Trong phút chốc, cư dân mạng bàng hoàng.

Những người từng theo đuổi cặp đôi này thi nhau buông lời mạt sát.

Một cặp đôi từng được ca tụng với sự lãng mạn tầm cỡ vũ trụ giờ đây danh tiếng tan thành mây khói, sự nghiệp cũng chịu ảnh hưởng không nhỏ.

Tôi cũng có chút cảm thán, nhưng chỉ dừng lại ở đó mà thôi.

Vài ngày sau.

Một số điện thoại lạ gọi đến.

Là Trần Đông.

Anh ta vốn luôn chạy đôn chạy đáo vun vén cho Kỳ Bắc Niên và Bạch Sương Sương, thái độ đối với tôi cũng chẳng hề thân thiện.

Anh ta ngập ngừng ở đầu dây bên kia:

"Tống Vi, chuyện A Niên bị t/ai n/ạn chắc cậu cũng biết rồi nhỉ?"

Tôi nhạt nhẽo đáp một tiếng "ừ".

"A Niên bây giờ không ổn lắm, cậu ấy rất nhớ cậu, cậu có thể quay về thăm cậu ấy không?"

Tôi suy nghĩ một chút rồi nói:

"Thôi không cần đâu, những lời cần nói tôi đã nói rất rõ ràng trong điện thoại hôm đó rồi, tạm biệt."

Nghe tiếng tút dài sau khi đối phương ngắt máy, Trần Đông thận trọng quan sát sắc mặt của Kỳ Bắc Niên.

Kỳ Bắc Niên mặt trắng bệch như tờ giấy, tái nhợt đến mức khó tin.

Cơn đ/au từ phần chi bị c/ắt c/ụt truyền đến không thể phớt lờ, nhưng trong đầu anh lại hiện lên hình ảnh Tống Vi ngày đó, người đầy m/áu lặng lẽ nhìn anh bế Bạch Sương Sương rời đi.

Ngoài cửa sổ phòng b/ệnh, vầng trăng sáng treo cao.

"Trăng..."

Kỳ Bắc Niên tự giễu lẩm bẩm.

Từng đá/nh mất bản tâm, vọng tưởng hái trăng.

Nhưng anh đã quên.

Nếu mặt trăng thực sự lao về phía anh, thì mặt trăng đó đã chẳng còn là mặt trăng nữa.

Mà là một thiên thạch mang theo những hố va chạm x/ấu xí, lặn lội đường xa, đ/ập tan cuộc sống của anh thành từng mảnh vụn.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm