Trong sách, anh ta xuất hiện như một nhân vật phản diện giúp thúc đẩy sự trưởng thành của nam chính, những dòng mô tả về anh ta chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nhưng tôi thực sự không ngờ, nhân vật phản diện này lại đẹp trai đến thế.
"Cô ta ở đằng kia, bắt lấy nó!"
Tôi quay đầu lại, vệ sĩ của nhà họ Triệu đã đuổi tới nơi.
Phản xạ của tôi nhanh hơn n/ão, không đợi Quý Yến Thành phía sau kịp phản ứng, tôi đã kéo anh ta lên xe.
Tôi khom người, nấp trong xe nhìn mấy gã vệ sĩ đi xa dần.
"Giúp cô mà bị cuốn vào mấy chuyện rắc rối này, tôi được lợi gì?" Giọng nói trầm ấm của người đàn ông vang lên bên tai tôi.
Tôi nghe tiếng quay đầu lại.
Quý Yến Thành đang nhướn mày nhìn tôi, dường như nếu không nghe được câu trả lời vừa ý, anh ta sẽ ném tôi xuống xe ngay lập tức.
Cố gắng hồi tưởng lại cốt truyện trong nguyên tác, n/ão tôi vận hành với tốc độ cao, chỉ trong vài giây.
Tôi đưa ra một quyết định, chìa tay về phía anh ta: "Hợp tác không, Tổng giám đốc Quý?"
Tôi hiểu rất rõ, tôi không phải là nữ chính vạn năng, dựa vào sức mình không làm nên trò trống gì.
Để sớm ngày thoát khỏi bể khổ, tôi phải tận dụng mọi nguồn lực có thể.
Người bên cạnh, hai chân dài thon thả vắt chéo một cách lười biếng, thản nhiên đá/nh giá tôi: "Cô có giá trị lợi dụng gì?"
Tôi cũng bày ra tư thế đàm phán, giữ vững biểu cảm và giọng điệu.
"Dự án đấu thầu kênh đào Khai Bình, gần đây anh đang rất đ/au đầu phải không?"
"Tháng trước mảnh đất ở b/ệnh viện An Hòa, giá sàn của tập đoàn Giang Thị tại sao lại vừa vặn cao hơn anh một triệu? Sao lại trùng hợp thế nhỉ?"
Theo từng mồi nhử tôi tung ra, ánh mắt vốn dĩ bình lặng như nước của Quý Yến Thành bắt đầu xuất hiện những vết nứt.
Tôi tiếp tục tung thêm tin.
Cho đến khi anh ta cuối cùng cũng nói ra câu:
"Nói thử điều kiện của cô xem."
Tôi nhếch môi, nghiêng người sát vào tai anh ta.
Nghe xong, anh ta tựa lưng vào ghế xe, thản nhiên nhìn tôi: "Ý tưởng rất táo bạo, nhưng bằng chứng không dễ tìm đâu."
"Anh chỉ cần thực hiện lời hứa của mình, những thứ khác tôi tự có cách." Tôi đáp.
Giao dịch đạt thành, trước khi xuống xe, Quý Yến Thành viết một mẩu giấy đưa cho tôi.
"Đừng manh động, cần giúp đỡ thì gọi số này."
"Anh yên tâm, sẽ không làm hỏng việc của anh đâu." Tôi nhận lấy mẩu giấy và cam đoan.
15
Ánh trăng sáng về nước, chịu ấm ức trước mặt mọi người, còn bị tống vào đồn cảnh sát.
Tôi cứ ngỡ tối nay Giang Thiếu Lễ khó mà thoát thân khỏi chốn êm đềm để dỗ dành người yêu.
Căn biệt thự xui xẻo đó dù tôi không định ở lại nữa, nhưng toàn bộ giấy tờ tùy thân (chủ yếu là hơn chục cái thẻ ngân hàng) tôi phải quay lại lấy.
Đàn ông có thể bỏ, nhưng tiền thì không.
Hơn nữa, còn có những thứ quan trọng hơn cần phải lấy về.
Đến biệt thự, tôi đi thẳng lên phòng làm việc ở tầng hai.
Sau bức tường giá sách có một cánh cửa bí mật, bên trong có mấy cái két sắt.
May mà Giang Thiếu Lễ đặt mật mã dựa trên những ý nghĩa riêng của anh ta, nên trong nguyên tác có nhắc đến, tôi mới có ấn tượng.
Từ khi tập đoàn Giang Thị rơi vào tay Giang Thiếu Lễ đến nay, anh ta dính líu đến rất nhiều ngành nghề xám, thậm chí là đen tối.
Sở dĩ anh ta chiều chuộng Triệu Vãn Vãn như vậy, ngoài chút tình cảm ít ỏi ra, phần nhiều là vì nhà họ Triệu biết quá nhiều chuyện của anh ta, nắm giữ không ít nhược điểm.
Nhưng con người này, vừa đa nghi vừa ích kỷ, trong mấy cái két sắt này, có không ít thứ có thể tận dụng được.
Tôi đang chụp ảnh thì cổng sắt dưới sân truyền đến tiếng động.
Khôi phục lại hiện trường như cũ, tôi vội vàng bước ra, kéo theo một chiếc vali từ phòng ngủ.
"Cô vừa vào phòng làm việc của tôi?"
Giang Thiếu Lễ đã đứng trong phòng khách, anh ta nhìn tôi, ánh mắt lóe lên tín hiệu nguy hiểm.
"Ai vào phòng làm việc của anh, tôi về thu dọn đồ đạc của mình."
Anh ta nhìn theo hướng mắt tôi, nhìn chiếc vali trên tay, tín hiệu nguy hiểm trong mắt được thay thế bằng một tia sáng u ám khác.
Tôi tiếp tục lên tiếng, muốn xóa tan sự nghi ngờ của anh ta, giọng điệu mỉa mai hờ hững: "Đưa được người ra rồi à? Giang thiếu không dỗ dành người yêu, sao lại về sớm thế?"
Giang Thiếu Lễ áp suất giảm mạnh: "Làm lo/ạn đến mức này, khiến tất cả mọi người đều mất mặt, cô thỏa mãn rồi chứ?"
Quý Yến Thành đã giải quyết xong chuyện của Dư Duyệt cho tôi, đối mặt với Giang Thiếu Lễ tôi không còn nỗi lo nào, tùy ý làm theo ý mình: "Là cô ta cứ muốn lên sân khấu diễn kịch, mất mặt là đáng đời."
Giang Thiếu Lễ nhắm mắt lại, đ/è nén cơn gi/ận rồi mới lên tiếng: "Ngày mai, đi cùng tôi đến nhà họ Triệu."
"Thăm tù thì có thể cân nhắc, còn ăn tiệc thì thôi khỏi." Tôi cúi đầu thưởng thức bộ móng tay mới làm.
"Hướng Noãn!" Anh ta nổi gi/ận.
"Nói nhỏ thôi, tôi không có đi/ếc." Tôi ngoáy tai: "Hơn nữa, chúng ta đều sắp ly hôn rồi, anh dựa vào đâu mà nghĩ tôi sẽ nghe lời anh?"
"Ly hôn?" Anh ta nhìn tôi, tức quá hóa cười, vung tay ném mấy tấm ảnh về phía tôi: "Đây là lý do cô khăng khăng đòi ly hôn với tôi sao?"
Tôi liếc mắt nhìn mấy tấm ảnh rơi trên sàn.
Đó chính là những bức ảnh tôi và Quý Yến Thành nói chuyện dưới tầng hầm chiều nay, rồi tôi lên xe anh ta, sau đó anh ta mời tôi ăn cơm, rồi đưa tôi về.
Phải nói là, khả năng thu thập thông tin của anh ta nhanh thật.
Ánh mắt Giang Thiếu Lễ đầy sát khí, nhìn chằm chằm vào tôi: "Nói, hai người tằng tịu với nhau từ bao giờ."
Tôi nhìn anh ta, khẽ cười nhạt: "Gặp mặt là đồng nghĩa với việc đã lên giường rồi à?"
Đáy mắt anh ta đỏ ngầu.
"Nhưng mà..." Tôi cúi người, tùy tiện cầm lấy một tấm ảnh, giọng điệu đầy ngưỡng m/ộ: "Nếu nói về làm tình nhân, xét về ngoại hình, anh đúng là không bằng anh ta."
"Được, rất tốt..." Giang Thiếu Lễ nhìn tôi bằng ánh mắt thâm đ/ộc như nhìn con mồi, vừa tiến lại gần vừa cởi thắt lưng: "Noãn Noãn, đã đến lúc chúng ta nên có một đứa con rồi."
Nhìn bộ dạng thú tính bộc phát này của anh ta, kết hợp với cốt truyện, nếu tôi nhớ không lầm, nguyên chủ chính là sau lần này đã bị anh ta nh/ốt trong phòng, anh ta không dùng biện pháp, cô ấy cũng không thể ra ngoài uống th/uốc, thế là dính bầu.