Thế nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, điện thoại của mẹ tôi vang lên.
Là mẹ của Chu Kỳ An gọi tới.
Bà ấy vui mừng khôn xiết:
"Có tin vui muốn báo cho bà đây. Ồ, Trân Trân cũng ở đó à, vậy thì để con bé cùng nghe luôn nhé."
"Trân Trân, con còn nhớ Loan Giai Vũ không? Bạn nữ hoa khôi lớp cấp ba của các con đấy, người học nhạc ấy."
"Con bé đi du học về rồi, nhờ người tìm đến bác, bảo rằng bao nhiêu năm qua vẫn luôn không quên được Kỳ An nhà chúng ta."
Giọng mẹ Chu Kỳ An ngọt như mía lùi.
Mẹ tôi cũng cười rạng rỡ.
"Là hoa khôi lớp á? Thế thì chắc chắn là xinh đẹp rồi."
"Sau này sinh con ra cũng sẽ xinh xắn cho xem."
Bà lại khen Chu Kỳ An thêm vài câu, rồi quay sang nhìn tôi.
"Ơ, lúc nãy con bảo con với Chu Kỳ An làm sao cơ?"
"Con nói đi, bác và mẹ nó cùng nghe."
Tôi lắc đầu.
"Không có gì nữa rồi."
Ngay cả chút hy vọng cuối cùng cũng tan biến.
Đêm đó, tôi như một thám tử, lật tung mọi tài khoản mạng xã hội của Loan Giai Vũ.
Thực ra cũng có bạn bè nói tôi thanh tú, dễ nhìn.
Nhưng Loan Giai Vũ là kiểu mỹ nhân thực thụ.
Một vẻ đẹp rạng rỡ, phóng khoáng khiến người ta khó lòng rời mắt.
Một cô gái như vậy xứng đôi với Chu Kỳ An, chắc mọi người sẽ chúc phúc cho họ nhỉ.
Tôi còn đang ngẩn người thì điện thoại rung lên.
Là nhóm bạn cấp ba đã im ắng từ lâu.
Lớp trưởng nói:
"Nữ thần lớp mình là Loan Giai Vũ về nước rồi! Cả lớp tụ tập đi."
Cậu ta thống kê số người tham gia từng người một.
"Hứa Trăn, cậu có đến không?"
5
Thực ra tôi từng ngồi cùng bàn với Loan Giai Vũ, qu/an h/ệ cũng khá tốt.
Cô ấy là một cô gái khá đáng yêu.
Khi Chu Kỳ An giảng bài cho tôi, cô ấy cũng sẽ ngồi nghe cùng.
Tôi bị đ/au bụng kinh, cô ấy m/ua sữa nóng cho tôi, cũng đưa cho Chu Kỳ An một cốc.
Có lần tôi bị kỳ kinh nguyệt đến sớm, làm bẩn quần áo, cô ấy còn cho tôi mượn một chiếc váy liền thân.
Cũng chính ngày hôm đó, Chu Kỳ An nhìn thấy tôi, rất lâu không dời mắt.
"Hứa Trăn, chiếc váy này cậu mặc, trông cũng khá đẹp đấy."
Đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ mình đã đứng cạnh Loan Giai Vũ lúc đó.
Da mặt nóng ran như đang th/iêu đ/ốt.
Thế nhưng, khoảnh khắc đó, Chu Kỳ An thật sự đang nhìn tôi sao?
Nếu năm đó người cậu ấy hẹn hò là Loan Giai Vũ, chắc chắn cậu ấy đã nóng lòng muốn cho cả thế giới biết rồi.
Cảm xúc dâng trào, tôi khóc đến mức rối bời.
Phải một lúc lâu sau tôi mới nhắn tin lại:
"Xin lỗi, mình không đi được."
Tôi và Chu Kỳ An vốn không cùng một thế giới.
Tôi và Loan Giai Vũ cũng vậy.
Tin nhắn của tôi nhanh chóng bị trôi đi.
Nhưng giây tiếp theo, ảnh đại diện của Chu Kỳ An hiện lên.
Là tin nhắn riêng gửi cho tôi.
"Không đến thật à?"
"Cậu không sợ tôi đi cùng cô ấy sao?"
...
Tôi từ chối tất cả các lời mời xem mắt.
Rồi m/ua vé tàu về Bắc Kinh sớm hơn dự kiến.
Sau đó lén lút lẻn vào căn hộ của Chu Kỳ An.
Cuộc chia tay quá vội vàng, tôi vẫn còn vài món đồ lặt vặt để lại đó.
Trong nhóm bạn, những tấm ảnh và video buổi tiệc cứ thế hiện lên liên tục.
Bóng dáng Chu Kỳ An và Loan Giai Vũ không cần cố tìm cũng thấy.
Còn tôi ngồi xếp bằng trên sàn, từng món một dọn dẹp đồ đạc trong ngăn kéo.
Tượng đất nung.
Nam châm dán tủ lạnh.
Nhẫn đôi.
Trước đây luôn nghĩ, tạo ra càng nhiều kỷ niệm thì chúng ta sẽ càng yêu nhau sâu đậm.
Nhưng giờ đây, dọn dẹp đống đổ nát này cũng thật phiền phức.
Đang dọn, tôi đột nhiên dừng tay.
Vì tôi nhìn thấy dưới đáy sâu nhất của ngăn kéo, có đặt một tấm ảnh đã ố vàng.
Là tấm ảnh tôi và Chu Kỳ An chụp trước cổng trường cấp ba.
Năm 17 tuổi, tôi viết ở mặt sau tấm ảnh:
"Mãi mãi thích Chu Kỳ An."
Lúc đó thật sự quá trẻ con, cũng quá ngây thơ.
Cứ tưởng "mãi mãi" là điều rất dễ thực hiện.
Nhưng tấm ảnh này vẫn vỡ nát.
Là lần cuối cùng chúng tôi cãi nhau rồi chia tay, tôi đã x/é nó ra.
Tôi nhớ lúc đó mình đã khóc đến mức đầu óc choáng váng.
"Nếu cậu thật sự thích tớ, tại sao không thể nói với đồng nghiệp là không cần giới thiệu bạn gái cho cậu?"
"Cậu làm vậy khiến tớ cảm thấy mối qu/an h/ệ của chúng ta chỉ có chuyện lên giường thôi."
Chu Kỳ An rốt cuộc có yêu tôi không?
Câu hỏi này cứ giằng x/é trên dây th/ần ki/nh yếu ớt nhất của tôi.
Tôi sắp phát đi/ên rồi.
Thế nhưng Chu Kỳ An chỉ nhếch mép, đường cong hiện lên vẻ lạnh lùng.
"Ngay từ đầu chúng ta đã thỏa thuận là không công khai rồi mà."
"Là cậu thay đổi."
"Hứa Trăn, nếu tôi thật sự không quan tâm đến cậu, tôi đã sớm quay lưng bỏ đi từ lâu rồi."
Chu Kỳ An đã dán lại tấm ảnh này giúp tôi.
Nhưng cậu ấy có thực sự quan tâm đến tôi không?
Khoảnh khắc này tôi vô cùng chắc chắn, bất kể câu trả lời là gì, tôi đều nên buông tay.
6
Tôi không hề tích cực đi xem mắt.
Nhưng mẹ tôi thì quá tích cực.
Ba bữa năm ngày bà lại kiểm tra tiến độ của tôi.
Bà khóc lóc kể lể rằng nếu tôi không đồng ý, bà sẽ tuyệt thực mà ch*t.
Bố tôi thương vợ nhất, cũng hùa theo.
"Cứ coi như là trò chuyện, kết bạn thôi, dù sao đi làm về con cũng đâu có việc gì làm."
"Con nhìn Chu Kỳ An xem, nó không bận hơn con à? Nghe nói đang trò chuyện rất tốt với cô bé học nhạc kia, đã gặp nhau ba lần rồi."
Cứ thế bất ngờ, tôi lại nghe thấy cái tên Chu Kỳ An.
Tim tôi vẫn nhói lên một cái.
Rồi tôi gật đầu.
"Ồ, thế thì tốt quá."
"Dù sao cậu ấy làm gì cũng nhanh hơn con, kết hôn chắc cũng sớm hơn con thôi."
Tôi đã cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh.
Nhưng sống mũi vẫn cay xè.
Cuối tuần, tôi hẹn đối tượng xem mắt gặp nhau ở vườn bách thảo.
Ở đó có một nhà kính trồng cây nhiệt đới rất đẹp.
Tôi vốn đã muốn đến đó từ lâu, nhưng Chu Kỳ An bị dị ứng phấn hoa.
Có lẽ lần này tâm thái khác biệt.
Tôi và nam khách mời đối diện trò chuyện khá vui vẻ.
Anh ấy dịu dàng chu đáo, suốt buổi đều giúp tôi cầm túi.