Nghĩ đến ánh mắt bình thản nhưng quyết tuyệt của Tống Vi lúc chia tay ở quán cà phê, tim anh đ/ập liên hồi không ngừng.

Cứ như thể có chuyện gì đó sắp vượt khỏi tầm kiểm soát.

Thế nhưng chân của Bạch Sương Sương cần được nắn chỉnh và cố định ngay lập tức.

Cô ta rúc vào lòng anh, sợ hãi túm lấy áo anh mà khóc như mưa.

Anh lại lập tức mềm lòng.

Tình trạng của Sương Sương nghiêm trọng như vậy, đôi chân lại quan trọng với cô ấy đến thế.

Tống Vi hiểu chuyện như vậy, chắc chắn sẽ hiểu cho anh thôi.

Kỳ Bắc Niên tự an ủi bản thân như thế.

Đợi đến khi anh lo liệu xong xuôi cho Bạch Sương Sương, đã nửa ngày trôi qua.

Kỳ Bắc Niên phát hiện tin nhắn gửi cho Tống Vi ba tiếng trước, cô vẫn chưa trả lời.

Cũng phải thôi.

Vi Vi cũng bị thương, còn chảy m/áu, Kỳ Bắc Niên nghĩ đến là lòng thắt lại vì đ/au.

Vậy mà mình còn bảo cô ấy đợi thêm, chắc chắn cô ấy sẽ gi/ận lắm.

Anh sốt sắng gọi điện cho Tống Vi, nhưng chỉ nghe thấy âm báo "thuê bao quý khách hiện không liên lạc được".

Không lẽ xảy ra chuyện gì rồi?

Trán Kỳ Bắc Niên lấm tấm mồ hôi, lập tức muốn lao ra ngoài.

Trên giường b/ệnh, Bạch Sương Sương đang bó bột ở chân e thẹn nắm lấy tay anh:

"A Niên, bác sĩ nói vết thương của em cần phải theo dõi thêm, anh có thể... ở lại với em thêm chút nữa không?"

Kỳ Bắc Niên, người từ khi cô ta về nước luôn chiều chuộng, lấy cô ta làm trung tâm, lần đầu tiên nhíu mày từ chối:

"Vi Vi vẫn đang đợi anh, anh sẽ gọi Trần Đông đến chăm sóc em."

Nói xong, mặc kệ gương mặt trắng bệch tức thì của Bạch Sương Sương, anh rảo bước đi thẳng.

13

Kỳ Bắc Niên đạp mạnh chân ga lao đến quán cà phê.

Bị cô nhân viên phục vụ mỉa mai một câu: "Người ta được đưa đi b/ệnh viện xử lý lâu rồi, đợi anh thì cơm cháo cũng nguội ngắt từ đời nào."

Nghe tin Tống Vi đã đến b/ệnh viện, chỉ là trầy xước, Kỳ Bắc Niên thở phào nhẹ nhõm.

Không sao là tốt rồi.

Anh lại lao như bay về nhà.

Vừa bước vào cửa, anh cao giọng gọi: "Vi Vi!"

Không ai đáp lại.

Cả căn nhà vô cùng tĩnh lặng, dưới sự phản chiếu của tiếng vọng càng thêm trống trải.

Cảm giác bất an đó lại bóp nghẹt lấy cổ họng anh, hơi thở bắt đầu trở nên khó khăn.

Anh nhíu mày, hoảng lo/ạn đi kiểm tra từng căn phòng, bước chân vừa nhanh vừa vội.

Bức ảnh đôi lần trước Tống Vi vẫn chưa treo lại.

Nhưng đâu chỉ có mỗi bức ảnh đó không cánh mà bay.

Bức tường ảnh được Tống Vi tỉ mỉ trang trí, tủ quần áo trống nửa, đôi dép nữ cạnh giường, bàn chải đá/nh răng đôi trong phòng tắm...

Tất cả những gì thuộc về Tống Vi đều biến mất khỏi căn nhà này, cứ như thể chưa từng tồn tại.

Kỳ Bắc Niên ngồi bệt xuống ghế, vô h/ồn nhìn căn phòng bỗng trở nên xa lạ và trống trải, hệt như trái tim anh, trống rỗng đến mức gió thổi xuyên qua, lạnh thấu tận xươ/ng tủy.

Anh buộc phải đối mặt với một sự thật--

Tống Vi đã đi rồi.

Thậm chí là thu dọn hành lý ngay dưới mí mắt anh.

Vậy mà lúc đó sao mình lại không hề hay biết gì chứ?

Phải rồi.

Lúc đó mình đưa Bạch Sương Sương về, bao nhiêu lần định hỏi ra sự thật đều bị Bạch Sương Sương ngắt lời đá/nh trống lảng.

Kỳ Bắc Niên đ/au đớn cúi đầu xoa thái dương, ánh mắt liếc thấy trên bàn bên cạnh có một mảnh giấy.

Cầm lên xem.

Trên đó là nét chữ thanh tú của Tống Vi.

"Kỳ Bắc Niên, chúng ta chia tay đi, chúc anh và cô Bạch hạnh phúc!"

Chỉ vỏn vẹn hơn mười chữ, mỗi chữ như một chiếc búa tạ, giáng mạnh xuống tim anh.

Tống Vi có ý gì đây, không một tiếng động mà bỏ đi như vậy sao?

Thậm chí còn tự ý đẩy mình cho người đàn bà khác.

Kỳ Bắc Niên thậm chí nảy sinh cảm giác oán trách.

Lúc này điện thoại anh reo, là Bạch Sương Sương.

Anh bực bội từ chối cuộc gọi.

Nhưng cuộc gọi này lại khiến anh sực tỉnh.

Chắc chắn là Tống Vi gh/en rồi.

Thời gian này mình đúng là có gần gũi với Bạch Sương Sương thật.

Phụ nữ mà, ai chịu nổi bạn trai mình ngày ngày qua lại thân mật với người đàn bà khác, nên cô ấy mới gi/ận dỗi bỏ ra nước ngoài.

Cô ấy yêu mình đến thế.

Thậm chí vì mình mà nhẫn nhịn từ bỏ cả sự nghiệp múa yêu thích nhất.

Chỉ cần mình chân thành nhận lỗi, cô ấy chắc chắn sẽ mềm lòng tha thứ cho mình!

Cùng lắm thì đi c/ầu x/in, đi quỳ gối, chắc chắn vẫn còn kịp, chắc chắn vẫn c/ứu vãn được!

Nghĩ vậy, anh dần ổn định lại sau cơn suy sụp.

Không liên lạc được với Tống Vi.

Kỳ Bắc Niên liền liên lạc với bố mẹ cô.

Kết quả nhận lại là sự lạnh nhạt xa cách chưa từng có:

"Tiểu Kỳ à, Vi Vi đã quyết định chia tay, nghĩa là hai đứa không có duyên phận."

"Còn về việc Vi Vi đang ở đâu, chúng tôi tôn trọng ý muốn của con bé, không tiện tiết lộ."

Bạn bè của Tống Vi thì nói còn khó nghe hơn:

"Ồ, đây chẳng phải là tổng tài Kỳ vẫn luôn không quên được 'ánh trăng sáng' sao?"

"Màn trình diễn máy bay không người lái hôm đó làm m/ù mắt bọn tôi luôn rồi, chắc là ôm được người đẹp về rồi nhỉ? Còn tìm đến chỗ bọn tôi làm gì nữa?"

Kỳ Bắc Niên suy sụp ngồi trong nhà cười khổ.

Người từng luôn ở sau lưng mình, luôn để lại một ngọn đèn chờ mình vào mỗi tối, giờ đây dù tìm ki/ếm trăm phương ngàn kế cũng không biết tung tích ở đâu.

Nhưng anh tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc.

14

Sau khi sang Pháp hội họp với giáo viên, mọi việc đều tiến hành rất suôn sẻ.

Vào học viện múa, còn thuê được một căn nhà có vườn, công việc phong phú, cuộc sống dễ chịu.

Nửa tháng sau, một người bạn ở trong nước liên lạc với tôi.

"Kỳ Bắc Niên không biết lên cơn gì, tìm cậu đến phát đi/ên rồi."

"Ngày nào cũng chặn mình để truy hỏi cậu đi đâu."

"Nhưng hình như anh ta tra ra địa chỉ của cậu rồi, cậu chuẩn bị tinh thần đi."

Kỳ Bắc Niên kiên trì tìm tôi như vậy, tôi có chút ngạc nhiên.

Tôi xin lỗi bạn mình vì chuyện của tôi đã ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của cô ấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm