Được gả cho người giàu làm thế thân cho 'bạch nguyệt quang', mỗi tháng chồng không về nhà mà lại chuyển cho tôi một triệu, cảm giác đó là gì?
Một chữ thôi: Cực sướng!
Khi Cố Việt Châu đến sân bay đón cô bạn gái cũ 'bạch nguyệt quang', tôi đang phân vân giữa hai chiếc túi Birkin da cá sấu phiên bản giới hạn.
Nảy ra một ý, tôi gọi điện cho Cố Việt Châu, giọng nghẹn ngào:
“Chồng ơi, cô ấy về nước rồi ạ? Sao anh không về nhà? Mấy ngày nay em nhớ anh đến mức không ăn uống nổi, anh không cần em nữa rồi sao? Anh…”
Cố Việt Châu lạnh lùng cúp máy.
Giây tiếp theo, tôi nhận được thông báo tiền vào tài khoản.
Tôi vung tay: “Lấy cả hai cái này.”
Cố Việt Châu, người nhận được hóa đơn sau ba giây: “Giỏi thật đấy.”
*
Khi điện thoại nhận tin nhắn, tôi liếc nhìn dòng chữ “tên chồng ch*t ti/ệt” ở đầu khung chat, lặng lẽ vuốt sang trái rồi thoát ra.
Cầm hai chiếc túi mới, tôi vui vẻ gọi cho cô bạn thân:
“Lương của chị đây rồi, mời cậu đi ăn!”
“Được, dù Chúa có đến thì tớ cũng không tăng ca đâu, đến ngay đây! Tớ muốn ăn món đắt nhất!”
Trong tiệm lẩu cao cấp, tôi ăn đến mức miệng đầy dầu ớt, cay đến mức bật khóc.
Đường Đường nháy mắt với tôi: “Chậc chậc, thấy chồng cậu đi tìm bạch nguyệt quang nên đ/au lòng rồi hả? Hối h/ận vì đã không trói ch/ặt lấy anh ta?”
Tôi ngước lên lườm cô ấy một cái.
“Tớ đã gi*t cá ở siêu thị Đại Nhuận Phát hai mươi năm rồi, trái tim này từ lâu đã lạnh như d/ao rồi.”
“Thế sao cậu lại khóc?”
“Sắp tới tớ sẽ trở thành phú bà trăm triệu rồi. Hu hu, cảm động quá.”
“…”
Là một thế thân đủ tiêu chuẩn, tôi luôn giữ đúng bổn phận, làm một người vợ hiền của Cố Việt Châu—
Sáng chín giờ đi làm, tối năm giờ về nhà, thỉnh thoảng buổi tối “tăng ca”, không bao giờ hỏi han đời tư của Cố Việt Châu, chỉ cần anh ta phát lương đúng hạn.
Không, là tiền sinh hoạt phí.
Ngoài việc mỗi tháng nhận tiền, tôi còn đếm trên đầu ngón tay, chờ xem khi nào Cố Việt Châu đón bạch nguyệt quang về nhà, rồi ném một trăm triệu vào mặt tôi, cười tà mị bảo tôi cuốn gói cút đi.
Bây giờ Lâm Sương đã về nước, nghĩa là ngày tôi nhận tiền bồi thường thôi việc cũng không còn xa.
“Không thấy luyến tiếc chút nào sao?” Đường Đường ghé sát lại hỏi.
“Ừm… chỉ sợ sau này không tìm được người nào ‘giỏi’ như anh ta nữa.” Tôi thành thật đáp.
Không nói gì khác, riêng ngoại hình và vóc dáng của Cố Việt Châu đã là hàng top trong giới này rồi.
Còn kỹ năng khoản đó thì, mới debut đã là đỉnh cao.
Đường Đường tiếc nuối thở dài thay tôi.
Cô ấy hào sảng cụng ly với tôi, nhân lúc hơi men dâng lên, kéo tôi đứng dậy:
“Không sao, mất đàn ông thì chúng ta tìm người khác! Anh ta ra ngoài chơi được, thì cậu không được chơi à? Phì. Sau này cậu là phú bà rồi, thiếu gì mấy em trai xếp hàng chờ cậu!”
“Dù sao chồng cậu cũng quanh năm không về nhà, đi, chị đưa cậu đi mở mang tầm mắt!”
“Chúng ta phải nắm lấy đuôi của tuổi trẻ!”
Cồn bắt đầu ngấm lên n/ão, trong đầu tôi hiện ra một đám em trai 'tiểu th!t tươi' mặt mũi non choẹt, vóc dáng cao to, khiến tôi cười không dứt.
Tôi vỗ bàn một cái đầy hào sảng:
“Đúng! Đàn ông thì thiếu gì! Chị có tiền, chị muốn gọi loại đắt nhất…”
Chữ “trai bao” chưa kịp thốt ra khỏi miệng, tôi đã nghe thấy một tiếng hừ lạnh quen thuộc vang lên phía sau.
Đầy vẻ kh/inh khỉnh.
Ch*t ti/ệt, toát mồ hôi hột rồi.
“Khương Khương, đây chẳng phải là cái tên chồng ch*t ti/ệt của cậu…” Đường Đường lập tức chui xuống gầm bàn.
Tôi nặn ra một nụ cười rạng rỡ nhất, nhìn Cố Việt Châu đang bước ra từ sau bức bình phong, giọng ngọt đến mức phát ngấy.
“Chồng--”
Nụ cười thương hiệu lập tức sụp đổ khi nhìn thấy Lâm Sương, bạch nguyệt quang bên cạnh anh.
“...đồ.”
Đã mấy năm không gặp, Lâm Sương vẫn là bộ váy trắng đó, mái tóc đen dài thẳng mượt, tiên khí phất phơ, tựa như không vướng bụi trần.
Thảo nào Cố Việt Châu cứ mãi nhung nhớ cô ta.
Tôi và Cố Việt Châu là đôi thanh mai trúc mã không ưa gì nhau.
Vì tình bạn giữa cha mẹ hai bên, chúng tôi cùng học chung một trường từ nhỏ, nhìn nhau là thấy gh/ét.
Cố Việt Châu từ nhỏ tính tình đã kỳ quặc, miệng đ/ộc kiêu ngạo, ai đến cũng từ chối, thư tình nhận được mỏi tay nhưng chẳng thấy dẫn cô nào về.
Tôi là người đầu tiên phát hiện ra Cố Việt Châu thích Lâm Sương.
Lâm Sương là con gái của quản gia Lâm nhà chúng tôi.
Bố mẹ tôi yêu ai yêu cả đường đi lối về, thời trung học đã tài trợ cho Lâm Sương vào học trường quý tộc của chúng tôi.
Lâm Sương vẻ ngoài dịu dàng, nói chuyện nhỏ nhẹ, nhanh chóng trở thành hoa khôi mới của trường.
Người tiền nhiệm chính là tôi.
Tôi vẫn nhớ Cố Việt Châu khi biết chuyện đã trợn ngược mắt lên—
“Cậu là hoa khôi? Tớ thấy cậu giống một trò cười thì có.”
“!!”
Tức đến mức tôi bắt một con bọ xít bỏ vào hộp bút của anh ta.
Một ngày tan học, tôi thấy tên đại ca trong trường chặn Lâm Sương ở trong ngõ, tiếng cười cợt chói tai.
Tôi hóng hớt chạy lại xem, nhưng bị tên đại ca đẩy ngã nhào xuống đất.
Que kẹo hồ lô trên tay bị đ/ập nát.
Lúc đó tôi chẳng sợ trời chẳng sợ đất, lao vào đá/nh nhau với bọn chúng.
“Vương Hạo, trả kẹo hồ lô cho tôi!”
“Lần sau m/ua lại cho cậu là được, bọn này đang làm việc chính sự đây, cậu tránh ra nhanh lên.”
“Không được! Tôi muốn! Phải ăn ngay bây giờ! Không thì tôi gi*t các người!”
…
Cuối cùng là Cố Việt Châu đi ngang qua tan học đã c/ứu chúng tôi.
Lâm Sương đỏ hoe mắt, lao vào lòng anh, khiến trái tim thiếu niên anh hùng tan chảy.
Cố Việt Châu đá/nh cho đám công tử bột hỗn xược kia tơi bời hoa lá.
Đời học sinh của một học sinh giỏi như anh chỉ một lần duy nhất bị thông báo toàn trường, còn bị người cha nghiêm khắc đá/nh đến mức nửa tháng không đến lớp.
Kể từ đó, trong trường không ai dám b/ắt n/ạt Lâm Sương nữa.
Tôi và Lâm Sương trở thành bạn khá thân, thậm chí nhiều người còn nói chúng tôi giống chị em sinh đôi.
Để có thêm cơ hội ở bên Lâm Sương, Cố Việt Châu thường xuyên tìm tôi để làm bình phong.