Sắc mặt bố mẹ tôi tái nhợt đi trong chớp mắt.
Họ túm lấy Thẩm Khả Hân đang dưới đất: “Đi thôi!”
Mẹ tôi cuống cuồ/ng vơ lấy chiếc túi xách rơi trên đất của Khả Hân, vẫn không quên quay đầu trừng mắt nhìn tôi:
“Nhìn xem việc tốt mà mày đã làm đi!”
Thẩm Khả Hân đi giày cao gót bước theo sau họ, trước khi đi còn liếc nhìn tôi đầy oán h/ận.
Ha, bao nhiêu năm rồi, gia đình này vẫn chẳng thay đổi chút nào.
Bất kể xảy ra chuyện gì, họ cũng đều bắt tôi phải chịu tội thay.
Nhưng tôi đã trở nên mạnh mẽ rồi, không còn là cô bé nhút nhát chỉ biết khao khát được bố mẹ yêu thương nữa.
Người không yêu tôi, tôi cũng chẳng cần yêu.
Loại gia đình này, tôi chẳng thèm đoái hoài!
05.
Cứ ngỡ chuyện này cứ thế mà qua đi.
Nhưng sáng hôm sau, khi tôi vẫn đang trên đường đi làm thì nhận được tin nhắn của Đổng Thiến.
“Cậu xem cái này đi!”
Tôi mở đường link cậu ấy gửi.
Phát hiện một tài khoản tên “Nhật ký trưởng thành của Khả Khả” đã đăng một bài văn dài.
Trong bài viết miêu tả chi tiết tâm tư của một người em gái mắc b/ệnh.
“Từ nhỏ sức khỏe đã không tốt, tâm nguyện sinh nhật duy nhất của em chính là được chụp ảnh cùng chị gái.
Nhưng sau khi em và mẹ đội nắng xếp hàng, chị ấy lại từ chối yêu cầu của em...”
Bài viết viết rất dài về tình cảm của người em dành cho chị gái.
Cũng như việc sau khi chị gái bỏ nhà đi, em gái đã buồn bã đến mức đổ b/ệnh.
Bên dưới còn đính kèm một tấm ảnh cô ta nằm trên giường b/ệnh, sắc mặt tái nhợt.
Chẳng bao lâu sau, cư dân mạng đã liên kết bài văn này với vụ chen hàng ngày hôm qua.
Phần bình luận nhanh chóng bùng n/ổ!
“Hóa ra là vậy, hôm qua trách oan bà cô kia rồi, làm mẹ thì ai chẳng xót con.”
“Người chị này cũng m/áu lạnh quá, yêu cầu nhỏ thế này mà cũng không đáp ứng được sao?”
“Tôi xin sám hối vì đã trách nhầm cô Chu Nhã, cô ấy chỉ là quá yêu con gái mình thôi.”
Tôi tiếp tục lướt xuống, thấy một blogger nổi tiếng về nuôi dạy con cái chia sẻ lại bài viết kèm bình luận.
“Với tư cách là một người mẹ, tôi hoàn toàn thấu hiểu tâm trạng của cô Chu, đứa trẻ đang b/ệnh tật đưa ra yêu cầu gì cũng đều nên được đáp ứng.”
Bình luận này đã nhận được hàng chục nghìn lượt thích.
Điều khiến tôi kinh ngạc hơn là có người đã bóc mẽ thông tin tôi làm việc tại công viên.
Chủ đề “Nàng Bạch Tuyết lạnh lùng từ chối yêu cầu chụp ảnh của em gái trọng b/ệnh” đang leo dần lên bảng xếp hạng tìm ki/ếm.
Rất nhanh sau đó, có người đã tìm ra tài khoản mạng xã hội của tôi.
Dưới bài đăng chia sẻ về hoàng hôn ở công viên mới nhất, đã có hàng nghìn bình luận ùa vào.
Không ngoại lệ, tất cả đều đang m/ắng nhiếc tôi.
“Đối với em gái ruột mà cũng m/áu lạnh thế này, xứng đáng làm công chúa sao?”
“Mẹ mày sinh ra mày chẳng bằng sinh ra một miếng th!t xá xíu!”
“Loại công chúa như mày ngày nào không cút đi, ngày đó tao không bao giờ đến!”
Đến công viên giải trí, vừa trang điểm xong, thay bộ váy công chúa bước ra khỏi lâu đài, tôi đã nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài.
Một người phụ nữ trung niên chỉ tay từ xa m/ắng tôi:
“Chính là mày b/ắt n/ạt cô bé đang b/ệnh tật hả? Lương tâm bị chó ăn rồi sao!”
Nhân viên an ninh vội vàng khuyên bà ta rời đi, nhưng lời nói của bà ta đã thu hút thêm nhiều người vây xem.
Ngay sau đó lại có một ông lão quát tôi:
“Cô gái ơi, người một nhà có gì mà không bỏ qua được? Em gái cô đã b/ệnh đến thế rồi!”
Đổng Thiến đứng cạnh tôi cố gắng giúp tôi giải thích: “Sự việc không phải như mọi người nghĩ đâu...”
Nhưng giọng cậu ấy hoàn toàn bị nhấn chìm trong những lời chỉ trích.
Chị Vương quyết đoán: “Hôm nay buổi biểu diễn của Bạch Tuyết sẽ thay người, Tiểu Thẩm em đi lối cửa sau ra ngoài đi.”
Tôi quay người đi về phía cửa sau, thấy không ít du khách ở khu xếp hàng đang chỉ trỏ vào mình.
“Là cô ta đấy à? Nhìn cũng hiền lành, sao lại đ/ộc á/c với người nhà thế?”
“Nghe nói em gái cô ta mắc b/ệnh nan y, tâm nguyện sinh nhật cuối cùng mà cô ta cũng không đồng ý.”
Tôi nắm ch/ặt vạt váy, ngón tay r/un r/ẩy.
Trước làn sóng dư luận dữ dội, sự thật dường như chẳng còn quan trọng nữa.
Nhưng không phải chỉ có họ mới biết sử dụng dư luận.
Thẩm Khả Hân cô ta biết viết văn, thì tôi đương nhiên cũng có thể lên tiếng cho chính mình.
Sau khi về nhà, tôi mở máy tính bắt đầu viết một bài văn dài.
Tôi viết ra từng chuyện một thời nhỏ.
Sự đối xử bất công khi bị gửi về quê.
Nỗi oan ức khi bị em gái vu khống ăn cắp đồ.
Quá trình bị thương để lại s/ẹo trên trán.
Sự tuyệt vọng khi bị khóa trái cửa lỡ mất kỳ thi cấp ba.
Sau khi bài viết được đăng lên, phần bình luận lại toàn là nghi ngờ.
“Viết nghe giống thật đấy, có bằng chứng không?”
“Bây giờ vì muốn nổi tiếng mà câu chuyện nào cũng dám bịa ra.”
“Chắc là đang ké fame đúng không? Sao hôm qua không nói?”
Tôi nhìn những bình luận đó, chẳng hề vội vã.
Tôi ghim bình luận của chính mình dưới bài viết:
“Tôi và Thẩm Khả Hân là chị em song sinh.
Các người đoán xem tại sao--
Bố mẹ luôn nhớ ngày sinh nhật của nó, nhưng lại luôn quên ngày sinh của tôi?”
Sau đó tôi đính kèm một tấm ảnh mặt mộc của mình.
Trong ảnh, tôi và Thẩm Khả Hân trông gần như đúc một khuôn.
Phản hồi này ngay lập tức nhận được mười nghìn lượt thích!
“Trời ơi! Thực sự trông giống hệt nhau!”
“Hóa ra đúng là song sinh thật!”
“Nghĩ mà thấy sợ, con gái song sinh cùng ngày sinh nhật, tại sao một đứa được bố mẹ dẫn đi chơi công viên, đứa còn lại thì phải vất vả làm việc ở công viên đó?”
Phần bình luận bắt đầu xuất hiện những luồng ý kiến khác.
Dư luận bắt đầu dần dần chuyển hướng.
Có cư dân mạng thậm chí còn bắt đầu phân tích mấy cuốn sách nuôi dạy con b/án chạy mà mẹ tôi viết.
“Tôi đã đi tra mấy cuốn sách mẹ cô ta viết, trong đó lúc nào cũng chỉ nhắc đến 'con gái Khả Khả của tôi'.”
“Trời! Lúc xem sách của bà ta, tôi cứ tưởng bà ta chỉ có một đứa con gái!”
“Đúng vậy, bà ta viết trong sách là dành toàn bộ tình yêu cho một đứa trẻ, hóa ra là thật sự chỉ dành cho một đứa.”
“Phải thiên vị đến mức nào mới có thể hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của đứa con gái còn lại chứ?”