"Không sao, để tôi nghĩ cách."
Ông nói xong, liền lấy điện thoại ra bắt đầu gọi.
Tôi không biết ông gọi cho ai, nhưng ông nhanh chóng giúp tôi liên lạc với người phụ trách công ty bảo hiểm đó và trình bày tình trạng của tôi.
Đối phương cho biết sẽ khởi động ngay quy trình bồi thường và cử người đến b/ệnh viện x/ác minh.
Cúp điện thoại, bác sĩ Lý lại nói với tôi: "Phía b/ệnh viện, tôi đã giúp cô làm đơn xin trợ cấp khó khăn, tuy không nhiều nhưng có thể miễn giảm được một phần chi phí."
Tôi ngẩn ngơ nhìn ông, không biết phải nói gì.
Hai chữ "cảm ơn" vào lúc này trở nên thật nhạt nhòa, yếu ớt.
Ông dường như nhìn thấu tâm tư của tôi, xua tay nói: "Đừng nghĩ nhiều quá, cứ an tâm chữa b/ệnh. Chuyện tiền nong, kiểu gì cũng có cách giải quyết."
Trong lòng tôi trào dâng một luồng hơi ấm.
Sự thiện ý đến từ người lạ này chính là khúc gỗ trôi duy nhất tôi có thể bám víu vào lúc này.
Tuy nhiên, thủ tục bồi thường bảo hiểm và trợ cấp khó khăn đều cần thời gian.
Chi phí trước mắt vẫn là một bài toán khó.
Tôi nhớ đến món kỷ vật duy nhất mà bà ngoại để lại cho mình.
Một chiếc khóa vàng rất nhỏ, tôi đeo từ bé đến lớn, sau này sợ đi làm làm mất nên đã cất đi trong ngăn kéo ở căn nhà thuê.
Đó là món quà bà ngoại tặng khi tôi chào đời, bà nói hy vọng chiếc khóa này có thể khóa giữ phúc khí và sự bình an cho tôi.
Bà ngoại là người duy nhất trong cái nhà đó thật lòng yêu thương tôi.
Tiếc rằng bà đã qu/a đ/ời từ khi tôi còn học cấp hai.
Giờ đây, có lẽ tôi phải dùng nó để đổi lấy tiền c/ứu mạng mình.
Tôi đem ý định này nói cho bác sĩ Lý.
Ông nghe xong liền im lặng.
Ông nhìn tôi, ánh mắt mang theo vẻ bất lực nặng nề.
"Chu Thiến, chiếc khóa vàng đó là kỷ niệm bà ngoại để lại cho cô, không đến bước đường cùng, đừng động vào nó."
"Nhưng tôi..."
"Viện phí, tôi sẽ giúp cô ứng trước."
Ông ngắt lời tôi.
"Đợi khi cô nhận được tiền bồi thường bảo hiểm, hoặc sau này có tiền rồi trả lại cho tôi là được."
Tôi kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
Chúng tôi chẳng thân chẳng thích, tại sao ông lại giúp tôi đến mức này?
"Tại sao ạ?" Tôi hỏi ra nỗi nghi hoặc trong lòng.
Bác sĩ Lý nhìn ra ngoài cửa sổ, thản nhiên nói: "Tôi cũng có một cô con gái, trạc tuổi cô. Tôi chỉ là... không muốn nhìn thấy một cô gái vốn dĩ nên có cuộc đời tươi đẹp lại bị những chuyện này quật ngã."
Lời nói của ông khiến mắt tôi lại nhòe lệ.
Trên thế giới này, hóa ra thực sự có người vì lòng tốt thuần túy mà chìa tay giúp đỡ một người xa lạ không hề quen biết.
Tôi không từ chối nữa.
Bởi tôi biết, mọi sự khách sáo lúc này đều là phụ lòng thiện ý đó.
Tôi chỉ có thể thầm thề trong lòng.
Ân tình này, Chu Thiến tôi, tương lai nhất định sẽ trả lại gấp mười, gấp trăm lần.
6
Sau khi biến mất khỏi thế giới của gia đình mình vài ngày, họ cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa.
Không tìm thấy người, không gọi được điện thoại, họ chọn cách trực tiếp và ng/u xuẩn nhất.
Đó là xông đến b/ệnh viện.
Chiều hôm đó, tôi đang được y tá đỡ, tập đi những bước chậm rãi ở hành lang.
Đại sảnh b/ệnh viện bỗng vang lên một tràng ồn ào.
Tôi nghe thấy tiếng khóc lóc quen thuộc, đầy tính xuyên thấu của mẹ tôi.
"Con gái tôi ở ngay b/ệnh viện này! Các người giấu nó đi đâu rồi! Nó mà có mệnh hệ gì, tôi không để yên cho các người đâu!"
Ngay sau đó là tiếng ch/ửi bới sắc lẹm hơn của bà nội.
"Cái b/ệnh viện ch*t ti/ệt! Giữ cháu gái tôi không cho về! Cháu gái tôi bị lũ người lòng dạ đen tối các người hại rồi! Mọi người mau nhìn đi! B/ệnh viện coi mạng người như cỏ rác!"
Hai người họ kẻ xướng người họa, lập tức thu hút sự chú ý của cả đại sảnh.
Những người không biết sự tình bắt đầu vây quanh xem, chỉ trỏ.
Bác sĩ Lý nhanh chóng nhận được tin, ông lập tức tìm đến tôi, sắc mặt nghiêm trọng.
"Họ đến rồi."
Tôi gật đầu, biểu cảm bình thản.
"Nằm trong dự đoán."
"Cô định làm thế nào? Có cần tôi bảo bảo vệ đuổi họ ra ngoài không?"
Tôi lắc đầu.
"Không, bác sĩ Lý. Lần này, tôi muốn tự mình giải quyết."
Tôi nhìn ông, ánh mắt kiên định chưa từng có.
"Tôi cần ông giúp tôi một việc."
"Cô nói đi."
"Nhờ cô y tá dùng điện thoại, ghi lại tất cả những gì sắp xảy ra."
Bác sĩ Lý sững người một chút rồi lập tức hiểu ý tôi.
Ông nhìn tôi đầy tán thưởng: "Ý hay lắm. Tôi đi sắp xếp ngay."
Vài phút sau, tôi ngồi trên xe lăn, được y tá đẩy ra xuất hiện ở đại sảnh b/ệnh viện.
Mẹ tôi và bà nội đang ngồi dưới đất, vỗ đùi gào khóc thảm thiết, kỹ năng diễn xuất sánh ngang diễn viên chuyên nghiệp.
Bố tôi đứng một bên, mặt đầy sầu khổ và bất lực, đóng vai một ông bố già nát lòng vì gia đình.
Thật là một gia đình hòa hợp mà nực cười làm sao.
Nhìn thấy tôi xuất hiện, tiếng khóc của họ ngừng lại một giây rồi lập tức trở nên lớn hơn.
"Thiến Thiến! Con gái của mẹ! Cuối cùng con cũng ra rồi! Có phải con bị họ kh/ống ch/ế rồi không?" Mẹ tôi vùng vẫy định bò sang, nhưng bị bảo vệ ngăn lại.
Bà nội thì chỉ tay vào tôi, hét với đám đông đang vây xem: "Mọi người nhìn đi! Cháu gái tôi bị hànhz hạz ra nông nỗi nào rồi! G/ầy chỉ còn trơ mỗi bộ xươ/ng! Cái b/ệnh viện này còn phép nước không hả!"
Trong đám đông bắt đầu vang lên những tiếng xì xào, ánh mắt nhìn nhân viên b/ệnh viện cũng mang theo vài phần nghi hoặc.
Tôi không để ý đến màn kịch của họ.
Tôi lấy điện thoại ra khỏi túi, bình tĩnh nhấn nút phát.
Đoạn ghi âm lời ch/ửi bới đ/ộc địa của bà nội vang lên rõ mồn một trong toàn bộ đại sảnh thông qua loa ngoài của điện thoại.