Lục Chi Hoài cuống lên, nhắn tin đe dọa bạn gái rằng nếu không kết hôn sẽ tung ảnh nóng của cô ấy ra ngoài.
Ai ngờ cô bạn gái vốn dĩ dịu dàng, mềm mỏng lại chẳng hề sợ hãi, quay ngược lại báo cảnh sát, xóa sạch những tấm ảnh riêng tư đó.
Cô ấy vẫn chưa hả gi/ận, còn tố cáo sự việc lên công ty của Lục Chi Hoài.
Lục Chi Hoài bị sa thải và bị cấm làm việc trong ngành tài chính trong vòng mười năm.
Ngành này mỗi ngày đều thay đổi không ngừng, mười năm rời xa thực tế cũng đồng nghĩa với việc cả đời này không bao giờ có thể quay lại được nữa.
Lục Chi Ngôn trước khi thực hiện ca phẫu thuật thì nhận được điện thoại của bạn, nói rằng thấy bạn gái nó đang ở cùng một người đàn ông khác trong quán bar.
Nó nổi gi/ận đùng đùng, bỏ mặc b/ệnh nhân đang nằm trên bàn mổ để chạy đến trung tâm thương mại tìm bạn gái.
May mắn thay, hôm đó có một bác sĩ trưởng khoa từ tỉnh xuống thị sát đang ở khách sạn gần đó, nửa đêm phải vội vã chạy đến tiếp quản ca mổ, nếu không thì e rằng đã xảy ra án mạng rồi.
Lục Chi Ngôn bị tước giấy phép hành nghề y, vĩnh viễn không được làm bác sĩ nữa.
Nghe xong mà tôi rùng mình kinh hãi, vỗ vỗ ngựk: “May mà sau khi về Bắc Kinh con đã đổi số điện thoại, cũng không dẫn chúng về nhà.”
“Nếu không, với cái bản tính này của chúng, không biết chừng lúc nào chúng lại tìm đến tận cửa!”
Anh trai cười khẽ: “Em vẫn chưa đến mức ngốc.”
Tôi hỏi: “Anh, anh có thấy em tà/n nh/ẫn quá không? Anh và bố mẹ vẫn có thể đón nhận em, nhưng em lại không muốn đón nhận các con mình!”
Anh trai im lặng một lúc rồi dịu dàng nói: “Em khác với chúng. Em chỉ là bị tình yêu làm cho mờ mắt.”
“Còn chúng thừa hưởng gen của Lục Phong, muốn dựa vào hôn nhân để có hộ khẩu Bắc Kinh, muốn dựa vào em để bước chân vào giới tài chính và y tế ở đây.”
“Đừng suy nghĩ nhiều làm gì, người tự do tài chính thì nên sống vui vẻ mới đúng.”
Tôi vừa ăn nho mẹ đưa cho vừa gật đầu: “Vâng.”
Sau khi cúp máy, tôi không khỏi nghĩ, Lục Chi Hoài và Lục Chi Ngôn đã thừa hưởng gì từ tôi?
Có lẽ là cái đầu óc yêu đương m/ù quá/ng chăng!
Vì bạn gái mà dốc sạch túi tiền, giống tôi. Nhưng chúng lại mang gen của Lục Phong, nên chúng tiếp cận các cô gái có hộ khẩu Bắc Kinh với mục đích vụ lợi, rồi cuối cùng cũng dốc sạch túi tiền.
Nhưng những chuyện đó chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.
Ngoài năm mươi tuổi vẫn còn được bố mẹ và anh trai yêu thương, thật tốt, thật hạnh phúc biết bao!