Khi bạn bè muốn giới thiệu bạn gái cho cậu ấy.

Định nghĩa của cậu ấy về tôi luôn là:

"Bạn bè."

"Một người bạn có thể tâm sự mọi điều."

Chúng tôi có thể ôm nhau trong đêm khuya.

Nhưng một khi bước ra giữa đám đông, cậu ấy sẽ buông tay tôi ra.

Đột nhiên tôi cảm thấy hơi tủi thân.

Dù biết rằng Chu Kỳ An cũng có nỗi khổ tâm riêng.

Tranh thủ lúc không ai để ý, tôi lấy đũa gõ nhẹ vào tay cậu ấy.

"Xem mắt cái gì? Không được đi."

"Nếu cậu dám đi thì..."

Những cử chỉ nhỏ trong góc khuất, chắc không ai để ý.

Chu Kỳ An lại rút tay về.

"Tôi dám đi đấy, thì cậu làm gì được tôi?"

Cậu ấy khoanh tay trước ngựk, nhìn tôi từ trên xuống dưới.

"Cậu định dùng cái gì để đe dọa tôi?"

"Hứa Trăn, cậu nghĩ câu nói nào của cậu có thể đe dọa được tôi sao?"

Trái tim tôi bị đ/âm một nhát đ/au nhói.

Tôi vậy mà chẳng thốt ra được một lời nào.

Đúng vậy, người đề nghị chia tay là tôi.

Tôi có tư cách gì để ngăn cản Chu Kỳ An tiến tới với những cô gái khác.

3

Bữa cơm này khiến tôi đ/au cả dạ dày.

Nhất là khi bữa tiệc kết thúc, trở về nhà.

Mẹ tôi chỉ vào trán tôi, chọc hết lần này đến lần khác, gi/ận dữ vì tôi không nên người.

"Vừa nãy con làm sao thế, giữa ban ngày ban mặt mà nói mê sảng cái gì?"

"Mặt nóng dán vào mông lạnh người ta, mặt mũi của mẹ đều bị con làm cho mất sạch."

Bố tôi đẩy bà ấy một cái.

"Sao lúc nào cũng m/ắng con gái? Đây không phải con ruột của bà à?"

"Thực ra Hứa Trăn nhà mình cũng tốt mà."

"Tuy không thông minh lắm, vẻ ngoài cũng bình thường. Nhưng hiếu thảo lại ngoan ngoãn, nếu có thể gả cho Chu Kỳ An, chắc chắn sẽ quán xuyến việc nhà đâu ra đấy."

Bố tôi phân tích một hồi.

Mẹ tôi đảo mắt, thực sự đã d/ao động.

"Hứa Trăn, hay là con hẹn Chu Kỳ An ra ngoài, hỏi ý kiến nó xem?"

Có thể thấy bà đang suy nghĩ.

Thanh mai trúc mã, biết rõ gốc gác nhau.

Liệu tôi có chút khả năng nào gả cho Chu Kỳ An không?

Nhỡ đâu tôi may mắn đến thế thì sao?

Nhỡ đâu trong lòng Chu Kỳ An, tình cảm thời thơ ấu quan trọng hơn bất kỳ vẻ ngoài, vóc dáng hay học vấn nào.

Nhưng họ nhanh chóng tự lắc đầu.

"Đừng nằm mơ giữa ban ngày."

"Hứa Trăn, con không xứng."

Có câu nói này của họ, đêm đó tôi ôm gối khóc không biết bao lâu.

Ngày hôm sau thức dậy, vẫn phải cắn răng đi xem mắt.

Chính là anh chàng lính c/ứu hỏa được mẹ tôi đặc biệt tiến cử.

Nam khách mời này quả thực rất cao.

Cơ bụng chắc cũng có.

Chỉ là tâm trạng tôi không ổn, nói chuyện thế nào cũng không vào chủ đề.

Không khí hơi gượng gạo.

Trớ trêu hơn là.

Chu Kỳ An cũng ở cùng quán đó.

Không còn cách nào khác, thị trấn nhỏ này chỉ có bấy nhiêu chỗ.

Trước khi nhìn thấy Chu Kỳ An, tôi còn có thể trò chuyện lịch sự.

Nhưng vừa nhìn thấy cậu ấy, nụ cười của tôi liền tắt ngấm.

Hình như sợ tôi chưa đủ khó chịu.

Chu Kỳ An còn bước tới, nghiêng người gõ lên bàn tôi.

"Bên ngoài đang mưa."

"Hứa Trăn, cậu về nhà bằng cách nào?"

Tôi ấp úng nói là biết rồi.

Hỏi một đằng trả lời một nẻo, Chu Kỳ An cũng chẳng thèm để tâm đến tôi nữa, mà quay sang nhìn đối tượng xem mắt của tôi.

"Hứa Trăn gia giáo rất nghiêm, mười giờ tối là phải có mặt ở nhà."

"Anh có làm được không?"

"Nếu không làm được, tôi làm thay anh."

Nhà tôi quả thực có giờ giới nghiêm.

Về muộn là bị m/ắng.

Mùa hè năm nhất đại học, tôi đi mừng sinh nhật bạn, uống một chút bia nên quên mất thời gian.

Sợ quá phải gọi điện cầu c/ứu Chu Kỳ An, bảo cậu ấy đưa tôi về, rồi giúp tôi nói dối.

Khi cậu ấy chạy đến, sắc mặt không tốt lắm.

Sau này tôi mới biết, hôm đó cậu ấy bị sốt 39 độ.

Nhưng cậu ấy nói: "Có thể giúp cậu bớt nghe càm ràm một chút, cũng đáng."

Thực ra rất nhiều lúc, tôi đều cảm thấy Chu Kỳ An là người thân thiết nhất với mình.

Tôi cũng là người thân thiết nhất của cậu ấy.

Nhưng thân thiết, chưa chắc đã đồng nghĩa với yêu.

Chu Kỳ An có lẽ chỉ là đã quen có tôi.

Mà tôi có lẽ cũng đã không còn thích cậu ấy nữa.

Vì vậy tôi mỉm cười nói với cậu ấy:

"Không cần làm phiền cậu đâu, tôi sẽ tự chú ý thời gian."

Khoảnh khắc đó, ánh mắt Chu Kỳ An hiện lên sự thất vọng mà tôi chưa từng thấy bao giờ.

4

Lần xem mắt này, tôi thất bại.

Chu Kỳ An cũng vậy.

Mẹ tôi ở nhà thở dài ngắn.

"Con bảo mẹ phải làm sao với con đây?"

"Người này không được, người sau chưa biết chừng còn tệ hơn."

"Hứa Trăn, con 25 tuổi rồi, sang năm là 26, con gái 25 tuổi là một cột mốc đấy."

Bà ấy mang vẻ tuyệt vọng như thể ngày tận thế sắp đến.

Tôi không nhịn được mà cãi lại: "Chu Kỳ An và con đều 25, sao mẹ cậu ấy không lo lắng?"

Mẹ tôi như một quả pháo vừa bị châm ngòi.

"Chu Kỳ An có thể giống con sao?"

"Chỉ cần nhìn gia thế, ngoại hình của nó, khối cô gái lao vào nó."

"Chỉ cần nó gật đầu, cô gái nào nỡ từ chối chứ?"

Hai nhà làm hàng xóm với nhau bao nhiêu năm.

Từ bé đến lớn, mẹ tôi đặc biệt cưng chiều Chu Kỳ An.

Bố mẹ Chu Kỳ An bận công việc, bà đón Chu Kỳ An sang nhà tôi ăn cơm, ăn suốt mười năm.

Chu Kỳ An ốm nằm viện, bà cũng đi trông nom.

Chu Kỳ An 24 tuổi đã tốt nghiệp tiến sĩ trường top 3, được giữ lại trường giảng dạy.

Mẹ tôi đăng liền ba bài trên mạng xã hội, niềm vui sướng lộ rõ trên mặt.

Còn tôi vượt qua bao vòng thi tuyển, vào làm ở tập đoàn đa quốc gia lớn đó, bà cũng chỉ nói một câu.

"Tiếc là con không thi đỗ cao học."

Trước kia tôi thấy, chẳng có vấn đề gì cả.

Mẹ tôi thích Chu Kỳ An, tôi cũng thích Chu Kỳ An.

Một gia đình hạnh phúc nên là như vậy.

Nhưng giờ tôi không thích Chu Kỳ An nữa.

Tôi nghiến răng: "Mẹ, thực ra giữa con và Chu Kỳ An, không phải như những gì mẹ nghĩ đâu."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

TRÌ TRÌ

Chương 14
Tôi nhảy việc sang một công ty mới, không ngờ cấp trên lại vừa hay chính là mối tình đầu của tôi. Ngày chia tay, anh nói rằng anh chưa từng yêu tôi, hy vọng sau này khi gặp lại, chúng tôi chỉ là những người xa lạ. Đến ngày gặp lại, tôi coi như chúng tôi mới gặp nhau lần đầu, nghiêm túc và đúng mực tự giới thiệu bản thân. Buổi tối, đồng nghiệp trong phòng ban lấy cớ tổ chức tiệc chào mừng tôi gia nhập công ty, tiện thể cùng nhau ăn uống. Giang Trì cũng có mặt. Sau vài ly bia, mọi người bắt đầu chơi “Thật hay Thách”. Không may, tôi lại trúng lượt. Một đồng nghiệp nhìn tôi cười đầy gian xảo: “Chuẩn bị tinh thần đi nhé, trò chúng ta chơi toàn là chủ đề dành cho người trưởng thành đấy.” “Thật nhé, cậu còn tình cảm với người đàn ông đã lấy đi lần đầu của cậu không?” “Hay Thách? Gọi điện cho bạn trai cũ của cậu, hỏi anh ta xem có muốn quay lại với cậu không.” Tôi theo bản năng ngẩng đầu lên. Vừa hay bắt gặp ánh mắt của Giang Trì. Anh nhìn tôi, đáy mắt dường như phảng phất một tia giễu cợt. Như thể đang hỏi tôi: “Em muốn chọn Thách, hay chọn Thật?”
3
6 Tư Và Kỳ Chương 13
8 Cuỗm xong chạy Chương 13
10 Đã Lâu Không Gặp Chương 10
12 Tri Vãn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm