"Quản lý Vương, tôi có thể hỏi anh một câu không?"

Anh ta thậm chí không buồn nhìn thẳng vào tôi: "Nếu là hỏi về việc phương án này chỗ nào không ổn, thì tôi nói cho cô biết, nó là một đống rác rưởi từ đầu đến cuối!"

Tôi cười lạnh một tiếng: "Không phải, tôi muốn hỏi quản lý Vương và Lưu Lệ Lệ có phải là qu/an h/ệ vợ chồng không?"

Anh ta đứng dậy, ưỡn cái bụng hơi phệ ra: "Cô có ý gì?"

6

Tôi vào thẳng vấn đề: "Tôi không có hứng thú nói chuyện này với vợ anh, nhưng nếu anh còn tiếp tục gây khó dễ cho tôi, tôi không đảm bảo mình sẽ nói ra những gì hay làm ra những việc gì đâu."

Sắc mặt anh ta đen lại, không nói một lời nào.

Tôi để lại phương án rồi tan làm đúng giờ.

Nhưng những trò quái đản của họ vẫn chưa dừng lại.

Tan làm về nhà, tôi phát hiện nhà vệ sinh bị tắc, thậm chí còn trào ngược chất thải lên.

Thứ đó khiến tôi buồn nôn không chịu nổi, tôi tìm ban quản lý, nhưng thợ sửa nhà vệ sinh lại xin nghỉ phép, phải đến mai mới đi làm.

Tôi đành đậy nắp bồn cầu lại, cố nhịn.

Không ngờ cái mùi khiến người ta buồn nôn sinh lý này ngày càng nồng nặc, ngay cả ống nước ở bồn rửa mặt cũng bắt đầu bốc mùi.

Tin nhắn trong nhóm cư dân tòa nhà số 3 cứ nhảy liên tục trên màn hình điện thoại.

Tôi tự hỏi liệu có cư dân nào cũng xui xẻo như mình không.

310: "Mẹ kiếp! Nhà ai làm tắc cống thế, tôi cứ tưởng chó nhà tôi đi vệ sinh lên người mình, còn đá/nh nó một trận."

320: "Nhà tôi cũng tắc rồi, thợ Trần của ban quản lý tối nay không làm việc, mùi này hôi ch*t mất!"

330 tiếp lời: "Nạn nhân cộng thêm một."

340: "Người bị viêm mũi như tôi muốn gi*t người luôn rồi, mùi này quá kinh khủng, tôi phải ra ngoài ở khách sạn đây."

Tôi: "Nhà tôi cũng tắc, ngay cả bồn rửa cũng bốc mùi, không lẽ tắc cả tòa nhà rồi sao?"

370: "Không đâu, nhà tôi không có mùi gì cả, bồn cầu vẫn bình thường."

380: "Nhà tôi cũng bình thường mà!"

Được rồi, sau một hồi rà soát, cơ bản đã biết vấn đề nằm ở nhà nào.

Chỉ có phòng 360 là không lên tiếng, từ nhà tôi trở xuống đều là nạn nhân.

Mà 370 và 380 đều không sao, vậy chắc chắn là Lưu Lệ Lệ ở phòng 360 giở trò rồi.

Những cư dân ở tầng dưới bắt đầu đi/ên cuồ/ng tag phòng 360: "Có phải cô giở trò không! Làm nhà tôi hôi như hầm cầu vậy."

"Thật bực mình vì kiểu một tầng một căn, không thể đến tận nơi để battle với cô, nếu không thì xem tôi xử lý cô thế nào!"

"360 mà không trả lời, chúng tôi sẽ báo cảnh sát!"

Tôi gọi điện cho ban quản lý yêu cầu lên gặp 360 để làm rõ.

Nửa tiếng sau, ban quản lý thông báo nguyên nhân gây mùi.

Hóa ra cô ta cố tình đổ rất nhiều chất thải và giấy vào bồn cầu, làm tắc nghẽn đường ống thoát nước.

đ/ộc á/c nhất là cô ta dùng màng bọc thực phẩm bịt kín bồn cầu và tất cả các đường ống thoát nước.

Thật là cạn lời.

Các nạn nhân trong nhóm và tôi đều không thể ngồi yên.

Yêu cầu Lưu Lệ Lệ xuống lầu xin lỗi, nếu không chuyện này không xong đâu.

Ban quản lý cũng tỏ vẻ bất lực, cô ta nhất quyết không chịu xuống lầu.

Chị chủ phòng 310 không phải dạng vừa, chị ấy trực tiếp yêu cầu ban quản lý dẫn tôi đến trước cửa nhà cô ta để đòi công đạo.

Chúng tôi thống nhất chiến tuyến: "Đúng! Chúng tôi yêu cầu đến trước cửa nhà cô ta để đòi công đạo, hành vi của cô ta rõ ràng là cố tình trả th/ù!"

Tôi ngước nhìn lên tầng 6, Lưu Lệ Lệ đang trốn sau khe rèm nhìn xuống chúng tôi.

Có lẽ là thấy tôi, hoặc bị sự phẫn nộ của mọi người làm cho sợ hãi, cô ta lập tức thụt vào và tắt đèn.

Ban quản lý thấy không ngăn được, hơn nữa cũng cảm thấy 360 làm quá đáng, nên đồng ý dẫn tôi đi tìm 360.

Một tiếng còi báo động dồn dập chặn đứng bước chân của chúng tôi.

Một chiếc xe c/ứu thương dừng lại trước mặt.

Bác sĩ xuống xe hỏi ban quản lý: "Chào anh, cô Lưu ở phòng 360 gọi điện nói có dấu hiệu sảy th/ai, bây giờ không cử động được, anh giúp dẫn tôi lên trên."

Chúng tôi nhìn nhau ngơ ngác khi thấy tình huống này, cô ta lại đang giở trò gì nữa đây.

Ban quản lý thấy sắp có án mạng đến nơi, vội vàng dẫn bác sĩ lên.

Chẳng mấy chốc, Lưu Lệ Lệ được cáng xuống.

Đúng lúc đó, quản lý Vương cũng chạy tới.

Anh ta vẻ mặt đ/au khổ lao vào Lưu Lệ Lệ: "Bảo bối Lệ Lệ, em ổn không? Có đ/au bụng không?"

Lưu Lệ Lệ "oa" khóc thành tiếng, rồi chỉ tay vào chúng tôi: "Chồng ơi, là họ muốn đến tìm em gây chuyện, em mới bị dọa sợ, làm con trai chúng ta sợ đến mức co rút cả người..."

Quản lý Vương quay đầu lại, trừng mắt nhìn mỗi người chúng tôi: "Bảo bối Lệ Lệ và con trai quý tử của tôi mà có mệnh hệ gì, tôi tuyệt đối sẽ không tha cho các người!"

Lưu Lệ Lệ được đưa lên xe c/ứu thương đến b/ệnh viện.

Còn quản lý Vương thì ở lại, anh ta rút điện thoại trong túi ra bắt đầu gọi.

7

"Alo, 110 phải không? Tôi muốn báo cảnh sát!"

Mọi người đều bị hai kẻ này làm cho ngơ ngác.

Chị chủ phòng 310 bị hành động của anh ta làm cho tức cười.

"Người cần báo cảnh sát là chúng tôi mới đúng chứ?"

Chàng trai phòng 340 vừa định phụ họa thì bị quản lý Vương giơ tay chặn lại.

Anh ta tỏ vẻ nghiêm trọng: "Vợ tôi vì các người mà động th/ai khí, nếu thật sự xảy ra chuyện gì, các người phải chịu trách nhiệm dân sự, nên tôi phải báo cảnh sát, tôi yêu cầu một sự công bằng."

Lời nói của anh ta trực tiếp kích động sự phẫn nộ của mọi người: "Công bằng? Chúng tôi cũng muốn đòi công bằng đây!"

"Đúng vậy! Vợ anh không chú ý vệ sinh, lười xuống lầu nên vứt rác thẳng vào thang máy, làm mọi người bị ảnh hưởng."

"Giờ còn cố tình giở trò, làm tắc đường ống thoát nước, làm hại 5 hộ gia đình, anh có biết chất thải đó suýt nữa trào ra từ bồn cầu nhà tôi không..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trọng sinh ta quyết định có con với hoàng đế

Chương 11
Ta là một vị thừa tướng xui xẻo, đã trọng sinh bốn lần. Lần thứ nhất, Tiên đế băng hà, Đại hoàng tử lên ngôi. Nhưng hắn là một kẻ vô dụng, ta tận tâm phò tá hắn, cuối cùng lại bị xử tội phanh thây. Lần thứ hai, ta đá Đại hoàng tử sang một bên, phò Nhị hoàng tử lên ngôi. Nhưng nó cũng là một kẻ vô dụng. Ta dốc lòng phò tá nó, cuối cùng thảm thương chết dưới một nhát đao chém ngang lưng. Lần thứ ba, ta ủng hộ Tam hoàng tử lên ngôi. Nào ngờ cậu ta lại là một kẻ vô dụng. Ta tận tâm phò tá cậu ta, cuối cùng bị ban cho một chén rượu độc. Lần thứ tư, ta không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Nhân lúc Tiên đế vẫn chưa băng hà, ta mạnh dạn can gián: "Bệ hạ, thần đề nghị ngài sinh một đứa con với thần."
487
2 Cuỗm xong chạy Chương 13
6 Tri Vãn Chương 8
10 Khuy Thiên Ký Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm