“Cố Thời Tẫn, cái miệng cậu sạch sẽ chút đi.”
Đừng nói là Cố Thời Tẫn, chính tôi cũng sững sờ.
Thẩm Tri Dịch gần như chưa từng đỏ mặt với ai, chứ đừng nói là động tay động chân.
Tôi vội vàng ôm lấy eo anh, kéo người thoát khỏi phòng b/ệnh trước khi Cố Thời Tẫn kịp phản kháng.
Cố Thời Tẫn tức đến mức không nhẹ, gã đi/ên tiết đ/á mạnh một cái vào cánh cửa kim loại sáng loáng.
“Lâm Sương, cô đang bênh hắn ta đúng không?”
“Mẹ kiếp, Lâm Sương, cô quay lại đây cho tôi!”
“...”
Âm thanh ồn ào bị bỏ lại hoàn toàn sau lưng, tôi ngồi ở ghế phụ, xoa xoa tay Thẩm Tri Dịch.
“đ/au không? Sao lại nóng nảy thế.”
“Lỡ làm hỏng tay thì phải làm sao?”
Trong xe mờ tối, Thẩm Tri Dịch không trả lời, chỉ cúi xuống ngay khoảnh khắc tôi ngước nhìn lên.
Khác với những nụ hôn thường ngày, Thẩm Tri Dịch hôm nay có chút vội vã khó tả.
Dường như, còn mang theo vài phần tủi thân.
Tôi bị hôn đến mức hụt hơi, khuôn mặt đỏ bừng.
Thẩm Tri Dịch tất nhiên cũng chẳng khá hơn là bao.
Anh đỡ gáy tôi, đổi cho tôi một tư thế thoải mái hơn.
“Ngủ một chút đi, sắp về đến nhà rồi.”
Sau một hồi náo lo/ạn như vậy, tôi cũng thực sự mệt rồi, thậm chí chẳng còn tâm trí đâu mà truy c/ứu hành vi bất thường của Thẩm Tri Dịch.
Trên đường đi, đầu óc tôi quay cuồ/ng như đậu hũ, ngay khi sắp về đến nhà, trong đầu vang lên một loạt âm thanh của đậu vui vẻ.
【Chủ nhân! Chủ nhân! Cuối cùng cô cũng tỉnh rồi!】
【Tiến độ chinh phục Cố Thời Tẫn đã đạt 60% rồi đấy!】
【Thắng lợi đang ở ngay phía trước!】
Khoan đã, cái quái gì thế?
Tôi?
Chinh phục Cố Thời Tẫn?
Kẻ tự xưng là hệ thống chinh phục kia cứ lải nhải trong đầu tôi không ngừng.
Tôi đầy vẻ nghi hoặc, nhưng không chen nổi một chữ nào.
Ngay khi tôi định đ/âm đầu vào tường cho tỉnh táo lại, một bàn tay ẩm ướt đã chặn lấy trán tôi.
đ/ập vào mắt là tám múi cơ bụng.
3
Thẩm Tri Dịch luôn ăn mặc kín cổng cao tường, hôm nay lại chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang hông, những giọt nước lăn theo rãnh bụng rồi biến mất.
“đ/au đầu à? Để anh xoa giúp em.”
Tôi ngước nhìn, ánh mắt lướt dọc theo yết hầu anh xuống dưới.
Hệ thống gì, chinh phục gì, tất cả đều bị tôi ném ra sau đầu.
Chân tôi nhũn ra, ngã vào lòng anh.
Ngày đầu quen Thẩm Tri Dịch, tôi đã yêu anh từ cái nhìn đầu tiên, ngày công khai, bạn bè đều bảo tôi đi/ên rồi.
Miêu Miêu còn dẫn đầu vào phần bình luận mỉa mai.
“Lâm Sương, cái đồ ngốc này, kiểu người như giáo sư Thẩm liệu có thỏa mãn được cậu không?”
Sự thật chứng minh, giáo sư Thẩm không chỉ được, mà là rất được.
Điểm thiếu sót duy nhất là khả năng kiềm chế quá tốt, lần nào cũng phải là tôi chủ động.
Thẩm Tri Dịch nghiêng đầu, để lộ một đoạn cổ trắng ngần, yết hầu chuyển động, những giọt nước li ti đọng lại trên điểm cao nhất như chực chờ rơi xuống.
Bầu không khí đã được đẩy đến mức này, không làm tới cùng thì chẳng phải là con người nữa.
Ai ngờ tay tôi vừa chạm đến công tắc, tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên sau lưng.
Không phải ai khác, lại chính là Cố Thời Tẫn.
Sao tôi lại có phương thức liên lạc của gã?
Chẳng lẽ những gì hệ thống nói đều là thật?
Nén lại nghi ngờ trong lòng, tôi cúp điện thoại.
Nhưng ai mà ngờ được tên Cố Thời Tẫn này cứ như m/a ám, điện thoại gọi đến liên hồi.
Ánh mắt Thẩm Tri Dịch dừng lại trên màn hình một thoáng, anh mím môi, không ngoảnh đầu lại mà rời khỏi phòng.
Nhìn miếng th!t đến miệng rồi mà còn bay mất, tôi bực bội bắt máy.
“Họ Cố kia, tốt nhất là anh có việc hệ trọng đấy.”
Người bên kia điện thoại cười khẩy, quay sang nói gì đó với người khác.
“Cố tổng, xem ra vụ cá cược này của cậu e là không hoàn thành được rồi.”
Nghe giọng, có vẻ là người đã gọi cho Cố Thời Tẫn ở b/ệnh viện.
Điện thoại được một người khác tiếp nhận, giọng Cố Thời Tẫn và hệ thống đồng thời vang lên.
“Quán bar Utopia, đến đón tôi.”
【Chủ nhân, cô là người được Cố Thời Tẫn ghim lên đầu đấy.】
【Mỗi khi Cố Thời Tẫn s/ay rư/ợu, người đầu tiên gã gọi luôn là cô, chỉ số hảo cảm của gã với cô chuyển từ số âm sang số không chính là vì ngày Tết Đoan Ngọ cô đã đội mưa đến đón gã đấy.】
Hệ thống tận tụy giúp tôi hồi tưởng lại.
Hình ảnh trong đầu lóe lên.
Trong cơn mưa tầm tã, tôi nhìn thấy Thẩm Tri Dịch đứng sau lưng mình.
Anh cầm ô đen đứng trước xe, ánh đèn vàng của xe làm bóng dáng anh trông càng thêm cô đ/ộc, g/ầy gò.
Nếu tôi nhớ không nhầm, sinh nhật Thẩm Tri Dịch chính là vào ngày Tết Đoan Ngọ.
Chẳng lẽ đúng như hệ thống nói, vì muốn hoàn thành nhiệm vụ chinh phục, tôi đã chia tay Thẩm Tri Dịch từ ba năm trước sao?
Âm thanh bên tai vẫn thúc giục, như thể việc tôi nửa đêm đi đón gã là điều hiển nhiên.
Cơn gi/ận của tôi bùng lên, tuôn một tràng vào điện thoại.
“Ai thích đón thì đón, bà đây không phục vụ nữa.”
Chưa đợi người bên kia kịp phản ứng, tôi “bộp” một tiếng cúp máy, lao ra cửa.
Hệ thống phát ra tiếng n/ổ chói tai bên tai tôi, tôi bịt tai lại, như con mèo nhỏ chui vào lòng Thẩm Tri Dịch.
Trong bóng tối, người anh nóng hổi, đôi mắt đỏ hoe chớp chớp.
“Nếu em muốn đi, anh… anh đưa em đi.”
4
Nhìn cảnh đó làm tôi nổi lên một cơn gi/ận vô cớ.
Nhưng là ở vùng bụng dưới.
Tôi rúc vào lòng Thẩm Tri Dịch, giọng nói tự giác hạ thấp xuống.
“Anh ở đây, em còn đi đâu được nữa chứ?”
【Chủ nhân ơi, việc cấp bách bây giờ là đi đón người, chứ không phải lãng phí thời gian vào cơ ngựk, cơ bụng, cơ nhị đầu đâu, hít hà~】
Tôi không còn tâm trí để ý đến nó, đầu ngón tay nhẹ nhàng ấn vào đuôi mắt Thẩm Tri Dịch.
Bên nhau ba năm, anh luôn giữ vẻ bình tĩnh tự chủ, chỉ khi bị tôi trêu chọc đến đường cùng, anh mới không tình nguyện mà rên khẽ vài tiếng.