Trong một chương trình thực tế về hoán đổi cuộc sống, tôi đã nhìn thấy người chồng mất tích nửa năm của mình.
Tôi vội vã đến ngôi làng, nhưng lại phát hiện anh ấy đã mất trí nhớ.
Cùng đi với tôi còn có "ánh trăng sáng" (người tình trong mộng) của chồng.
Anh ấy không nhớ tôi, chỉ nhớ mỗi cô ta.
"Tiểu Khê là vợ của anh."
Sau đó, anh nhìn tôi đầy xa lạ: "Cô, cũng là đến tìm tôi sao?"
Tôi xua xua tay, chỉ vào chàng trai trẻ đang tham gia chương trình.
"Tôi đến tìm cậu ấy."
1
Nửa năm trước, Tống Nghị nói tâm trạng anh không tốt.
Muốn ra ngoài đi dạo một chút.
Khi đó, tôi vừa đầu tư vào một công ty giải trí, đang bận tối tăm mặt mũi.
Nhưng tôi vẫn ân cần hỏi anh có chuyện gì.
Anh im lặng không đáp, cúi đầu lướt điện thoại.
Trên màn hình đang sáng là một bản tin giải trí.
Trần Khê Nguyệt, người đã ra nước ngoài tu nghiệp bốn năm, đã trở về nước.
Thanh mai trúc mã mà Tống Nghị dây dưa suốt hai mươi năm.
Thấy ánh mắt tôi, anh tắt màn hình.
"Lam Văn, em đừng nghĩ nhiều, không liên quan gì đến Tiểu Khê cả. Chỉ là gần đây áp lực quá lớn, bác sĩ tâm lý khuyên anh nên ra ngoài giải tỏa."
Dù nói vậy, anh vẫn châm một điếu th/uốc, u sầu nhả khói.
Tôi nhìn dáng vẻ suy sụp của anh trong làn khói mờ ảo.
Râu không cạo, tóc tai bù xù.
"Muốn đi đâu? Đi bao lâu? Em giúp anh sắp xếp lịch trình."
"Không cần, anh muốn lái xe lên núi dạo một vòng, em đừng kiểm soát anh nữa."
Tôi sững người, Tống Nghị cũng hoàn h/ồn.
"Ý anh là, gần đây công ty em bận rộn, đừng vì anh mà phân tâm."
Tôi cúi đầu, không nói thêm gì nữa.
Hành lý đều là anh tự thu xếp, tay xách nách mang chất lên xe.
Có vẻ như muốn đi rất lâu.
Nửa đêm, tôi nằm nghiêng, hỏi anh: "Chồng à, không phải anh muốn tránh mặt Trần Khê Nguyệt đấy chứ?"
Trần Khê Nguyệt về nước, trong giới của họ, khó tránh khỏi việc tụ tập.
Cô ta là diễn viên, sau này trong công việc cũng khó tránh khỏi chạm mặt.
Tống Nghị xoay người, quay lưng về phía tôi, chìm vào giấc ngủ trong một giây.
Tôi biết, đây là một kiểu tự làm khổ mình khác.
Mặc dù không chủ động chạy đến bên cạnh "ánh trăng sáng".
Nhưng dùng cách trốn tránh này lại càng dễ thu hút sự chú ý của cô ta.
Đêm đó lòng tôi rối bời, chỉ ước anh cút đi ngay trong đêm.
2
Ai mà ngờ được, Tống Nghị vừa đi chưa đầy ba ngày đã mất liên lạc.
Chiếc xe anh lái đi bị lật bên vệ đường trên núi.
Đồ đạc trong xe không thiếu thứ gì, điện thoại, ví tiền, giấy tờ tùy thân đều còn nguyên.
Người thì không thấy đâu.
Tìm ki/ếm suốt mấy tháng trời mà chẳng thu được gì.
Cảnh sát bảo chúng tôi chuẩn bị cho tình huống x/ấu nhất.
Để tìm anh, tôi đã huy động một lượng lớn nhân lực và tài chính, công ty nhất thời khó mà vận hành.
Nhà họ Tống đổ lỗi cho tôi vì sự mất tích của con trai họ.
Khoanh tay đứng nhìn cuộc khủng hoảng kinh tế của công ty.
Để tồn tại, các nghệ sĩ dưới trướng chỉ còn cách có việc gì làm việc nấy.
Khi chương trình thực tế phiên bản sinh tồn nơi hoang dã này tìm đến, Lâm Khả với gương mặt không góc ch*t của cậu ta đã đồng ý ngay tại chỗ.
"Chị ơi, em làm được mà!"
Cậu ấy là nghệ sĩ mới ký hợp đồng với công ty, danh tiếng không lớn.
Vừa hay, cần một chương trình có độ thảo luận cao để hâm nóng tên tuổi.
Sau khi tập đầu tiên phát sóng, hình ảnh chú cún nhỏ đáng thương của Lâm Khả bỗng chốc nổi đình đám, liên tục lọt top tìm ki/ếm.
Tôi hài lòng lướt đọc những bình luận đó, rồi chú ý đến một dòng.
"Người dân làng lướt qua lúc nãy trông giống hệt thái tử gia nhà họ Tống mất tích dạo trước nhỉ!"
"Làm gì có chuyện tàn tạ thế, rõ ràng là gã vô gia cư trong làng mà."
Tôi tua lại, xem từng khung hình một.
Quả thực là lướt qua rất nhanh, bấm dừng cũng chỉ thấy mờ ảo.
Nhưng cái dáng người đó, tôi sẽ không nhận nhầm, chính là Tống Nghị.
Tôi đặt chuyến bay sớm nhất, sau khi hạ cánh liền liên lạc với ê-kíp chương trình.
Lấy cớ đến thăm, lại ngồi xe suốt hai mươi tiếng, đi bộ thêm ba tiếng nữa.
Cuối cùng cũng lặn lội vào được trong núi.
Nơi mà đến cả quân địch cũng không tìm ra, bảo sao chúng tôi huy động bao nhiêu người, tìm ki/ếm suốt nửa năm trời vẫn không thấy Tống Nghị.
3
Vì đang ghi hình chương trình nên ngôi làng nhỏ trong núi rất náo nhiệt.
Người dân đã thấy quen rồi, nhưng thấy tôi hỏi thăm Tống Nghị, họ vẫn tò mò xúm lại.
Tống Nghị quần áo rá/ch rưới, tóc đã dài chấm vai.
Toàn thân tỏa ra mùi hôi thối.
Tôi sẽ không nhận nhầm, dù sao cũng đã chung chăn gối suốt bốn năm.
Nhưng ánh mắt anh nhìn tôi rất xa lạ, nên tôi không vội vàng nhận người.
Người dân giải thích: "Nó là thằng khờ, nửa năm trước lang thang đến làng mình, có căn nhà trống nên cho nó ở."
Người dân lại nói: "Nó chẳng nhớ gì cả, không khác gì kẻ ngốc."
Tôi thăm dò bước đến bên cạnh anh, "Tống Nghị?"
Tống Nghị như không nghe thấy, ngơ ngác nhìn tôi.
"Cô gọi tôi?"
"Anh không nhớ em sao? Đầu anh có bị thương không?"
Nói rồi tôi đưa tay sờ trán anh.
Tống Nghị gi/ật mình, né tránh tôi rồi chui tọt vào căn nhà nhỏ của mình.
Phía sau truyền đến giọng nữ trong trẻo: "A Nghị, là anh sao? Sao anh lại ở đây? Em tìm anh khổ sở quá..."
Không ngờ lại là Trần Khê Nguyệt.
Xuất hiện trong làng ngay sau tôi.
So với vẻ bơ phờ vì dặm trường vất vả của tôi, cô ta trông tinh tế hơn nhiều.
Trang điểm, đầu tóc không một sợi rối, chân còn đi giày cao gót.
Không nói không rằng, Trần Khê Nguyệt lao vào lòng Tống Nghị.
Chẳng màng đến mùi hôi thối trên người anh.
Oà khóc nức nở: "Họ đều nói anh ch*t rồi, em không tin, nhìn đi, em đã bảo mà, chắc chắn sẽ tìm được anh."
Tống Nghị vốn đang dang tay, thấy vậy cũng từ từ hạ xuống.
Nhẹ nhàng vỗ về lưng Trần Khê Nguyệt.
Sự ngơ ngác trong mắt dần trở nên rõ ràng, "Tiểu Khê, là Tiểu Khê sao?"
Trần Khê Nguyệt khóc không thành tiếng, cố sức gật đầu.
"Tiểu Khê là vợ của anh..." Tống Nghị lẩm bẩm, ôm ch/ặt Trần Khê Nguyệt vào lòng.