Anh ta không thốt nên lời.
Tôi mỉm cười, nhưng sống mũi lại thấy cay cay.
"Em không phải vì anh đ/è tay em xuống mà gi/ận. Em chỉ là đột nhiên phát hiện ra, trong lòng anh chứa quá nhiều thứ."
"Hôn lễ, người thân, thể diện và việc liệu Tạ Vi có vô tội hay không."
"Chỉ có cảm nhận của em là bị xếp ở tận cùng."
Đôi mắt Giang Thuật đỏ hoe.
"Nguyên Nguyên, anh sai rồi."
Tôi lắc đầu.
"Bây giờ anh đừng nói xin lỗi với em, hôm nay em nghe đủ rồi."
Khi xoay người lại.
Kiều Ánh Chân đang đứng ở cuối hành lang.
Bà không tiến lại gần, cũng không nói đỡ cho Giang Thuật câu nào, đợi đến khi tôi đứng trước mặt mới hỏi:
"Về nhà bố con à?"
Tôi gật đầu: "Vâng."
"Để ta đưa con đi."
Tôi lắc đầu từ chối: "Không cần đâu ạ."
Bà cau mày: "Ta nhất định phải đưa, hôm nay ta cố ý đi đôi giày này chính là để tiện lái xe."
Giang Minh Xuyên ở phía sau nhỏ giọng nhắc nhở:
"Vừa nãy em còn bảo đ/au chân mà."
Kiều Ánh Chân quay đầu lườm ông một cái: "Giờ không đ/au nữa."
Giang Minh Xuyên lập tức im bặt.
Trên xe, tôi im lặng suốt chặng đường, Kiều Ánh Chân cũng không khuyên nhủ gì.
Gần đến nhà bố tôi, bà mới đột nhiên lên tiếng:
"Mạnh Nguyên, con không cần vì ta thích con mà nhất định phải tha thứ cho con trai ta."
Tôi gi/ật mình quay sang.
Bà đang cúi đầu mân mê ngón tay, giọng nói rất nhẹ.
"Nó làm sai là chuyện của nó, ta bảo vệ con là chuyện của ta, hai việc này không thể bù trừ cho nhau."
Sống mũi tôi cay xè.
Bà lại nói:
"Hôn lễ không tổ chức thì thôi, có ly hôn hay không cũng là quyền của con."
"Nhưng chuyện của Tạ Vi này."
Bà ngẩng đầu lên.
Ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.
"Chưa xong đâu."
9
Ngày hôm sau, sự việc quả nhiên đã lên mạng.
Có người lén quay video, tiêu đề vô cùng gi/ật gân.
【Trước thềm hôn lễ hào môn bất ngờ xảy ra sự cố ảnh nóng, cô dâu rời khỏi hiện trường trong đêm.】
Video chỉ quay được một phần màn hình lớn, nhưng gương mặt tôi lại rất rõ ràng.
Bình luận tăng vọt hàng vạn lượt chỉ sau một đêm.
Có người hỏi thực hư.
Có người m/ắng nhiếc tôi.
Có người đoán xem nhà họ Giang có ly hôn hay không.
Lại có người bắt đầu đào bới trường học, công việc, gia đình của tôi.
Bố tôi tức gi/ận đến mức huyết áp tăng cao.
Giang Thuật ngay lập tức yêu cầu nền tảng khiếu nại, nhưng nội dung đã lan truyền quá nhanh.
10 giờ sáng, Tạ Vi đăng một dòng trạng thái trên vòng bạn bè.
Nhanh chóng bị người ta chụp màn hình đưa lên mạng.
【Đêm qua xảy ra rất nhiều chuyện. Tôi chỉ là chuyển thông tin mình nhận được cho người trong cuộc, chưa từng nghĩ sẽ làm hại bất cứ ai. Còn về thật giả, tin rằng pháp luật sẽ đưa ra câu trả lời. Hy vọng mọi người đừng b/ạo l/ực mạng bất kỳ cô gái nào.】
Trông thì vô cùng kín kẽ, thậm chí còn rất lương thiện.
Thế nhưng câu "thật giả tin rằng pháp luật sẽ trả lời" chẳng khác nào ám chỉ một lần nữa rằng những bức ảnh đó là thật.
Kiều Ánh Chân nhìn thấy ảnh chụp màn hình khi đang ngồi ở phòng khách nhà tôi ăn nho do bố tôi rửa.
Bà đặt điện thoại xuống, quay sang nhìn Giang Minh Xuyên: "Chồng ơi."
Giang Minh Xuyên lập tức hỏi: "Sao thế em?"
"Cô ta nói đừng b/ạo l/ực mạng bất kỳ cô gái nào, vậy thì ta cũng đăng một bài."
Bà lấy điện thoại từ trong túi ra, loay hoay nửa ngày không mở được Weibo.
Cuối cùng với vẻ mặt bực bội, bà dúi vào tay tôi.
"Con làm đi."
Tôi: "..."
Tôi giúp bà mở ra.
Bà lại không đăng bài trực tiếp mà gọi một cuộc điện thoại.
"Tiểu Chu, là ta đây."
Đầu dây bên kia không biết nói gì.
Kiều Ánh Chân cau mày.
"Đừng gọi là Kiều tổng, ta nghỉ hưu hơn chục năm rồi."
Ngón tay tôi khựng lại.
Bà tiếp tục:
"Giúp ta điều động một nhóm, giám định kỹ thuật số, theo dõi dư luận và cả lộ trình lan truyền tại hiện trường khách sạn hôm qua nữa."
"Tiền à?"
Bà nhìn sang Giang Minh Xuyên.
Giang Minh Xuyên lập tức nói: "Anh trả."
Kiều Ánh Chân hài lòng: "Chồng ta trả."
Bà cúp máy.
Tôi không nhịn được.
"Mẹ, trước đây rốt cuộc mẹ làm nghề gì vậy ạ?"
Bà chớp chớp mắt.
"Làm việc thôi."
"..."
Buổi chiều.
Cuối cùng tôi cũng biết cái gọi là "làm việc" của bà là gì.
Hơn hai mươi năm trước, Kiều Ánh Chân làm trong ngành truyền thông truyền hình.
Sau đó bà ra ngoài khởi nghiệp làm về qu/an h/ệ công chúng thương hiệu và xử lý khủng hoảng truyền thông.
Thời kỳ đỉnh cao nhất, công ty của bà từng giải quyết vô số khủng hoảng dư luận cho các ngôi sao và doanh nghiệp lớn.
Nhiều người trong giới giải trí mà hôm nay vẫn còn nổi tiếng, năm xưa đều từng tìm đến bà.
Năm 42 tuổi, bà đột ngột rút lui, b/án hết cổ phần, biến mất hoàn toàn khỏi ngành, sau đó không làm việc, không tham gia các hoạt động công khai.
Tài khoản mạng xã hội cũng ngừng cập nhật.
Giang Thuật trước đây chỉ nói với tôi: "Mẹ anh lúc trẻ công việc bận rộn lắm."
Tôi không thể nào ngờ tới.
Cái gọi là bận rộn, lại bận đến mức này.
Càng không ngờ tới người phụ nữ đến cả mã QR đỗ xe cũng không chịu tự quét kia.
Lại thành thạo về chỉnh sửa hình ảnh, chuỗi lan truyền và xử lý khủng hoảng đến vậy.
Kiều Ánh Chân thấy tôi cứ nhìn chằm chằm bà, có chút không tự nhiên.
"Đừng nhìn như vậy, trông ta già lắm."
Tôi hỏi:
"Tại sao mẹ lại không làm nữa ạ?"
Bà không trả lời.
Giang Minh Xuyên ngồi cạnh, nhẹ nhàng nắm lấy tay bà.
Kiều Ánh Chân im lặng rất lâu mới lên tiếng.
"Mệt."
Một lát sau.
Bà lại bồi thêm một câu: "Cũng sợ."
Tôi không nói gì.
Bà nhìn ra ngoài cửa sổ: "Vụ án cuối cùng của ta là giúp một nữ diễn viên xử lý video bị quay lén, video đó bị c/ắt ghép á/c ý. Cả mạng đều nói cô ấy ngoại tình."
"Cô ấy giải thích, không ai tin. Cô ấy im lặng, họ lại nói cô ấy mặc định. Cô ấy báo cảnh sát, người ta nói cô ấy chột dạ."
Giọng Kiều Ánh Chân ngày càng nhỏ.
"Sau đó chứng minh được video là giả."
"Nhưng nửa năm đó, ngày nào cô ấy cũng bị người lạ đuổi theo m/ắng nhiếc, mẹ cô ấy cũng bị quấy rối, cửa nhà bị người ta tạt sơn."
"Cuối cùng cô ấy không chịu đựng nổi, đã nhảy lầu vào đêm trước ngày ta tìm được bằng chứng để phản công."
"Ta cứ tưởng tìm ra sự thật là đủ rồi. Nhưng đôi khi, khi sự thật đến quá muộn, thì rất nhiều vết thương đã không thể lành lại được nữa."