Tôi đã hòa ly với Thẩm Nam Tinh được năm năm.
Lần này trở lại kinh thành là để đón mẹ tôi vào Nam.
Nhưng đúng lúc này, Thẩm Nam Tinh gửi cho tôi một bức thư.
"Lễ đội mũ của Lân nhi, ta đã giữ cho nàng vị trí ở bàn chính."
"Nếu nàng biết hối cải, ăn nói giữ ý tứ, sau lễ đội mũ ta sẽ đưa nàng đến phủ nha rút lại đơn hòa ly."
"Từ nay về sau, nàng vẫn là Thẩm phu nhân."
Nhìn tờ giấy này, thằng bé đang nằm trong lòng tôi nhíu mày.
"Nương, người này có th/ù với người sao?"
"Người chẳng phải đã là Quốc công phu nhân rồi sao? Tại sao ông ta còn bắt người làm cái gì mà Thẩm phu nhân nữa?"
1.
Đêm khuya, tôi đang khuyên mẹ cùng tôi vào Nam.
Nhưng bà đã quen ở kinh thành, không muốn rời đi cùng tôi.
Nói được một lúc, bà bỗng khựng lại.
Sau đó suy nghĩ hồi lâu mới lấy từ trong rương ra một phong thư.
Bà nói bức thư này là Thẩm Nam Tinh gửi đến ba ngày trước, bà không biết có nên đưa cho tôi hay không.
Nhưng nhớ lại dáng vẻ si mê của tôi dành cho hắn năm xưa, bà đắn đo mãi mới quyết định để tôi tự xử lý.
Lời mẹ nói không sai, những năm tháng đó tôi quả thực đã bị Thẩm Nam Tinh mê hoặc đến mức không còn lối thoát.
Buông đ/ao ki/ếm, cam tâm bị giam cầm trong chốn hậu trạch.
Một lần bị nh/ốt, là mười năm.
Nhưng lúc này nghe thấy những lời đó, tôi lại hơi ngẩn người.
Rời kinh thành năm năm, đến đường về nhà tôi gần như cũng chẳng còn nhận ra nữa.
Làm sao còn bận tâm đến người chồng đã hòa ly năm năm này?
Thư của hắn, tôi chẳng buồn xem.
Ban đầu bức thư đó đã bị vứt đi, nhưng lại bị tên tiểu q/uỷ nhà tôi lục ra từ trong giỏ.
Thằng bé vốn nghịch ngợm, chẳng kiêng dè gì mà mở ra đọc.
"Nương, người này là ai?"
"Ông ta có th/ù với người sao?"
2.
Nhiều năm trước, tôi gặp t/ai n/ạn tàu bè, sau khi mất trí nhớ thì được một tiểu thương buôn nhỏ c/ứu giúp.
Không lâu sau, tôi đã nên duyên vợ chồng với người đó ở Giang Nam.
Cho đến thời gian gần đây, m/áu tụ trong n/ão tôi tan đi, tôi mới nhớ lại chuyện cũ.
Thiên Phúc là đứa con tôi sinh với người chồng hiện tại, đương nhiên càng không biết gì về quá khứ của tôi và Thẩm Nam Tinh.
Thẩm Nam Tinh là vị Thừa tướng đang nổi như cồn hiện nay, cũng là người lớn lên cùng tôi.
Là người chồng như ý mà tôi, Tống Di Lạc, từng một lòng muốn gả.
Năm đó, cha tôi và cha Thẩm cùng bị vu oan, hai nhà chúng tôi đều bị tịch biên tài sản và đày đi lưu đày.
Cha tôi là một võ tướng có tiếng, có không ít người từng chịu ơn ông. Thêm vào đó, những người áp giải phần lớn là chỗ quen biết cũ của cha tôi nên cuộc sống cũng không đến nỗi quá khó khăn.
Nhưng nhà họ Thẩm thì hoàn toàn ngược lại.
Cha Thẩm xuất thân hàn môn, là một văn quan chính trực, trong triều chẳng có lấy một chỗ dựa.
Khi Cẩm y vệ chưa đến, sai dịch đã nh/ốt người nhà họ Thẩm trong phủ, không cho ăn không cho uống, khiến vị lão gia họ Thẩm ngoài năm mươi tuổi bị hànhz hạz đến ch*t.
Chị gái Thẩm Nam Tinh lúc đó vừa cài trâm, đã cùng với cô của hắn bị mấy tên sai dịch lôi đi "khám người", sau khi trở về cả hai đều nhảy giếng t/ự v*n.
Sau đó chỉ còn lại cha Thẩm, mẹ Thẩm và hắn bị áp giải đi lưu đày.
Chưa đi được nửa đường, cha Thẩm đã lâm b/ệnh nặng mà ch*t.
Mẹ Thẩm cũng nhảy hồ tuẫn tiết ngay ngày cha Thẩm qu/a đ/ời.
Chỉ còn lại Thẩm Nam Tinh g/ầy gò như con gà con, mắc chứng mất ngôn ngữ, trở thành kẻ ngốc nửa mùa.
Sai dịch thấy Thẩm Nam Tinh là gánh nặng, muốn vứt hắn lại giữa đường.
Là tôi thấy hắn đáng thương, c/ầu x/in cha bảo vệ hắn.
Đến đất Bắc, chỉ còn hai đứa trẻ chúng tôi sống sót, tự nhiên ngày nào cũng quấn quýt bên nhau.
Chỉ là cha sợ thân hình Thẩm Nam Tinh yếu ớt giống cha hắn, sẽ bỏ mạng ở đất Bắc nên bảo tôi đừng quá gần gũi với hắn để tránh sau này đ/au lòng.
Nhưng tôi không nghe, Thẩm Nam Tinh là người bạn duy nhất của tôi, sao tôi có thể bỏ rơi hắn?
Tôi ngày ngày kéo Thẩm Nam Tinh đi câu cá, săn hoẵng, hái quả dại. Được tôi dẫn dắt, dần dần Thẩm Nam Tinh lại biết cười, chứng mất ngôn ngữ cũng được chữa khỏi.
Cha thậm chí còn nhận Thẩm Nam Tinh làm nghĩa tử, sau khi hắn được rửa sạch nỗi oan khuất, ông đã đưa hắn trở về kinh.
Đúng lúc này, Thẩm Nam Tinh lại nói với tôi rằng hắn muốn dâng sớ cáo trạng lên vua.
Hắn nói đêm nào nằm mơ cũng nhìn thấy cảnh mười tám nhân khẩu nhà họ Thẩm ch*t như thế nào, nếu không rửa sạch nỗi oan, dù có ch*t hắn cũng không thể gặp lại cha mẹ.
Hắn bảo tôi, chuyện này liên quan đến không biết bao nhiêu người, đụng vào là chuyện mất mạng như chơi.
Hắn bảo tôi hãy tránh xa hắn ra.
Nhưng cuối cùng, tôi vẫn không đồng ý.
"Chàng là người chồng ta đã chọn, dù có ch*t, ta cũng phải cùng chàng đối mặt!"
Thế là, tôi giấu cha định tình với Thẩm Nam Tinh, còn cùng hắn đi dâng sớ cáo trạng.
Sau đó chúng tôi gặp không biết bao nhiêu kẻ truy sát, may mà tôi học võ từ nhỏ theo cha, trong làn đ/ao ánh ki/ếm, tôi đã c/ứu Thẩm Nam Tinh hết lần này đến lần khác.
Đến một ngày trước khi được diện kiến Thánh thượng, Thẩm Nam Tinh vẫn còn khuyên tôi.
"Ngày mai nếu ta ch*t, nàng hãy mau trở về tìm cha nàng."
"Tuyệt đối đừng nói cho người khác biết chuyện chúng ta lén lút định tình!"
Nhưng tôi lại trực tiếp tìm cha, lừa ông rằng tôi đã mang th/ai.
Tôi dùng tính mạng để ép cha lên điện bảo vệ Thẩm Nam Tinh, cũng ép Thánh thượng giúp nhà họ Thẩm rửa sạch nỗi oan.
Hơn nữa sau chuyện này, Thẩm Nam Tinh cũng lọt vào mắt xanh của Thánh thượng, được đích thân chỉ định vào triều làm quan.
Sau đó, tôi kết hôn với Thẩm Nam Tinh.
Khi thành thân, Thẩm Nam Tinh hứa với cha tôi rằng đời này chỉ có mình tôi.
Nếu tình cảm phai nhạt, sẽ viết giấy hòa ly để tôi rời đi.
Nhưng Thẩm Nam Tinh không biết, trước khi thành thân cha đã kéo tôi nói rất nhiều chuyện.
Cha lén nói với tôi, ông cảm thấy chuyện này không ổn.
Nếu Thẩm Nam Tinh thực sự yêu tôi, thì nên tránh xa tôi ra, chứ không phải sau khi đã tư tình với tôi rồi mới để tôi rời đi.
Giờ nghĩ lại, rõ ràng hắn đang lợi dụng gia đình tôi!
Cha cảm khái Thẩm Nam Tinh chịu khổ từ nhỏ, cuối cùng lại có thể rửa sạch oan khuất cho cả nhà, rõ ràng tâm tính khác hẳn người thường.