“Còn về sính lễ, anh cứ đưa tượng trưng một vạn tám là được rồi.”
Thấy anh không nói gì, tôi lại bồi thêm một câu: “Cao quá hả? Thật ra tám ngàn tám cũng được.”
Lý Tư Nam đang mỉm cười cuối cùng cũng không nhịn được mà bật cười thành tiếng, anh kéo tôi vào lòng.
Bàn tay to lớn khẽ vuốt ve sau đầu tôi, hơi thở ấm nóng phả lên đỉnh đầu tôi.
“Niên Niên, anh muốn dành tất cả những gì tốt đẹp nhất trên thế giới này cho em.”
Khi tôi hoàn h/ồn từ trong ký ức, chiếc xe đã dừng lại trước cổng khu chung cư Hạnh Phúc.
Tôi đẩy cửa xe bước xuống: “Khu chung cư này được đấy, tuy là khu cũ nhưng tiện ích đời sống đầy đủ.”
“Nhưng mà ở đây một căn tám mươi mét vuông cũng phải mấy triệu tệ, thế thì phải trả góp bao nhiêu năm trời chứ.”
Tôi liếc nhìn, thấy khu biệt thự ven sông chỉ cách một con đường, cảm thán: “Đây là khu gì thế, toàn biệt thự lớn.”
“Có muốn qua xem thử không?”
“Thôi bỏ đi, hay là đi xem nhà tân hôn của chúng ta đi.”
“Không sao mà, giờ vẫn còn sớm, qua xem tí thôi.”
“Vậy bảo vệ có cho chúng ta vào không?”
“Chắc là được thôi, bảo vệ trông thân thiện lắm.”
Lý Tư Nam nắm tay tôi đi sang biệt thự ven sông phía đối diện.
Bảo vệ mỉm cười gật đầu với chúng tôi, thế mà lại mở cổng khu biệt thự ra.
Quả nhiên nhà giàu có khác.
Bảo vệ không phải là ông lão, đài phun nước không phải vật trang trí, ngay cả sân vườn cũng được thiết kế như vườn Monet.
Tôi vừa đi vừa trầm trồ, Lý Tư Nam nắm tay tôi đẩy cửa một sân vườn biệt thự.
Tôi kéo anh lại: “Anh đi/ên rồi à, tự ý xông vào nhà người khác lát nữa người ta bắt anh đấy.”
Lời vừa dứt, đã thấy mẹ tôi cầm giẻ lau từ trong nhà bước ra.
Tôi kinh ngạc: “Mẹ, sao mẹ lại đến đây làm vệ sinh thế? Không làm ở nhà họ Lý nữa à?”
Mẹ tôi cười không khép được miệng: “Đây là nhà của con, mẹ đến dọn dẹp cho con.”
“Mẹ, mẹ đừng đùa.”
Tôi quay đầu nhìn Lý Tư Nam đang mỉm cười, anh khẽ gật đầu với tôi.
Tôi bắt đầu thấy khó thở: “Biệt thự này bao nhiêu tiền?”
“Hai mục tiêu nhỏ (200 triệu tệ).”
Chân tôi hoàn toàn mềm nhũn: “Xong đời rồi, tiền trả góp này bốn mươi năm cũng không xong…”
Lý Tư Nam bật cười: “Trả đủ một lần rồi em yêu.”
Tôi tối sầm mặt mũi, ngã gục xuống sàn đ/á cẩm thạch rồi ngất đi.
Nếu đây là mơ, xin đừng để tôi tỉnh lại.
Nhưng tôi đã tỉnh, tỉnh dậy trên chiếc đệm Treca của Pháp, trên người đắp chiếc chăn lông nhung ngỗng Iceland đắt đỏ.
Lý Tư Nam vừa hay cầm một cốc nước trái cây bước vào: “Niên Niên, em…”
“Em đồng ý cưới.”
10
Ngày cưới đã định, chúng tôi bắt đầu tranh thủ thời gian đi thử váy cưới.
Lý Tư Nam họp ở công ty, bảo tôi đợi anh ở cửa hàng McDonald’s dưới lầu.
Tôi chán nản ăn khoai tây chiên, nhìn cô gái buộc tóc đuôi ngựa đang ngồi bên cửa sổ.
Vài người đàn ông bưng khay đồ ăn đi tới, ngồi xuống đối diện cô ấy, cười cợt nói gì đó.
Cô gái nhíu mày, lắc đầu.
Người đàn ông không bỏ cuộc, rút điện thoại ra đưa về phía trước, trông có vẻ là muốn xin Zalo.
Cô gái đứng dậy định đi, mặt người đàn ông biến sắc, vươn tay túm lấy cánh tay cô ấy, t/át một cái vào mặt cô ấy.
Tiếng “chát” vang lên giòn giã, cả cửa hàng McDonald’s im bặt.
“Đừng có rư/ợu mời không uống lại muốn uống rư/ợu ph/ạt, chỉ là xin Zalo thôi mà, làm cao cái gì?”
Cô gái ôm mặt khóc nức nở.
“Tại sao tôi phải cho anh Zalo? Tôi có quen anh đâu!”
Sợi dây th/ần ki/nh trong n/ão tôi “oong” một tiếng đ/ứt đoạn.
Đến khi tôi hoàn h/ồn lại thì người đã lao lên rồi.
“Cô ấy nói không cho, mày bị đi/ếc à?”
Tôi túm lấy tóc gã đàn ông đó gi/ật mạnh ra sau, cả người hắn loạng choạng ngã xuống ghế sofa.
“Mày là con nào?” Hắn ôm đầu gầm lên.
“Tao là bố mày đây.”
Tôi không cho hắn cơ hội đứng dậy, đạp một cước vào ngựk hắn, tiện tay vớ lấy cái khay trên bàn đ/ập thẳng vào đầu hắn.
Hai gã còn lại thấy vậy lao vào giúp, tôi nghiêng người tránh cú đ/ấm, phản tay vớ cái ghế ném tới.
Trong lúc hỗn lo/ạn, tôi cảm giác cổ tay mình bị gi/ật mạnh, nhưng không kịp nhìn.
Vài phút sau, ba gã đàn ông mặc vest nằm la liệt dưới đất.
Tôi phủi bụi trên tay, ánh mắt liếc thấy chiếc vòng tay Lý Tư Nam tặng nằm dưới đất.
Tim tôi thắt lại, vội vàng cúi xuống nhặt.
Ngón tay vừa chạm vào vòng tay, một đôi giày da sáng bóng xuất hiện trước mắt.
Tôi nhìn dọc theo chiếc quần tây đứng đắn kia lên trên, một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi đang đứng trước mặt tôi.
Tôi đứng thẳng dậy, gắt gỏng: “Nhìn cái gì mà nhìn lão già kia, ông cũng muốn bị đá/nh à?”
Ông ấy không nói gì, ánh mắt lướt qua chiếc vòng trên tay tôi, vẻ mặt hơi ngỡ ngàng, sau đó mỉm cười nhẹ nhõm.
“Cô chính là Diệp Hạnh Niên nhỉ.”
Tôi sững người.
Ông ấy khẽ gật đầu: “Tôi là bố của Lý Tư Nam, Lý Chấn Nghiệp.”
Lạy Chúa, nếu ngài không muốn con sống tốt thì hãy để pháp luật trừng ph/ạt con đi.
Chứ đừng bắt con đối mặt với những vấn đề hóc búa này một mình.
11
Trong văn phòng của Lý Chấn Nghiệp, tôi ngồi ngay ngắn, nhấp từng ngụm nước mà trợ lý của ông vừa mang tới.
“Bác trai, thật ra bình thường con không như thế này đâu, vừa nãy không hiểu sao…”
Lý Chấn Nghiệp giơ tay ngăn cản lời giải thích có phần nhợt nhạt của tôi.
“Cô không cần giải thích, hành hiệp trượng nghĩa cũng chẳng có gì sai, tôi rất ngưỡng m/ộ tính cách của cô.”
Ông cười, rít một hơi xì gà: “Hèn gì Tư Nam lại vì cô mà chống đối lại tôi, những tiểu thư nhà giàu tôi giới thiệu cho nó, nó chẳng ưng ai cả.”
Tôi kinh ngạc ngước mắt, còn có chuyện này nữa sao?
Lý Chấn Nghiệp cười cười: “Xem ra cô không biết chuyện này, vốn dĩ tôi lấy lý do thừa kế sản nghiệp nhà họ Lý để ép nó liên hôn với tiểu thư nhà họ Bùi, nó nghĩ cũng không nghĩ đã từ chối thẳng thừng, còn nói muốn tự lập môn hộ, không cần bất cứ thứ gì của nhà họ Lý.”