Cô ấy ôm tôi an ủi: "Đây không phải lỗi của cô, công lý có thể đến hơi muộn, nhưng chắc chắn nó sẽ đến."
Trước khi rời đi, cô ấy dặn tôi hãy thu thập bằng chứng để khởi kiện ly hôn.
Tôi ôm lại cô ấy, huy hiệu cảnh sát trên vai cô ấy lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Sau khi nữ cảnh sát rời đi, một chiếc Lincoln kéo dài màu đen dừng lại.
Năm sáu vệ sĩ mặc đồ đen bước xuống xe.
"Phu nhân, Giang tổng đang đợi cô ở nhà, mời cô đi lối này."
03
Tôi vừa bước vào phòng khách.
Giang Thiếu Lễ đã tiến lên ôm lấy tôi, rồi bắt đầu dùng chất giọng trầm thấp.
"Vợ à, xin lỗi em, đêm qua là anh khốn nạn."
"Gần đây anh áp lực quá, lại uống chút rư/ợu."
"Anh hứa sau này sẽ không bao giờ động tay động chân với em nữa, còn về phần anh và Triệu Vãn Vãn, không phải như em nghĩ đâu, anh và cô ta chỉ là diễn kịch thôi, em biết mà."
"Tuần trước dự án của bố vợ và anh ở Thanh Thủy Loan vừa mới triển khai, lúc này em cũng không muốn bố vợ phân tâm đúng không?"
…
Cốt truyện lúc này, Giang Thiếu Lễ vẫn chưa hoàn toàn thôn tính được nhà họ Hướng, nên anh ta phải giữ chân nữ chính trước.
Nghe những lời "sám hối" của anh ta, nhìn cách anh ta làm màu, tôi thấy thật nực cười.
Trước kia khi cốt truyện đi đến đoạn Hướng Noãn lần đầu bị Giang Thiếu Lễ nh/ốt trong phòng đá/nh, sau đó Giang Thiếu Lễ quỳ xuống nhận lỗi, Hướng Noãn lại tha thứ, luôn có người bình luận:
--【Tại sao không mau rời bỏ gã đàn ông bạo hành này đi?】
--【Bạo hành gia đình chỉ có lần không và vô số lần, chạy mau!】
Nhưng bây giờ.
Khi tôi thực sự ở trong hoàn cảnh đó, nhìn "sự quan tâm giả tạo" của Giang Thiếu Lễ, nghe "lời sám hối" của anh ta…
Tôi chợt hiểu ra Hướng Noãn.
Cô ấy là người trong cuộc.
Sự phân biệt đối xử về quan niệm;
Sự ràng buộc về tình cảm;
Sự trì trệ của pháp luật;
Sự đe dọa về thể x/ác;
Bất kỳ yếu tố nào trong số trên cũng có thể giam cầm những người phụ nữ bị bạo hành trong ngôi nhà đầy rẫy b/ạo l/ực này.
Tôi bắt đầu cảm thấy xót xa cho Hướng Noãn.
Nhưng đồng thời cũng thấy may mắn.
Tôi không phải là cô ấy thật sự.
Giữa tôi và Giang Thiếu Lễ, tôi không công nhận quan niệm của anh ta, cũng không có chút ràng buộc tình cảm nào, lại càng không sợ sự đe dọa của anh ta.
Tôi đẩy mạnh anh ta ra, rồi tiện tay t/át anh ta một cái.
Chát-- một tiếng, giòn giã, vang dội.
04
Giang Thiếu Lễ dường như không ngờ tôi dám ra tay với anh ta, vì theo Hướng Noãn trước đây, lúc này cô ấy đáng lẽ phải sà vào lòng anh ta mà khóc nức nở.
"Ly hôn đi."
Tôi liếc nhìn anh ta, lạnh lùng nói.
Đợi đến khi anh ta kịp phản ứng lại, sắc mặt lập tức trầm xuống: "Cô có biết mình đang nói gì không?"
Tôi lấy một tập tài liệu từ trong túi ra ném thẳng vào mặt anh ta: "Bớt nói nhảm đi, ký tên đi."
Đơn ly hôn này được kẹp trong xấp tài liệu mà nữ cảnh sát kia đưa cho tôi.
Anh ta ngồi lại xuống ghế sô pha, châm một điếu th/uốc, ngước mắt nhìn tôi: "Cô nên suy nghĩ cho kỹ, cô cũng không muốn những người xung quanh bị liên lụy vì sự bướng bỉnh của cô đâu nhỉ?"
"Cô suy nghĩ kỹ đi."
Nói xong, anh ta đứng dậy bỏ đi.
05
Bằng chứng ly hôn của tôi vẫn chưa thu thập đủ thì Giang Thiếu Lễ đã đi công tác, nửa tháng.
Tôi đã có kỹ năng quyền anh, nhưng tôi phải tranh thủ thời gian để lấy lại thể lực.
Lỡ như sau này cốt truyện diễn ra đúng như cũ, lúc anh ta động tay với tôi, tôi có thể t/át ch*t anh ta ngay lập tức.
Thế là từ ngày hôm sau, 6 giờ rưỡi sáng tôi đã bò dậy vào phòng tập.
Trưa ăn th!t bò, ức gà, tối uống bột protein.
Cứ như vậy duy trì được gần một tuần.
Cho đến một ngày, tôi lau mồ hôi bước ra từ phòng tập thì nghe thấy tiếng của dì Lưu.
"Tầng hai không phải khu vực tiếp khách, cô Triệu, cô không được lên đó."
Tôi nhìn xuống từ lan can tầng hai.
Triệu Vãn Vãn đeo kính râm, kéo theo một chiếc vali, nghênh ngang bước vào như một con gà mái đang xòe đuôi.
"Cô là cái thá gì, cút ra chỗ khác, đừng có lấy cái bàn tay bẩn thỉu của cô chạm vào tôi!"
Ả ta hất tay dì Lưu ra.
"Cô Vãn Vãn, cô thật sự không được lên đó."
Thấy tôi đi xuống, Triệu Vãn Vãn càng được đà lấn tới: "Tôi muốn ở đây, Thiếu Lễ đã đồng ý rồi, cô mau dọn phòng ngủ ra đi."
"Cút ra ngoài."
"Đáng lẽ người phải cút là cô, Thiếu Lễ đã hứa sang tên căn nhà này cho tôi rồi." Triệu Vãn Vãn nói xong liền bước qua người tôi định lên lầu.
Biệt thự này là nơi ở của ả và Giang Thiếu Lễ khi trước.
Hai người từng hợp rồi tan suốt sáu năm, nay ả về nước, lại còn nhanh chóng lăn lộn lên giường với nhau.
Đây là nơi ả coi là chiến trường để thị uy.
Những lời y hệt trong sách.
Hướng Noãn sẽ nhẫn nhịn, nhưng tôi thì không.
06
"Tôi nói, bảo cô, cút, ra, ngoài."
Tôi tung một cú đ/á bay chiếc vali của ả.
"Cô đi/ên à!?"
Triệu Vãn Vãn tiến lên giơ tay định đá/nh tôi.
Nhưng tôi làm nghề gì?
Tôi chẳng cần gọi bảo vệ, ra đò/n nhanh như chớp.
Tôi nắm ch/ặt lấy bàn tay ả vung tới, rồi t/át ngược lại ả một cái.
【Chát--】
Tiếng vang chẳng kém gì cái t/át dành cho Giang Thiếu Lễ.
Một tay tôi túm lấy ả kéo ra cửa, tay kia kéo vali của ả, cuối cùng, ném cả người lẫn hành lý ra ngoài cửa.
Tôi nhìn xuống ả từ trên cao, cảnh cáo:
"Chuyện bậy bạ của cô và Giang Thiếu Lễ tôi không quản, nhưng nếu cô còn dám bén mảng đến trước mặt tôi tìm cảm giác buồn nôn, tôi thề lần sau sẽ đá/nh cho cái đồ giả trên mặt cô rơi ra ngoài!"
Nói xong, tôi quay lưng sập cửa lại.
07
Uy lực của "ánh trăng sáng" đúng là không phải dạng vừa, tối hôm đó, Giang tổng đã kết thúc chuyến công tác nước ngoài, bay về nước sớm.