Tôi lạnh lùng nhìn màn kịch của cô ta.
Kiếp trước tôi chính là bị bộ dạng đáng thương này của cô ta lừa gạt, luôn cho rằng nó còn nhỏ, chưa hiểu chuyện nên vẫn luôn chu cấp cho nó đi học.
Kết quả thì sao? Sau khi tốt nghiệp, nó tìm được một bạn trai giàu có, sống cuộc sống của một bà hoàng, đến một lời cảm ơn cũng không có.
"Tần Hân, cô đứng dậy đi, tôi có chuyện muốn nói với cô."
Tần Hân tưởng tôi đã mềm lòng, vội vàng đứng dậy: "Chị dâu, chị đồng ý rồi sao?"
"Tôi muốn hỏi cô, năm nay cô bao nhiêu tuổi rồi?"
"Hai mươi ba."
"Hai mươi ba tuổi, là người trưởng thành rồi." Tôi nhìn cô ta, "Tần Hân, dựa vào đâu mà tôi phải đóng học phí cho cô?"
"Vì... vì chị là chị dâu của em..."
"Chị dâu thì có nghĩa vụ chu cấp cho cô đi học sao?" Tôi cười lạnh, "Vậy anh trai cô đâu? Bố mẹ cô đâu?"
"Anh trai em... anh ấy không có tiền..."
"Không có tiền thì bắt tôi bỏ ra?" Giọng tôi ngày càng lạnh lùng, "Tần Hân, nhà cô coi tôi là cái gì? Máy rút tiền à?"
"Không phải, chị dâu, em không có ý đó..."
"Vậy cô có ý gì?" Tôi hỏi thẳng, "Tần Hân, tôi hỏi cô, ba năm qua tôi đã đưa cho cô bao nhiêu tiền?"
Tần Hân cúi đầu, không dám trả lời.
"Học phí hai vạn, sinh hoạt phí mỗi tháng hai nghìn, còn đủ loại túi xách hàng hiệu, mỹ phẩm, cộng lại ít nhất cũng mười lăm vạn." Tôi liệt kê từng khoản cho cô ta nghe, "Tần Hân, cô thấy tôi n/ợ cô à?"
"Em... em chưa từng nghĩ tới..."
"Chưa từng nghĩ tới?" Tôi ngắt lời cô ta, "Vậy hôm nay cô tới đây để làm gì? Chẳng phải là muốn tôi tiếp tục đưa tiền cho cô sao?"
Tần Hân bị tôi nói đến mức á khẩu, chỉ biết khóc.
"Tần Hân, tôi hỏi cô câu cuối cùng." Tôi nhìn cô ta, "Ba năm qua, tôi đối xử với cô có tốt không?"
"Tốt..." Tần Hân lí nhí đáp.
"Vậy lúc tôi đòi ly hôn, điều đầu tiên cô nghĩ tới là gì?"
Tần Hân không dám trả lời.
"Điều cô nghĩ tới không phải là cảm ơn tôi, không phải là lo lắng cho tôi, mà là sợ không có ai đóng học phí cho cô." Giọng tôi càng lúc càng lạnh, "Tần Hân, lương tâm của cô bị chó ăn rồi à?"
Tần Hân khóc dữ dội hơn: "Chị dâu, em sai rồi..."
"Giờ mới biết sai? Muộn rồi." Tôi quay người định vào nhà, "Tần Hân, sau này đừng tới đây nữa. Tôi không n/ợ bất cứ ai trong nhà họ Tần các người cả."
"Chị dâu!" Tần Hân gọi với theo, "Em c/ầu x/in chị, giúp em lần nữa thôi, chỉ lần cuối cùng này thôi!"
Tôi không thèm ngoảnh đầu lại, bước thẳng vào nhà.
Mẹ đi theo vào, thở dài: "Đứa trẻ này, sao lại trở nên như thế này chứ?"
"Mẹ, nó vốn dĩ là như thế rồi." Tôi cười khổ, "Chỉ là trước đây con không nhìn thấu thôi."
"Thanh Thanh, con làm đúng lắm." Bố từ trong bếp bước ra, "Loại gia đình này, chính là lũ sói mắt trắng không bao giờ nuôi cho thuần được."
Tôi gật đầu, nhưng trong lòng lại thấy hơi buồn.
Không phải buồn vì Tần Hân, mà là buồn cho chính bản thân mình trước đây.
Tôi của ngày xưa sao mà ng/u ngốc và lương thiện đến thế, lại có thể hy sinh tất cả cho một gia đình như vậy.
Ngày hôm sau, trên đường tới công ty, tôi nhận được một cuộc gọi lạ.
"Xin hỏi có phải là Tô Thanh không? Tôi là luật sư Lý Văn, được sự ủy thác của ông Tần Hạo, muốn nói chuyện với cô về thỏa thuận ly hôn."
Tôi bật cười.
Tần Hạo quả nhiên không cam tâm, lại còn tìm luật sư tới thương lượng với tôi.
"Luật sư Lý, có gì để thương lượng? Yêu cầu của tôi rất đơn giản, đòi lại những thứ thuộc về mình."
"Cô Tô, ý của ông Tần là có thể bồi thường cho cô một khoản thích đáng, nhưng yêu cầu của cô quả thực có chút..."
"Có chút gì?" Tôi ngắt lời anh ta, "Luật sư Lý, thứ tôi muốn là đồ của chính mình, điều đó không hợp lý sao?"
"Đương nhiên là hợp lý, nhưng xét trên tình hình thực tế..."
"Tình hình thực tế gì? Không có tiền?" Tôi cười lạnh, "Luật sư Lý, không có tiền thì đừng tỏ ra hào phóng. Lúc tôi đòi lại những thứ này, sao họ không xét đến tình hình thực tế đi?"
Luật sư Lý im lặng một lúc bên kia điện thoại rồi nói: "Cô Tô, tôi sẽ truyền đạt ý của cô tới thân chủ của mình."
"Được, đợi khi nào anh ta nghĩ thông suốt thì liên lạc lại với tôi."
Cúp máy, tâm trạng tôi nhẹ nhõm hơn nhiều.
Kiếp này, tôi tuyệt đối sẽ không để mình chịu thiệt!
6
Một tháng sau, Tần Hạo cuối cùng cũng xoay đủ tiền.
Anh ta đem nhà đi thế chấp ngân hàng, lại v/ay mượn bạn bè thêm một chút, cuối cùng cũng gom đủ tiền hồi môn cho tôi.
Ngày làm thủ tục ly hôn, chúng tôi gặp nhau trước cửa cục dân chính.
Tần Hạo trông g/ầy gò đi nhiều, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ.
"Tô Thanh." Anh ta gọi tên tôi, giọng khàn khàn.
"Ừm." Tôi đáp lại hờ hững.
"Em... em thực sự quyết định rồi sao?"
"Đã quyết định từ lâu rồi."
Chúng tôi cùng bước vào cục dân chính, quá trình làm thủ tục ly hôn diễn ra rất suôn sẻ.
Khi nhân viên trao tờ giấy ly hôn vào tay tôi, tôi cảm thấy một sự nhẹ nhõm chưa từng có.
Cuối cùng cũng được tự do.
Bước ra khỏi cục dân chính, Tần Hạo bỗng gọi tôi lại.
"Tô Thanh, anh có chuyện muốn nói."
Tôi dừng bước: "Nói đi."
"Anh biết, ba năm qua anh thực sự có lỗi với em." Đôi mắt Tần Hạo đỏ hoe, "Anh cũng biết, giờ nói gì cũng đã muộn. Nhưng anh muốn nói với em rằng, anh thực sự yêu em."
Yêu tôi?
Tôi không nhịn được cười: "Tần Hạo, anh nghĩ đó là yêu sao?"
"Yêu một người, sẽ để cô ấy đi chăm sóc người khác sau khi vừa sảy th/ai sao? Yêu một người, sẽ cho phép gia đình s/ỉ nh/ục cô ấy sao? Yêu một người, sẽ làm ngơ trước những hy sinh của cô ấy sao?"