Kỷ Nam dừng bước, nhìn tôi đầy hoài nghi và kinh ngạc.
Tôi cười như không cười.
Tuy chẳng nói lời nào, nhưng Kỷ Nam có thể thấy rõ trên mặt tôi không hề có chút gi/ận dữ.
Anh ấy lập tức mừng rỡ, ánh mắt bừng sáng, quay ngoắt lại nhìn tôi.
“Vậy là, em vẫn sẵn lòng cho anh một cơ hội, đúng không?”
Trong lúc nói, anh ấy dán mắt vào mặt tôi không rời.
Cứ như sợ bỏ lỡ câu trả lời vậy.
Tôi chậm rãi gật đầu.
“Nếu anh muốn theo đuổi lại tôi, cũng không phải là không được.”
“Anh muốn!”
Kỷ Nam đáp ngay tức khắc.
“Nhưng mà…”
Thấy anh ấy như vậy, tôi không nhịn được thấy buồn cười, cố tình kéo dài giọng.
Đến khi thấy anh ấy căng thẳng đến mức không chịu nổi nữa, tôi mới chậm rãi nói tiếp.
“Phải đợi sau khi đề tài nghiên c/ứu này kết thúc đã.”
Thứ tôi coi trọng nhất vẫn là đề tài nghiên c/ứu.
Đây là chuyện liên quan đến tương lai, không thể lơ là.
“Không thành vấn đề!”
Kỷ Nam lập tức đồng ý.
Anh ấy càng thể hiện sự chân thành, tôi lại càng không nhịn được muốn trêu chọc.
“Anh không sợ tôi chỉ đang cố tình lợi dụng anh à?”
“Đợi đề tài kết thúc rồi, tôi sẽ đ/á anh ngay lập tức?”
“Đó cũng là điều anh xứng đáng nhận được.”
Kỷ Nam ngẩn người, rồi trả lời vô cùng nghiêm túc.
Anh ấy dừng lại một chút, nói thêm:
“Hơn nữa, việc em nói sẵn lòng cho anh cơ hội… anh đã thấy hạnh phúc lắm rồi.”
Tôi khẽ cười, không nói thêm gì nữa.
Ngày tháng trôi qua, mối qu/an h/ệ của chúng tôi vẫn như bình thường.
Anh ấy vẫn mỗi ngày dẫn tôi nghiên c/ứu đề tài, biết gì nói nấy.
Thỉnh thoảng không có tiết sáng, anh ấy sẽ đến m/ua bữa sáng cho tôi.
Nghỉ lễ lại hẹn tôi đi chơi.
Ngày tháng trôi qua bình lặng mà đầy đặn.
Điều duy nhất gây phiền nhiễu chỉ có Hạ Thanh Thần.
Anh ta vẫn không từ bỏ việc đeo bám tôi.
Sau ngày hôm đó, tối về anh ta liên tục gửi tin nhắn cho tôi.
Chặn số này thì anh ta đổi số khác.
Quanh đi quẩn lại cũng chỉ mấy câu đó.
【Nặc Nặc, anh thật sự rất thích em, cho anh thêm một cơ hội được không?】
【Em muốn anh bù đắp thế nào cũng được.】
【Anh đều đồng ý hết.】
Tôi chưa bao giờ trả lời.
Anh ta không cam tâm, lại còn chuyển khoản qua số điện thoại trên Alipay cho tôi.
Tôi hoàn trả tiền, rồi lại chặn anh ta.
Nhưng có vẻ anh ta vẫn chưa có ý định bỏ cuộc.
Cho đến hôm nay, tôi nhắc chuyện này với Kỷ Nam.
Anh ấy không nói gì nhiều, chỉ bảo biết rồi.
Nhưng sau ngày hôm đó, Hạ Thanh Thần không bao giờ đến làm phiền tôi nữa.
Tôi mơ hồ biết rằng gia thế của Kỷ Nam rất tốt, tốt hơn nhiều so với Hạ Thanh Thần.
Chắc là anh ấy đã dùng th/ủ đo/ạn gì đó để gây áp lực lên Hạ Thanh Thần.
Nhưng tôi không quan tâm.
Tôi chỉ cần một sự yên tĩnh là đủ rồi.
11
Cứ ngỡ những ngày tháng sẽ cứ bình lặng như vậy mãi.
Cho đến đêm nay, lúc đang ngủ say, tôi nghe thấy tiếng lạch cạch phát ra từ giường tầng dưới.
Trong cơn mơ màng, tôi mở mắt, mơ hồ nhìn xuống phía dưới.
Chỉ thấy Triệu Tình Tình đang lén lút đứng đó, dùng một chiếc tua vít cạy ổ khóa ngăn kéo của tôi.
Sau đó, cô ta lén lút lấy hết tài liệu bên trong ra.
Đó đều là tài liệu của nhóm nghiên c/ứu, nghiêm cấm tiết lộ ra ngoài.
Tôi sợ bị người khác đụng vào nên mỗi ngày sau khi sắp xếp xong đều khóa kỹ trong ngăn kéo.
Nhìn thấy Triệu Tình Tình ôm tài liệu, quay người rón rén đi ra ngoài.
Tôi dùng điện thoại bật đèn pin lên, gọi cô ta lại.
“Đứng lại!”
“Cô định làm gì?”
Triệu Tình Tình gi/ật b/ắn mình, theo bản năng cúi đầu định chạy.
Tôi hét lớn một tiếng.
“Có tr/ộm! Bắt tr/ộm!”
Đèn của mấy phòng ký túc xá xung quanh lập tức bật sáng.
Phòng bên cạnh dường như có người chưa ngủ, chỉ vài giây sau đã có người chạy ra ngoài hành lang.
“Tr/ộm ở đâu!”
Triệu Tình Tình bị tiếng hét bất ngờ của tôi làm cho sững người, đến khi hoàn h/ồn thì muốn chạy cũng không kịp nữa rồi.
Tôi tranh thủ cơ hội đó trèo xuống giường, nắm ch/ặt lấy cổ tay cô ta.
“Cô cầm tài liệu của tôi định đi đâu?”
“Tôi… tôi không biết cô đang nói gì!”
Phản ứng đầu tiên của Triệu Tình Tình là chối bay chối biến.
Nhưng tài liệu đang nằm trong tay cô ta, bằng chứng đã quá rõ ràng.
Lúc nãy trời tối nên không nhìn rõ.
Lúc này sau khi các bạn cùng phòng tỉnh dậy, theo bản năng bật đèn phòng lên.
Lúc này tôi mới phát hiện, tay kia của Triệu Tình Tình còn cầm một chiếc bật lửa.
Sắc mặt tôi lạnh hẳn xuống.
“Cô định đ/ốt tài liệu của tôi?”
“Vì h/ận chuyện trước đây mà muốn trả th/ù tôi?”
“Tôi không hiểu cô đang nói gì!”
Đáy mắt Triệu Tình Tình đầy vẻ hoảng lo/ạn, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, dùng sức hất tay tôi ra lần nữa.
“Tôi chỉ là thức dậy giữa đêm, thấy mấy tài liệu này để lung tung nên tiện tay muốn dọn đi thôi…”
“Tiện tay dọn đi mà cần phải cạy nát tủ của tôi à?”
Tôi cười khẩy.
“Tôi…”
Triệu Tình Tình còn muốn phản bác, nhưng nhất thời không tìm được lý do nào hợp lý.
Tôi cũng chẳng hơi đâu mà nghe cô ta ngụy biện tiếp, trực tiếp chụp ảnh làm bằng chứng, định gửi cho giáo viên hướng dẫn.
Triệu Tình Tình lúc này mới biết sợ.
“Đừng! Đừng nói với giáo viên!”
“Tôi thừa nhận, tôi, tôi vì chuyện trước đây nên trong lòng có chút bất bình… nên mới muốn dạy cho cô một bài học.”
“Tôi biết sai rồi, tôi xin lỗi cô! Xin lỗi.”
“Cô muốn tôi bù đắp thế nào cũng được.”
“Chỉ xin cô đừng nói với giáo viên… nếu không tôi chắc chắn sẽ bị kỷ luật!”
Tôi cười lạnh.