Năm năm sau khi Tân đế đăng cơ, trong cung xuất hiện một nữ tử cực kỳ giống Sở trắc phi, với tốc độ cực nhanh đã trở thành sủng phi.
Tôi vội vã vào cung diện kiến Hoàng hậu, hai chúng tôi đã uống trà cùng nhau suốt một buổi chiều.
Lúc chia tay, bà ấy khẽ nói: "Đừng sợ, bao nhiêu phong ba bão táp cũng đã qua rồi, những bức thư của nàng đã giữ cho ta mười năm an ổn. Uyển Từ, ta không nói lời cảm ơn với nàng, nhưng nàng biết đấy, nàng là một trong những người quan trọng nhất đối với ta. Con ta đã lớn, ta chẳng còn gì phải sợ nữa."
Khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy trong mắt bà ấy sự quyết liệt giống hệt như lúc đường tỷ muốn thay tôi trừ khử Trịnh Sương Hoa.
Ba năm sau nữa, Hoàng đế băng hà, Thái tử đăng cơ, Hoàng hậu trở thành Thái hậu.
Mọi người chúc mừng bà ấy đứng trên đỉnh cao quyền lực, cuối cùng đã trở thành người phụ nữ quyền quý nhất thiên hạ.
Nhưng tôi nhìn bà ấy dưới lớp gấm vóc lụa là, vương miện châu báu, chỉ cảm thấy vừa xót xa vừa vui mừng khôn xiết.
Cuối cùng cũng đã vượt qua tất cả rồi.
Sau này nữa, con gái tôi ngày một lớn khôn.
Con bé hỏi tôi lớn lên nó nên trở thành người như thế nào?
Tôi suy nghĩ một chút rồi cười nói:
"Có thể trở thành người như Thái hậu, thông tuệ, kiên cường, như loài chim ưng không sợ mưa gió."
"Cũng có thể như dì của con - đường tỷ của mẹ, dũng cảm, kiên trì, như đóa mai không sợ sương lạnh."
"Cũng có thể như mẹ, dịu dàng nhưng kiên định, chỉ cầu một đời an ổn."
"Con muốn trở thành người thế nào cũng được, nhưng phải nhớ trong lòng luôn sáng tỏ điều gì nên làm, điều gì không."
"Tuyết Trung Khách có ngày gặp lại, không thấy người năm xưa đội mưa đi."
"Chỉ nguyện Mạch thượng hàn yên nhiễu thanh liễu, người trong mộng cũng là người trong tim."