại c/ắt luôn khoản hỗ trợ trả góp tiền nhà của bố tôi.
Bố tôi cuống lên: "Mẹ, mẹ không cho con tiền thì lương của con sao đủ tiêu!"
"Người ta ở nước ngoài 18 tuổi đã không tiêu tiền của bố mẹ rồi, con hơn 40 tuổi đầu còn bám váy mẹ, cũng nên tự lập đi!"
1
Tôi xách hành lý đi thẳng đến nhà bà nội, không hề ngoảnh đầu lại.
Kiếp trước, bố tôi cũng làm như vậy. Tôi sợ hãi đ/ập cửa c/ầu x/in, nhưng ông nhất quyết không mở.
Ông thậm chí còn tuyên bố với tất cả họ hàng rằng ông không nuôi tôi nữa, ai dám lén lút cho tôi tiền, ông sẽ tính sổ với người đó!
Không còn cách nào khác, tôi đành phải đi làm.
Làm sáu công việc một ngày, tôi đột tử trên đường.
Mở mắt ra lần nữa, nhìn thấy chiêu trò này của bố, tôi không chút do dự chạy thẳng đến nhà bà nội.
Bà đang nhảy dân vũ ở quảng trường, tôi kéo vali tìm một vị trí dễ thấy nhất, nhìn thấy bà là òa khóc nức nở, tiếng khóc còn át cả nhạc dân vũ.
Bà hoảng hốt: "Ôi, Viện Viện, con làm sao thế này? Con đang..."
"Bà ơi, bố không cần con nữa. Bố bảo con đủ 18 tuổi rồi, phải tự lập, đuổi con ra khỏi nhà, bắt con tự đóng học phí!"
Nghe vậy, bà tức gi/ận đến mức lập tức gọi điện cho bố tôi.
"Giang Hải Xuyên, thằng ranh con, mày đuổi cháu gái đích tôn của tao ra ngoài, mày định làm gì hả!"
Đầu dây bên kia, bố tôi vẫn điệp khúc cũ: "Bố mẹ nước ngoài nuôi đến 18 tuổi là tự lập không quản nữa. Nó đã trưởng thành rồi, trách nhiệm của con cũng đã tận rồi."
"Mẹ, mẹ đừng có lo chuyện bao đồng nữa!"
Nói xong ông cúp máy. Bà tức đến mức mặt mày tái mét, nắm ch/ặt lấy tay tôi: "Nó không quản thì để bà quản. Cái thằng ranh con này, không đá/nh cho một trận là lại làm lo/ạn."
"Cả mẹ mày nữa, chả được tích sự gì!"
Mẹ tôi cũng từng khuyên, nói bố tôi bị tẩu hỏa nhập m/a rồi, nhưng khuyên thì khuyên, kiếp trước bà không hề chìa tay ra giúp đỡ, chỉ gọi điện bảo tôi giữ gìn sức khỏe.
Giờ nghĩ lại, mẹ chẳng hề quan tâm, bà cũng là kẻ đồng lõa.
Tôi thậm chí đã nói là coi như tiền v/ay, sau này đi làm sẽ trả lại, nhưng bà vẫn không chịu đưa.
Đương nhiên tôi sẽ không c/ầu x/in mẹ nữa, mà tìm thẳng đến bà nội.
Bà lập tức gọi điện cho bác cả, cô út và ông nội, bảo họ về gấp. Bố tôi cũng nhận được điện thoại và chạy đến.
Vừa vào cửa, thấy tôi, bố chỉ tay vào mặt tôi: "Giang Viện, gan mày lớn thật, dám chạy đến tìm bà nội làm chỗ dựa. Hôm nay dù trời có sập xuống, tao cũng không cho mày một xu."
Bác cả và cô út đều biết những lời lẽ hoang đường của bố tôi nên rất khó chịu. Vừa định nổi gi/ận thì bà nội ngăn lại: "Mấy đứa đừng nói gì cả. Học phí và sinh hoạt phí bốn năm đại học của Viện Viện, bà sẽ lo."
"Bà quyết định rồi. Giang Hải Xuyên, sau này già đi, cấm mày gọi Viện Viện về nuôi mày. Hôm nay để bác cả và cô út của mày làm chứng!"
"Đã không nuôi thì dứt khoát từ mặt, c/ắt đ/ứt cho sạch sẽ."
Bố tôi sững sờ: "Mẹ!"
"Đừng gọi tao là mẹ. Từ hôm nay trở đi, mày cũng không còn liên quan gì đến tao nữa."
Bố tôi thấy bà đã quyết tâm giúp tôi, liền buông lời cay nghiệt: "Được, từ thì từ! Sau này con cũng không quản nó nữa!"
Bác cả khó chịu: "Thằng hai, mày đi/ên rồi à! Viện Viện mới 18 tuổi, con bé còn nhỏ thế, mày bảo nó sống thế nào!"
Bố tôi không cho là đúng: "Người ta ở nước ngoài đều như thế cả, sao nó lại không được?"
"Anh cả, anh quá nuông chiều con cái rồi. Con trai anh gần 30 tuổi rồi mà anh vẫn giúp nó trông con, cho nó tiền. Còn em thì không, dù sao nuôi đến tuổi trưởng thành là trách nhiệm của em đã tận!"
Bác cả tức đến bật cười: "Được, trách nhiệm của mày đã tận, mày đừng có hối h/ận!"
"Là các người đừng hối h/ận mới đúng. Sau này nếu để tao phát hiện các người cho nó tiền, thì phải lo cho nó đến cùng đấy!"
"Nó kết hôn, sinh con, các người cũng phải gửi tiền!"
Đến nước này thì ngay cả cô út cũng không nhịn nổi nữa.
"Anh hai, anh đừng có đi/ên rồ nữa!"
2
Bố tôi vẫn thản nhiên: "Anh không hề đi/ên, những gì anh nói đều là thật. Nó đã trưởng thành rồi, sau này anh sẽ không cho một xu nào cả."
"Đương nhiên, các người muốn cho thì anh không cản. Sau này nếu các người hối h/ận thì số tiền đó anh sẽ không trả đâu, muốn đòi thì đi mà tìm Giang Viện!"
Nghe vậy, cô út cũng gi/ận đến run người: "Anh suốt ngày khoe khoang nước ngoài tốt, sau này anh chuyển hẳn sang nước ngoài mà sống! Có bố mẹ nhà ai lại như anh không!"
"Mẹ cũng thật là, bố nó hồ đồ mà bà cũng không hỏi han gì. Thôi, chuyện nhà anh, em không quản nữa."
"Mẹ, tóm lại là thế đi. Sau này nếu anh hai có chuyện gì, bà đừng gọi con về nữa."
Cô út dậm chân bỏ đi.
Tuy nhiên, trước khi đi, cô vẫn chuyển vào điện thoại tôi 3.000 tệ, bảo là quà chúc mừng tôi đỗ đại học.
Tôi nhận ngay, vì tôi biết nếu lần này không nhận thì sau này sẽ chẳng có xu nào nữa.
Thứ tôi thiếu nhất bây giờ chính là tiền. Dù bà nội nói sẽ lo học phí và sinh hoạt phí, nhưng tôi cũng không thể tiêu mãi tiền lương hưu của bà.
Huống hồ ông nội mỗi tháng vẫn phải uống th/uốc.
Lúc này, ông nội đang ngồi trên ghế sofa cuối cùng cũng lên tiếng.
"Được rồi, đã là ý của thằng hai thì cứ thế đi. Thằng cả, con ghi nhớ lấy. Giang Hải Xuyên, mày đi được rồi!"
Ông phất tay ra hiệu cho bố tôi rời đi. Bố tôi không hiểu đầu cua tai nheo gì, nhưng nghĩ lại vẫn không quên nhắc nhở: "Đã nói rồi đấy, Giang Viện tao sẽ không nuôi!"
Nói xong, ông quay đầu bỏ đi. Bác cả thở dài, không nói lời nào, an bài cho hai ông bà xong xuôi rồi cũng ra về.