Tôi chưa kịp trả lời, Lục Nghiêm đã tắt điện thoại. Anh đỗ xe lại, quay sang nhìn tôi: "Dư Trinh, không muốn gặp thì thôi, không cần gặp đâu."
"Lục Nghiêm, mối qu/an h/ệ giữa anh và mẹ anh không tốt sao?"
"Không phải." Lục Nghiêm nói xong, như nhận ra giọng điệu mình hơi cứng nhắc, anh hạ thấp giọng xuống: "Bà ấy không phải người dễ chung đụng, nếu em không muốn gặp thì thôi."
Tuy anh nói vậy, nhưng tối trước khi đi ngủ, tôi vẫn nói với Lục Nghiêm: "Em muốn gặp bác."
"Lục Nghiêm, em không còn mẹ nữa rồi." Tôi sụt sịt mũi, cố gắng để giọng mình nghe bình tĩnh nhất: "Cho dù trước đây qu/an h/ệ giữa anh và mẹ không tốt, nhưng sớm muộn gì em cũng phải gặp bác ấy thôi."
"Giống như ngày đi nhảy bungee anh từng nói, em cũng muốn cùng anh trải qua quãng đời còn lại, vậy nên chuyện này là không thể tránh khỏi."
Thực ra tôi vẫn rất sợ tiếp xúc với người lạ. Nhưng nếu là người nhà của Lục Nghiêm, nhẫn nhịn một chút cũng chẳng sao.
"...Được, để anh sắp xếp." Lục Nghiêm ôm tôi, để mặt tôi vùi vào lồng ngựk anh: "Nhưng trước đó, chúng ta phải đi b/ệnh viện tái khám một lần đã."
Tôi thấy sự căng thẳng và thái độ như gặp đại địch của anh thật đáng yêu, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi b/ệnh viện cùng anh.
"Dựa vào kết quả kiểm tra, b/ệnh tình quả thực đang chuyển biến tốt." Bác sĩ nói: "Nhưng giai đoạn hồi phục vẫn cần đặc biệt chú ý, th/uốc phải uống đúng giờ, đừng để tâm trạng bị kích động quá mức."
Nhận được kết quả này, cả tôi và Lục Nghiêm đều thở phào nhẹ nhõm. Ngay sau đó, anh thông báo cuộc gặp với mẹ anh được sắp xếp vào cuối tuần sau.
"Bố mẹ anh ly hôn từ khi anh học tiểu học, mẹ luôn là người nuôi anh." Anh nói: "Cho nên lúc gặp mặt, em chỉ cần đối phó với một mình bà ấy thôi."
Tôi chuẩn bị quà cho mẹ Lục Nghiêm suốt mấy ngày, cẩn thận hỏi sở thích của bác ấy, rồi chuẩn bị một chai nước hoa và một hộp yến sào đắt tiền.
Kết quả sau khi gặp mặt, bà nhận lấy quà rồi lịch sự nhưng xa cách nói với tôi: "Cảm ơn, nhưng thu nhập của các cháu không cao, không cần m/ua quà đắt tiền như vậy, vừa tốn kém mà ta cũng chẳng dùng đến."
Chữ "các cháu" này chỉ là khách sáo, thu nhập của Lục Nghiêm tất nhiên cao hơn tôi rất nhiều. Tôi nhạy bén nhận ra mẹ Lục Nghiêm không hề thích mình.
Dù bà đã chuẩn bị một bữa trưa thịnh soạn, thậm chí khui một chai rư/ợu vang đắt tiền, dù bà đưa cho tôi một phong bao lì xì dày cộm, dù bà nói chuyện với tôi dịu dàng chu đáo, dù mọi lễ nghi đều trọn vẹn. Nhưng trong thâm tâm, chắc chắn bà rất gh/ét tôi.
Lục Nghiêm có lẽ cũng nhận ra điều này, sau bữa ăn anh đứng dậy nói trường có việc, rồi đưa tôi rời khỏi nhà bà.
Vừa ra khỏi cửa, anh nắm ch/ặt tay tôi, khẽ nói: "Dư Trinh, lời bà ấy nói, em đừng để tâm một chữ nào cả."
Tôi thở dài một hơi thật dài: "Em không có."
"Năm anh bảy tuổi, bà ấy đòi ly hôn vì bố anh hút th/uốc lúc ăn cơm, bà ấy từ bỏ toàn bộ tài sản trong hôn nhân, chỉ mang theo mỗi mình anh đi." Lục Nghiêm dừng lại một chút: "Tất nhiên, anh nói điều này không phải để bảo em rằng bà ấy khổ sở thế nào mà em phải nhường nhịn bà ấy. Anh chỉ muốn nói, Dư Trinh, anh đã ba mươi tuổi rồi, quãng đời anh trải qua cùng em là cuộc sống của riêng hai ta, không liên quan gì đến bà ấy cả."
"Những câu bà ấy hỏi em, khi nào kết hôn, khi nào sinh con, tất cả đều do em quyết định, anh chỉ nghe theo em thôi, dù câu trả lời của em là không cần gì cả-- Dư Trinh, chúng ta cứ yêu nhau như thế này cả đời cũng rất tốt."
Lời của Lục Nghiêm, chỉ trong vài câu ngắn ngủi đã vẽ ra cho tôi một tương lai đẹp đẽ tựa như giấc mơ. Thế nhưng không hiểu sao, lòng tôi cứ trống rỗng, tựa như những sợi bông liễu bay lơ lửng, mãi chẳng thể rơi xuống đất.
Đêm đó, tôi đang ôm Thang Viên cuộn trong sofa lướt điện thoại, bỗng một mẩu tin tức hiện lên. Tôi lơ đễnh bấm vào, đến khi nhìn rõ dòng chữ ấy, cả người tôi cứng đờ tại chỗ.
"Tay trống Thái Ức Phàm của ban nhạc Cao Đông đã tr/eo c/ổ t/ự t* tại khách sạn cách ly ở Đài Loan."
Lúc này, chiếc loa bluetooth trong nhà vẫn còn đang phát bài "Như thường".
"Nuốt thêm một miếng nữa, chỉ một miếng thôi, rồi ngủ đi."
Tôi lập tức bị kéo vào những hồi ức hỗn lo/ạn, vừa đ/au đớn vừa nhớ lại rất nhiều chuyện quá khứ.
Thời gian lấy đây làm ranh giới mà quay ngược trở lại, tôi nhớ đến bài "Như thường" đã nghe vô số lần trong xe Lục Nghiêm, nhớ đến hôm ở nhạc hội, cô ấy ngồi trên sân khấu đá/nh trống, cơ thể thanh mảnh ấy bùng n/ổ nguồn năng lượng khổng lồ. Thực ra đó là ánh sáng rực rỡ cuối cùng trước khi ngôi sao ấy rơi xuống.
"Dư Trinh."
"Dư Trinh, Dư Trinh."
Đến khi hoàn h/ồn, tôi phát hiện mình đã đẫm lệ. Lục Nghiêm vừa lau nước mắt cho tôi vừa dịu dàng hỏi: "Sao thế?"
Tôi nhất thời không thể mô tả chính x/ác nỗi đ/au phức tạp ấy, tôi và cô ấy thậm chí còn chẳng quen biết nhau, nhưng trong những ngày tháng đen tối nhất cuộc đời, mỗi nhịp trống cô ấy gõ đều cho tôi sức mạnh và dũng khí để sống tiếp. Nhưng bây giờ, cô ấy đã vĩnh viễn rời bỏ nhân gian.
Như thể trong chớp mắt mất đi toàn bộ sức lực, tôi không nói nên lời, chỉ biết vùi vào lòng Lục Nghiêm, khóc suốt cả đêm.
Anh không hỏi gì cả, chỉ ngồi đó cùng tôi khóc, rồi nhắc tôi uống th/uốc. Không biết có phải do b/ệnh tình trở nặng hay không, mấy ngày sau đó tâm trạng tôi luôn rất sa sút. Sự đồng hành không một lời oán trách của Lục Nghiêm càng làm tăng thêm nỗi ân h/ận trong lòng tôi. Tôi chỉ có thể ép mình phải tốt lên, dù chỉ là giả vờ, thấy Lục Nghiêm có vẻ thở phào nhẹ nhõm, cảm giác tội lỗi của tôi mới vơi đi đôi chút.