Ông ta dặn dò kỹ lưỡng.
Tôi nhìn mấy con cua, nhớ lại tháng trước trên đường đi chợ, đi ngang qua sạp hải sản, tôi đã nhìn thêm vài lần rồi ướm hỏi:
"Ông già, hay là m/ua vài con ăn thử đi, tôi sống chừng này tuổi rồi mà chưa từng được ăn cua lông lần nào."
Ông ta xị mặt xuống.
"Thứ này đắt đỏ thế nào chứ! Chẳng phải ngày lễ ngày tết, ăn nó làm gì."
Lúc này, tôi nhìn bốn con cua lông trong tay ông ta rồi hỏi:
"Sáu người, sao chỉ m/ua có bốn con?"
Thẩm Quốc Đống mất kiên nhẫn xua tay.
"Uyển Uyển một con, hai đứa nhỏ và Tiểu Bảo mỗi đứa một con.
"Hai thân già chúng ta thì ăn làm sao được cái thứ của người trẻ tuổi này. Đừng tranh giành với bọn trẻ nữa."
Lâm Uyển và bọn trẻ ăn được.
Còn tôi thì không được ăn.
"Mẹ, lát nữa mẹ đừng mặc cái áo khoác cũ đó nữa, dính đầy dầu mỡ, nhìn khó coi lắm."
Con gái Thẩm Tiểu Vũ dựa vào cửa bếp, trên người mặc chiếc váy liền mới m/ua, đang soi gương nhỏ tô son.
"Dì Uyển mỗi lần đến đều ăn mặc chỉn chu như vậy, mẹ cũng chú ý hình tượng chút đi, đừng để người ta nghĩ nhà chúng ta... ôi, thôi bỏ đi."
Nó bĩu môi, những lời chưa nói hết còn gây tổn thương hơn cả những lời đã nói ra.
Con trai Thẩm Tiểu Quân cũng đã về, hiếm khi không vừa vào cửa đã chui tọt vào phòng.
"Bố, dì Uyển bao giờ tới?"
"Sắp tới rồi, sắp tới rồi."
Giọng điệu Thẩm Quốc Đống nhẹ nhàng.
"Dương Quế Phương, lấy cái đĩa sứ Cảnh Đức Trấn kia ra đi."
Cái đĩa sứ ông ta trân quý, bình thường chạm vào cũng không cho.
Tôi lặng lẽ lau tay, đi lấy bộ bát đĩa chỉ khi nào Lâm Uyển đến mới dùng.
Đầu ngón tay chạm vào lớp sứ lạnh lẽo tinh xảo, lòng tôi như bị nhét đầy cát sỏi thô ráp.
Chuông cửa vang lên.
Động tác của tất cả mọi người đều khựng lại.
Thẩm Quốc Đống chỉnh lại cổ áo.
Thẩm Tiểu Vũ nhanh chóng soi gương lần cuối.
Thẩm Tiểu Quân cũng bỏ điện thoại xuống.
Chỉ có tôi là vẫn đứng tại chỗ.
Trong tay cầm chiếc đĩa sứ lạnh lẽo, cứng đờ như một khúc gỗ.
Tại sao?
Hình như ai cũng rất mong chờ sự xuất hiện của Lâm Uyển.
5
Cửa mở.
Lâm Uyển đứng ngoài cửa, tay ôm bó hoa bách hợp nhã nhặn.
Cô ta mặc một chiếc váy len màu be nhạt, mái tóc buông xõa mềm mại trên vai, trang điểm nhã nhặn, ngay cả những nếp nhăn nơi đuôi mắt cũng trông dịu dàng, đúng mực.
Cô ta đứng đó, tựa như một làn gió thanh mát không thuộc về thế giới ồn ào này.
Vẫn như ngày xưa.
Tôi dùng sức lau tay vào tạp dề.
Định vươn tay ra nhận hoa, nhưng chợt nhìn thấy vết bẩn dưới móng tay do vừa bóc hành để lại, động tác khựng lại giữa không trung.
Lâm Uyển dường như không để ý đến sự lúng túng của tôi, mỉm cười đưa hoa cho tôi.
"Chị dâu, làm phiền chị rồi."
Ngón tay cô ta trắng trẻo mịn màng, móng tay được c/ắt tỉa tròn trịa, quét một lớp sơn dưỡng trong suốt.
Tay tôi thì như một món công cụ đã cũ kỹ.
"Vào nhanh đi, Uyển Uyển!"
Thẩm Quốc Đống lướt qua tôi, đón cô ta vào phòng khách.
"Ngoài trời lạnh lắm phải không?"
"Dì Uyển!"
Thẩm Tiểu Vũ hớn hở chạy ra, thân thiết khoác tay Lâm Uyển.
"Bộ đồ này của dì đẹp quá! Màu này cực kỳ hợp với dì!"
Thẩm Tiểu Quân cũng đứng dậy, trên mặt nở nụ cười.
"Dì Uyển."
Lâm Uyển được vây quanh ở giữa ghế sofa.
Phòng khách phút chốc tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ.
Còn tôi, ôm bó hoa bách hợp lạc quẻ với mình, đứng ngẩn ngơ ở huyền quan.
Không phải cô ta đến để xin lỗi sao?
Tại sao người giống như kẻ làm sai lại là tôi?
Tôi trốn vào bếp bận rộn.
"Để con vào giúp mẹ xem nồi canh."
Tiếng con gái vọng từ phòng khách tới.
Hóa ra vẫn còn người nhớ đến sự đóng góp của tôi.
Con gái không uổng công nuôi dạy.
Tôi hài lòng nhếch môi.
Thẩm Tiểu Vũ đi tới cửa bếp.
Tôi vội lau tay, quay đầu lại.
"Con không cần vào đâu, canh lát nữa là xong..."
Tôi chưa kịp nói hết câu, nó đã nhíu mày ngắt lời tôi.
"Con không phải đã bảo mẹ thay cái áo khoác cũ kia đi sao? Mẹ nhìn xem, tóc tai thì bù xù, trên áo thì đầy vết dầu mỡ. Mẹ nhìn lại dì Uyển mà xem."
Nó hất cằm về phía phòng khách, trong mắt đầy vẻ gh/ét bỏ.
"Lát nữa ngồi ăn cùng nhau, mẹ không thấy mất mặt thì chúng con cũng thấy đấy."
Tôi sững người, chút hơi ấm trong lòng phút chốc đông cứng, vỡ vụn.
Hóa ra không phải là xót xa, mà chỉ là thấy tôi mất mặt.
Tôi lặng lẽ quay về phòng, thay bộ áo sơ mi xanh đậm duy nhất còn coi là chỉnh tề.
Đây là phần thưởng đơn vị dành cho nhân viên xuất sắc năm xưa.
Cả cục chỉ có vài người được.
Tại đại hội biểu dương, lãnh đạo đọc tên tôi, nói rằng dự án cây giống kháng b/ệnh mà tôi phụ trách đã đạt được bước tiến lớn.
Khi đó, tôi cũng là một cán bộ kỹ thuật có tên tuổi trong Cục Lâm nghiệp.
Chỉ là sau khi gả cho Thẩm Quốc Đống, tôi đã dốc toàn tâm toàn ý cho gia đình.
Để báo ân, để trả n/ợ tình nghĩa.
Những dự án trọng điểm cần nhiều thời gian ở đơn vị, tôi không dám nhận nữa; những cơ hội đi học, khảo sát xa, tôi cũng chủ động nhường lại.
Dần dần, tôi rút từ tuyến đầu về tuyến sau, từ vị trí kỹ thuật chuyển sang công việc nhàn rỗi, cuối cùng chỉ làm mấy việc vặt như sắp xếp tài liệu, nhận và gửi báo chí.
Thu hồi suy nghĩ, tôi chải lại tóc, dùng sức xoa mặt để trông có vẻ hồng hào hơn.
Khi tôi đến phòng ăn, họ đã khai tiệc từ lâu.
Lâm Uyển đang mỉm cười nói.
"Cho nên mới nói, đi du lịch vẫn nên tranh thủ lúc còn sớm, tâm thái sẽ hoàn toàn khác biệt."
Thẩm Quốc Đống gật đầu phụ họa, gắp thức ăn cho Lâm Uyển, ánh mắt dịu dàng.
Tiểu Vũ thân thiết kề sát bên Lâm Uyển, Tiểu Quân cũng đang phụ họa gì đó.
Không khí trên bàn ăn hòa thuận, dường như họ mới là một gia đình.
Tôi lặng lẽ đi đến bên cạnh, kéo một chiếc ghế ngồi xuống.
Tiếng gỗ cọ xát xuống sàn nhà phát ra âm thanh nhỏ, lúc này mới ngắt quãng cuộc trò chuyện của họ.
Ánh mắt Lâm Uyển lúc này mới chuyển sang phía tôi.
Cô ta lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng.