Bị vu khống chụp lén, kiếp trước tôi đã nếm trải một lần rồi.
đá/nh nhau tay đôi, cùng lắm là đền tiền rồi bị tạm giữ.
Tiền mà giải quyết được thì còn gọi là vấn đề sao?
Nhưng cái mạng đã bị h/ủy ho/ại của tôi, ai sẽ đền đây?
“Anh… anh sao có thể đá/nh phụ nữ? Có còn là đàn ông không hả?!”
Một gã thanh niên đeo kính đứng ra, chỉ tay vào tôi đầy phẫn nộ.
Muốn làm anh hùng c/ứu mỹ nhân à?
“Họ vu khống tôi, anh nhìn thấy rồi à?”
Tôi lạnh lùng liếc nhìn hắn một cái.
“Tôi... tôi không thấy họ vu khống anh, nhưng tôi thấy anh đá/nh người!”
“Hừ,”
Tôi bị hắn làm cho bật cười,
“Vậy ra, những gì anh không thấy thì coi như không xảy ra, còn những gì anh thấy mới là toàn bộ sự thật sao?”
Gã thanh niên bị câu nói của tôi chặn họng, mặt đỏ gay, nửa ngày không thốt nên lời.
Tiếng bàn tán xung quanh càng lúc càng lớn.
“Dù sao đi nữa, đá/nh phụ nữ chính là không đúng!”
“Đúng thế, nhìn hai cô gái kia bị đá/nh kìa, đều chảy m/áu rồi!”
“Nếu anh không có tật gi/ật mình thì sao phải động thủ? Đây chẳng phải là chột dạ sao?”
“Cô gái nào lại lấy danh dự của mình ra để đùa giỡn như thế chứ?”
Đúng lúc này, một người đàn ông mặc đồng phục bảo vệ tàu điện ngầm chen vào.
“Chuyện gì thế này! Ai ra tay đá/nh người!”
Anh ta vừa nhìn thấy hai người phụ nữ ngồi dưới đất, lập tức trừng mắt nhìn tôi.
Anh ta bước nhanh tới đỡ Trương Mạn dậy, vẻ mặt đầy quan tâm.
“Người đẹp, không sao chứ?”
Vương Quân!
Tôi nhận ra hắn, nói chính x/ác hơn là nhận ra khuôn mặt này!
Càng nhận ra bộ đồng phục này!
Kiếp trước, chính tên nịnh hót này đã không phân tốt x/ấu cư/ớp lấy điện thoại của tôi, còn khăng khăng nói “camera giám sát hỏng rồi”, khiến tôi ch*t cũng không lật lại được vụ án.
Trương Mạn nhìn thấy c/ứu tinh, nước mắt rơi ngay lập tức, diễn xuất bùng n/ổ.
“Anh bảo vệ ơi, chính là hắn! Hắn chụp lén chúng tôi, bị chúng tôi phát hiện còn đá/nh người! Hu hu hu…”
Quả nhiên Vương Quân nổi trận lôi đình, chỉ tay vào mũi tôi.
“Giao điện thoại ra! Theo tôi về phòng bảo vệ!”
Tôi cười, nụ cười khiến hắn cảm thấy gai người.
“Dựa vào đâu?”
“Dựa vào việc tôi tận mắt thấy anh đá/nh người!”
Vương Quân trợn mắt, giọng điệu chất vấn,
“Loại người như anh, phải bị nghiêm trị!”
Tôi lười đôi co với hắn, lấy điện thoại của mình ra, trước mặt tất cả mọi người, bấm thẳng 110.
Điện thoại vừa thông, tôi lên tiếng ngay.
“A lô, đồng chí công an ạ? Tôi đang ở trên tàu điện ngầm và bị người ta vu khống chụp lén, đối phương còn muốn cư/ớp điện thoại của tôi, bây giờ tôi yêu cầu phía công an xử lý.”
“Địa điểm là tuyến tàu điện ngầm số 1, hướng về Quảng trường Nhân Dân, số toa XXXX.”
Cả toa tàu sững sờ.
Có lẽ họ không ngờ rằng, tôi - kẻ “hung thủ đá/nh người” này, lại là người đầu tiên báo công an.
Vương Quân cũng nhíu mày:
“Mày giả vờ cái gì! Đến trạm là mày phải đi theo tao!”
Tôi cúp máy, ngước mắt nhìn hắn, từng chữ một, rõ ràng rành mạch:
“Thứ nhất, anh không phải công an, không có tư cách ra lệnh cho tôi.”
“Thứ hai, đừng có nói cái giọng “camera hỏng rồi” vớ vẩn với tôi.”
“Trong toa tàu này, camera không chỉ có một cái, và người dùng điện thoại quay phim cũng không chỉ có một người.”
Ánh mắt tôi chậm rãi quét qua đám đông.
Cuối cùng, dừng lại một giây ở một góc, nơi một thanh niên đội mũ lưỡi trai đang lén lút hạ điện thoại xuống.
Kiếp trước, chính là video của hắn.
Sau khi tôi ch*t, mới trả lại cho tôi một sự “trong sạch” vô dụng.
Kiếp này, tôi muốn sự thật phải ngồi vào ghế nhân chứng duy nhất trước khi phiên tòa bắt đầu!
2 Bây giờ đến lượt tôi báo án!
Trong phòng thẩm vấn của đồn công an, không khí vô cùng ngột ngạt, chiếc điều hòa cũ kỹ ở góc tường kêu “oong oong”, gió thổi ra mang theo mùi ẩm mốc.
Công an lấy lời khai cho tôi họ Lý, hơn bốn mươi tuổi, bọng mắt trĩu xuống.
Cây bút bi trong tay ông ta gõ lên mặt bàn, toàn thân toát ra vẻ bực bội.
“Họ tên.”
“Diệp Truy Phong.”
“Tuổi.”
“Hai mươi sáu.”
“Nghề nghiệp.”
“Tập đoàn Phong Hoa, quản lý dự án.”
Công an Lý ngước mắt nhìn tôi, có vẻ hơi ngạc nhiên.
“Người của tập đoàn Phong Hoa à? Đó là công ty lớn đấy.”
Giọng ông ta bình thản,
“Nói đi, chuyện là thế nào, tại sao lại phải động thủ trên tàu điện ngầm?”
Tôi kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối.
Không thêm thắt, cũng không mang theo cảm xúc, giống như đang kể chuyện của người khác vậy.
“…Sự việc là như thế, là họ động tay động chân trước, lăng mạ tôi trước, tôi mới phản kháng. Đây gọi là phòng vệ chính đáng.”
“Phòng vệ chính đáng?”
Cây bút trong tay ông ta rít lên trên giấy,
“đ/ấm người lệch sống mũi, đ/á một cước khiến người ta nằm liệt không dậy nổi, anh bảo tôi đây gọi là phòng vệ chính đáng?”
“Quản lý Diệp, anh có phải nghĩ tôi không biết luật không?”
“Tôi chỉ đang nói sự thật.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta,
“Pháp luật đâu có quy định, bị người ta chỉ tay vào mặt m/ắng nhiếc giữa chốn đông người, tôi còn phải “đá/nh không đá/nh lại, m/ắng không m/ắng lại”.”
“Danh dự của tôi, thanh danh của tôi, không phải là bị tổn hại sao?”
Công an Lý nhíu mày thành một cục, thấy tôi bình tĩnh như vậy, ông ta rõ ràng rất khó chịu.
Ông ta rướn người về phía trước, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn, cố tình hạ thấp giọng để gây áp lực cho tôi:
“Diệp Truy Phong, tôi khuyên anh nên có thái độ tốt một chút! Bây giờ người ta đang kiện anh tội cố ý gây thương tích đấy!”
“Hai cô gái nhỏ bị anh đá/nh ra nông nỗi đó, báo cáo giám định thương tật mà ra, nếu đủ cấu thành thương tích nhẹ, anh sẽ phải vào trong đó ngồi vài năm đấy!”
“Tương lai xán lạn, cái ghế quản lý dự án tập đoàn Phong Hoa của anh, coi như mất sạch!”