"Về nhà với anh, được không?"
Hai người trở về nhà.
Hàn Oánh Oánh không chạy nữa, tháng thứ hai sau khi đi làm lại sau kỳ nghỉ trăng mật, cô đang ăn trưa thì chạy vào nhà vệ sinh.
Thử que, hai vạch.
Hàn Oánh Oánh mở to mắt.
Lý Đường hiến kế: "Cậu có cục tức nào thì cứ xả ra, cậu đá/nh anh ấy đi, yên tâm, anh ấy tuyệt đối không dám đá/nh trả đâu."
Tết về nhà, Lý Khải ngồi vào bàn ăn với dấu bàn tay năm ngón còn mới tinh trên mặt, các chú bác anh em cười ha hả, có người bảo cuối cùng cũng có người trị được Lý trung đội trưởng của chúng ta rồi.
Con chào đời, Lý Khải không cho ai đụng vào, anh ôm con dỗ dành ngày đêm, dỗ xong đứa nhỏ lại dỗ đứa lớn.
Vợ muốn đi làm lại, anh sợ cô mệt nên không muốn cho đi.
Nhưng thấy cô kiên quyết, anh đành gửi con cho bố mẹ, theo vợ đến thành phố cô đang làm việc.
Ngoài bữa cơm tối và việc nhà, thời gian còn lại Lý Khải chạy đôn chạy đáo tìm mặt bằng tốt, anh muốn mở chi nhánh.
Bố mẹ nghe tin cũng hết lòng ủng hộ.
Hàn Oánh Oánh sau khi sinh con không hề thấy mệt mỏi, đôi mắt ngược lại còn sáng hơn, lông mày khóe miệng tràn đầy xuân sắc.
Các chị trong công ty tấm tắc khen lạ, nhìn cô không giống như vừa sinh con, mà giống như uống th/uốc tiên trẻ lại tuổi mười tám.
"Chồng em lại đến đón à?"
"Vâng, em đi trước đây."
Hàn Oánh Oánh bước ra khỏi tòa nhà, cửa kính xe hạ xuống, lộ ra gương mặt ngày càng trưởng thành của người đàn ông.
Cô mở cửa xe ngồi vào, đối phương thuần thục thắt dây an toàn cho cô.
"Có mệt không?"
Hàn Oánh Oánh lắc đầu: "Còn anh?"
"Anh cũng không mệt."
Đèn đỏ, người đàn ông ghé sát lại hôn nhẹ lên khóe môi vợ: "Tối nay nhé."
"Khụ." Hàn Oánh Oánh đẩy người đàn ông ra, lên lầu, cô nói: "Đi tắm đi."
Lý Khải ngửi ngửi trên người mình: "Thối à?"
Không phải thối, là mùi dầu mỡ.
"Đi nhanh đi."
Lý Khải ngoan ngoãn đi tắm, tắm xong bước ra, trời vào đông mà anh chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm ngang hông.
Lồng ngựk săn chắc rộng lớn, cơ bụng với đường nét mượt mà phơi bày trước mắt.
Hàn Oánh Oánh liếc nhìn rồi quay mặt đi, người đàn ông cong môi ngồi xổm xuống trước mặt cô: "Chồng mình, nhìn thoải mái đi."
Một năm qua, Lý Khải học được không ít chiêu trò từ anh em của mình, vợ nhỏ thì e thẹn, đứng đắn, anh lại cố tình phóng túng, không đứng đắn, trêu chọc đến mức cô đỏ bừng mặt, tim đ/ập thình thịch.
"Vợ ơi," Lý Khải nắm lấy đầu ngón tay cô, nhìn chằm chằm: "Thương anh tí đi."
Hàn Oánh Oánh lập tức đỏ mặt đến tận mang tai, mấy cái này, anh học từ ai vậy chứ.
Đến khi lên giường, Hàn Oánh Oánh nhớ đến con, người đàn ông bảo cô là con đã được ông bà nội đón đi rồi.
Hàn Oánh Oánh thở phào nhẹ nhõm.
Vì con, vì công việc, cả tháng trời không cho ai đụng vào, Lý Khải ngày đêm càm ràm, nhịn đến mức mắt đỏ ngầu, giờ phút này được "giải cấm", anh hết lòng phục vụ vợ nhỏ.
Bên ngoài đột nhiên đổ mưa, từ rả rích chuyển sang xối xả, những chiếc lá non bị nước mưa táp vào trĩu nặng, nước mưa không giữ nổi chảy tràn cả ra sàn.
"Anh làm em đ/au à, em đá/nh anh đi, ừ? Vợ ơi."
Đúng như ý Lý Khải, má trái anh ăn một cái t/át, anh cười hì hì chìa má phải ra.