Tỏ tình ngày tốt nghiệp bị từ chối, tôi khóc lóc chạy về nhà.

Bố tôi nổi trận lôi đình, xin nghỉ việc ngay tại chỗ:

“Con gái thất tình, tạm dừng công việc.”

Ông sếp ở đầu dây bên kia như sụp đổ:

“Đừng mà anh 'vua doanh số' ơi, c/ầu x/in anh, hôm nay thật sự không thể nghỉ được!”

“Chẳng phải chỉ là con gái chúng ta thất tình thôi sao? Để đó tôi lo!”

Ngày hôm sau đi chụp ảnh tốt nghiệp, ông sếp mang đến ba cậu con trai.

Cậu cả tươi sáng rạng rỡ, ôm hoa nháy mắt với tôi:

“Yểu Yểu nhìn anh này!”

Cậu hai vẻ mặt u ám, dùng ánh mắt đẩy lùi những sinh vật nam trong vòng b/án kính ba mét quanh tôi:

“Gần quá rồi.”

Cậu út ra dáng tổng tài từ bé, nắm ch/ặt tay hiệu trưởng không buông:

“Cháu muốn quyên góp một tòa nhà thí nghiệm dưới tên của Yểu Yểu.”

Đội hình quá khủng, tôi sợ đến mức muốn chạy trốn.

Kết quả vừa lùi lại một bước, liền đ/âm sầm vào lồng ngựk của ông sếp:

“Đều không ưng ý sao?”

“Chọn ta cũng được.”

1

Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, thanh mai trúc mã lôi ra một cuốn lưu bút để mọi người viết.

Đến lượt Thẩm Ti Trúc, bút bỗng nhiên bị chảy mực.

Cậu ta lập tức hoảng lo/ạn, tiện tay x/é luôn trang tôi vừa viết xong.

Cậu ta vừa lau bút cho Thẩm Ti Trúc, vừa cười dỗ dành tôi:

“Chu Yểu, dù sao hai nhà chúng ta ở đối diện nhau, cậu viết hay không cũng vậy thôi.”

“Trong tay không có khăn giấy, coi như dùng tạm vậy.”

“Hay là thế này, lát nữa cậu ký tên vào trang bìa cho mình nhé, được không?”

Tôi đáp giọng nghẹn ngào:

“Hạ Nam, phía sau rõ ràng còn một trang thừa, tại sao cứ phải x/é của tôi?”

Hạ Nam do dự một chút mới ngập ngừng nói:

“Mình không phải sợ Thẩm Ti Trúc lỡ viết sai còn có thể viết lại một trang khác sao.”

Vừa nói, cậu ta vừa làm vẻ mặt “c/ầu x/in cậu đấy” với tôi.

Đúng lúc này, Thẩm Ti Trúc đột nhiên kêu “Á” một tiếng:

“Hạ Nam, cậu thật quá đáng.”

“Đây là thư tình Chu Yểu viết cho cậu mà, sao cậu có thể dùng nó để lau bút chứ?”

Tim tôi đ/ập thình thịch, lúc này mới nhận ra Thẩm Ti Trúc đã mở trang lưu bút dính đầy mực kia ra.

Cậu ta mang theo vài phần trêu chọc, nheo mắt đọc dòng chữ của tôi:

【Hạ Nam, ngày mình tỏ tình năm lớp 10... mấy chữ phía sau không nhìn rõ nữa.】

【...Cậu nói cấp ba phải ưu tiên học tập, đợi sau khi thi đại học nếu mình vẫn còn thích cậu, chúng ta sẽ bàn lại...】

【Ba năm trôi qua rồi, mình vẫn thích cậu.】

【Bây giờ mình muốn bàn với cậu một chút, cậu có thể thích mình được không?】

Các bạn xung quanh lập tức cười ồ lên.

Khi Thẩm Ti Trúc đọc đến chữ đầu tiên, tôi đã đỏ bừng cả mặt, lao lên muốn cư/ớp lại.

Nhưng Thẩm Ti Trúc vừa cười vừa né tránh.

Cuối cùng, là Hạ Nam ngăn tôi lại:

“Đừng làm lo/ạn nữa.”

“Lát nữa cậu ấy bị vấp ngã thì sao?”

“Dù sao chuyện cậu thích mình, mọi người chẳng phải đã biết từ lâu rồi sao?”

Đúng vậy.

Việc tôi thích Hạ Nam là chuyện ai cũng biết.

Còn việc Hạ Nam thầm mến Thẩm Ti Trúc lại là bí mật chỉ mình tôi biết.

Cậu ta chỉ nói với mình tôi.

Bắt tôi phải giữ bí mật cho cậu ta.

2

Hôm đó, tôi khóc lóc chạy về nhà.

Ban đầu tôi gào rất to.

Kết quả vừa bước vào phòng khách, hai người đàn ông đang đồng loạt quay đầu nhìn tôi.

“Hu hu hu hu hu hu hu!”

“Hu hu... ơ, chào chú, chào bố.”

“Cái đó... con về phòng trước đây.”

Nói rồi, tôi định chuồn.

Không ngờ bố tôi trừng mắt:

“Về cái gì mà về?”

“Nói xem! Khóc cái gì?”

“Thi đại học không tốt à?”

Tôi vội vàng lắc đầu:

“Không! 614 điểm!”

Bố tôi thở phào nhẹ nhõm, tiếp đó là một trận cười như đi/ên, cuối cùng quay về với mục đích ban đầu:

“Vậy, con khóc cái gì?”

Tôi đành phải kể lại một lượt, cuối cùng nhấn mạnh:

“Bây giờ con không còn quá đ/au lòng nữa rồi.”

Nhưng bố tôi tỏ ra rất đ/au lòng, lập tức xin nghỉ việc:

“Sếp!”

“Con gái thất tình, tạm dừng công việc!”

Người đàn ông ở đầu dây bên kia sụp đổ:

“Đừng mà, anh 'vua doanh số'!”

“C/ầu x/in anh, hôm nay thật sự không thể nghỉ được.”

“Đã hứa là đi công tác để chốt đơn hàng này rồi mà!”

Tôi bàng hoàng:

“Bố, bố thực sự là 'vua doanh số' sao?”

“Không đúng... bố thực sự có công việc à?!”

Trước đây bố tôi tự xưng là vua doanh số, tôi cứ tưởng ông đang khoác lác.

Một năm 365 ngày, ông nằm ở nhà hết 300 ngày.

Bố mẹ nhà người ta sớm đi tối về, chấm công đi làm.

Ông thì ở nhà giặt giũ nấu cơm dọn dẹp, thỉnh thoảng biến mất vài ngày, về đến nhà là nồng nặc mùi rư/ợu.

Tôi từng nghi ngờ ông thất nghiệp, là một gã nghiện rư/ợu.

Các phụ huynh khác cũng nghĩ vậy, kéo theo đó là rất nhiều bạn học cười nhạo tôi:

“Chu Yểu, chai nước khoáng này cậu mang về đi, bảo bố cậu b/án phế liệu ki/ếm chút tiền.”

“Chu Yểu, nhà cậu có máy tính không?”

“Chu Yểu, cậu g/ầy thế này, chắc chưa bao giờ được ăn th!t nhỉ.”

Chỉ có Hạ Nam là không chế giễu tôi, còn thay tôi m/ắng họ.

Sau đó, chúng tôi trở thành hàng xóm đối diện.

Ngày tôi chuyển vào phòng ngủ mới, vừa nhìn là thấy Hạ Nam đang cười với tôi ở cửa sổ đối diện.

Nụ cười của thiếu niên rất trong trẻo.

Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy mình đã thích cậu ấy.

Sau đó, thích dần trở thành thói quen.

Mỗi tối, tôi và Hạ Nam đều ăn ý mở cửa sổ phòng ngủ vốn chỉ cách nhau 30 cm.

Có khi nằm bò ra cửa sổ trò chuyện.

Có khi cậu ấy đưa cho tôi một miếng bánh nhỏ.

Nhiều lúc hơn là cậu ấy giảng bài cho tôi:

“Yểu Yểu, n/ão cậu không chậm, chỉ là rất cố chấp thôi...”

“Cậu xem, hai bài này thực ra giống nhau, chỉ là đổi cách hỏi thôi.”

“Cậu... cậu nhìn đề đi! Nhìn mình làm gì?”

Lần duy nhất không vui trong những cuộc trò chuyện đêm khuya là vì Thẩm Ti Trúc.

Đó là một mùa hè năm lớp 11.

Trong lớp bật điều hòa, rất lạnh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

TRÌ TRÌ

Chương 14
Tôi nhảy việc sang một công ty mới, không ngờ cấp trên lại vừa hay chính là mối tình đầu của tôi. Ngày chia tay, anh nói rằng anh chưa từng yêu tôi, hy vọng sau này khi gặp lại, chúng tôi chỉ là những người xa lạ. Đến ngày gặp lại, tôi coi như chúng tôi mới gặp nhau lần đầu, nghiêm túc và đúng mực tự giới thiệu bản thân. Buổi tối, đồng nghiệp trong phòng ban lấy cớ tổ chức tiệc chào mừng tôi gia nhập công ty, tiện thể cùng nhau ăn uống. Giang Trì cũng có mặt. Sau vài ly bia, mọi người bắt đầu chơi “Thật hay Thách”. Không may, tôi lại trúng lượt. Một đồng nghiệp nhìn tôi cười đầy gian xảo: “Chuẩn bị tinh thần đi nhé, trò chúng ta chơi toàn là chủ đề dành cho người trưởng thành đấy.” “Thật nhé, cậu còn tình cảm với người đàn ông đã lấy đi lần đầu của cậu không?” “Hay Thách? Gọi điện cho bạn trai cũ của cậu, hỏi anh ta xem có muốn quay lại với cậu không.” Tôi theo bản năng ngẩng đầu lên. Vừa hay bắt gặp ánh mắt của Giang Trì. Anh nhìn tôi, đáy mắt dường như phảng phất một tia giễu cợt. Như thể đang hỏi tôi: “Em muốn chọn Thách, hay chọn Thật?”
3
7 Cuỗm xong chạy Chương 13
8 Tư Và Kỳ Chương 13
10 Đã Lâu Không Gặp Chương 10
11 Tri Vãn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm