Nhược Nhược đổ oan cho tôi cũng vậy, chẳng có bằng chứng gì cả.
Chu Hằng đi theo tôi đến công ty.
Anh ta dùng quyền hạn phó tổng để giúp tôi trích xuất các bản báo cáo tài chính trong ba năm gần nhất.
Trên bề mặt, tập đoàn Cố thị trông có vẻ hào nhoáng, nhưng thực chất đã sớm "b/éo phì" từ bên trong. Trên sổ sách, một lượng vốn lớn đã được chuyển sang các công ty vỏ bọc ở nước ngoài, một nửa trong số hơn mười công ty con chỉ là vỏ bọc, dùng để v/ay vốn xoay vòng tạo dòng tiền giả.
Chu Hằng lau mồ hôi nói: "Những năm gần đây Cố gia đầu tư thua lỗ nặng nề, hoàn toàn dựa vào hạn mức tín dụng ngân hàng và v/ay mượn dân sự để duy trì sự sống, một khi chuỗi vốn bị đ/ứt g/ãy..."
Tôi gật đầu, ánh mắt đặt lên sơ đồ cấu trúc cổ phần tại văn phòng chủ tịch.
Tối hôm đó, tôi mang theo một xấp bản sao đến b/ệnh viện.
Cố Trạch Vũ đang nằm trên giường b/ệnh ăn nho do Nhược Nhược đút.
Thấy tôi vào, lông mày anh ta vô thức gi/ật gi/ật: "Cô lại đến đây làm gì?"
"Đến xem người chồng yêu quý của em hồi phục thế nào." Tôi cười rất ngọt ngào, đặt giỏ trái cây lên tủ đầu giường.
Nhược Nhược cảnh giác nhìn tôi.
Tôi ngồi trên ghế sofa đối diện giường b/ệnh, chậm rãi mở lời:
"Hôm nay em đi một vòng quanh công ty, thấy được vài thứ thú vị. Ví dụ như... mấy công ty offshore ở quần đảo Cayman, ví dụ như khoản chiết khấu thương phiếu sáu trăm triệu năm ngoái, và ví dụ như giao dịch đối ứng giữa tập đoàn Cố thị và địa ốc Tinh Diệu."
Chùm nho trên tay Cố Trạch Vũ rơi xuống ga giường.
"Cô đi/ên rồi à?!" Anh ta ngồi thẳng dậy, đụng vào cái chân g/ãy, đ/au đến mức nhe răng trợn mắt, "Cô muốn làm gì?"
"Không có gì, chỉ là thấy chồng làm việc vất vả quá, muốn chia sẻ bớt với anh thôi."
Tôi lấy điện thoại ra, mở một bức ảnh đưa lên trước mặt anh ta.
Đó là tài liệu mà Cố Trạch Vũ đã ký trong một bữa tiệc rư/ợu ba năm trước, chỗ chữ ký được khoanh tròn bằng mực đỏ.
"Anh nói xem, nếu em giao những thứ này cho Ủy ban Giám sát Ngân hàng và Bảo hiểm, hoặc... đăng lên Weibo, để những nhà đầu tư nhỏ lẻ đã m/ua trái phiếu Cố thị xem, thì sẽ thế nào?"
9
Phòng b/ệnh im lặng trong vài giây.
Sắc mặt Cố Trạch Vũ từ trắng chuyển sang xanh, rồi từ xanh sang tím.
Nhược Nhược sợ đến mức không dám lên tiếng.
"Cô muốn gì?" Cố Trạch Vũ nghiến răng hỏi.
"Cổ phần Cố thị đứng tên anh, chuyển nhượng 51% cho em."
"Cô nằm mơ đi!"
"Vậy thì thôi vậy." Tôi đứng dậy, nhét điện thoại vào túi, "Em đi đây, anh tiếp tục ăn nho đi. À đúng rồi, Nhược Nhược, nhớ kiểm tra xem Cố Trạch Vũ có m/ua bảo hiểm t/ai n/ạn không nhé, anh ấy bị thương nặng thế này, lỡ xảy ra chuyện gì, đứa con trong bụng cô ít nhất cũng nhận được tiền bảo hiểm."
Nhược Nhược ngẩng phắt đầu lên, trong mắt lóe lên một tia sáng lạ thường.
Cố Trạch Vũ bắt được khoảnh khắc đó, anh ta quay ngoắt sang nhìn Nhược Nhược: "Biểu cảm đó là sao?!"
"Em không có! Trạch Vũ, anh đừng nghe cô ta ly gián!" Nhược Nhược hoảng lo/ạn giải thích.
Tranh thủ lúc hai người họ lục đục nội bộ, tôi mở cửa phòng b/ệnh, gọi vọng ra ngoài: "Mẹ, mẹ cũng vào đây nghe đi ạ, về vấn đề tài sản của nhà mình."
Bà Cố vốn đang đan len ở phòng chờ bên cạnh, nghe thấy hai chữ "tài sản" liền lao vào ngay.
"Tài sản gì?!"
"Trạch Vũ muốn chuyển nhượng một nửa cổ phần cho con, con bảo là chưa chắc đã đủ." Tôi nói một cách nhẹ tênh.
Bà Cố suýt chút nữa không đứng vững: "Chuyển nhượng cổ phần?! Cô đi/ên rồi! Đó là gốc rễ của Cố gia chúng ta!"
Tôi nhún vai: "Cho nên con mới nói, phải cộng thêm căn nhà cũ của Cố gia, cả ba chiếc xe trong gara, và mật mã két sắt mà trợ lý Chu vừa cho con xem nữa."
Bà Cố ôm ngựk, bộ dạng như sắp lên cơn nhồi m/áu cơ tim.
Cố Trạch Vũ gào thét trên giường: "Tô Minh Nguyệt, cô thực sự nghĩ cô có thể đe dọa tôi sao? Những tài liệu đó là Chu Hằng đưa cho cô? Tôi sẽ đuổi việc nó ngay bây giờ!"
"Anh mà gọi điện bây giờ, thì em sẽ đăng tài liệu lên mạng ngay bây giờ." Tôi nói.
Ngón tay đang đặt trên phím gọi của Cố Trạch Vũ khựng lại.
Chiếc tivi treo trên tường phòng b/ệnh đang phát bản tin tài chính, người dẫn chương trình dõng dạc đọc: "Cổ phiếu của công ty niêm yết thuộc tập đoàn Cố thị gần đây có biến động bất thường, có tin đồn trên thị trường rằng chuỗi vốn của họ đang căng thẳng..."
Tôi nhìn tivi, rồi lại nhìn Cố Trạch Vũ.
"Chồng ơi, anh nói xem nếu bây giờ em gọi cho phóng viên, nói với họ rằng em có bằng chứng về việc tập đoàn Cố thị làm giả sổ sách, thì giá cổ phiếu có bị giảm sàn trực tiếp không nhỉ?"
Cố Trạch Vũ nhắm mắt lại, như đã đưa ra quyết định nào đó: "...Được, tôi ký."
"Trạch Vũ!" Bà Cố hét lên ngăn cản.
"Mẹ, những thứ trong tay cô ta có thể khiến cả nhà chúng ta ngồi tù." Giọng Cố Trạch Vũ mệt mỏi và khàn đặc.
Bà Cố há miệng, cuối cùng đổ sụp xuống ghế một cách chán nản.
Tôi để Chu Hằng thức đêm soạn thảo thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần và hợp đồng tặng cho bất động sản.
12 giờ 15 phút sáng, Cố Trạch Vũ ký tên bằng tay trái trên giường b/ệnh.
Tôi lấy điện thoại chụp một tấm ảnh, đăng lên Facebook, kèm dòng trạng thái: "Chồng bảo muốn dành tất cả những gì tốt nhất cho em [trái tim]"
Ba phút sau, điện thoại của mẹ tôi gọi đến.
Tôi bấm nghe, bật loa ngoài.
"Minh Nguyệt à!" Giọng mẹ tôi đầy phấn khích không thể kìm nén, "Con đang ở đâu đấy? Đêm hôm khuya khoắt đăng Facebook, bố con cứ tưởng nhìn nhầm! Số cổ phần đó là thật hay giả? Cố Trạch Vũ thực sự chuyển nhượng cổ phần tập đoàn Cố thị cho con à?"
"Thật mà." Tôi thản nhiên đáp.
"Ôi con gái ngoan của mẹ! Mẹ biết ngay con là đứa có tiền đồ mà!" Mẹ tôi kích động đến mức nói năng lộn xộn, "Nhưng giờ con có cổ phần trong tay rồi, có nên nghĩ cách giúp đỡ nhà ngoại không? Công ty của bố con dạo này lại xoay vòng vốn không được, thiếu khoảng mười mấy triệu..."
Tôi c/ắt ngang lời bà: "Mẹ ơi, mẹ còn nhớ ngày con cưới, mẹ đã giới thiệu con với nhà họ Cố thế nào không? Vừa lười vừa tham vừa không có tiền đồ. Một người không có tiền đồ như con, thì biết kinh doanh cổ phần gì chứ, con định ngày mai sẽ đem đi quyên góp hết."