Khó lòng trọn vẹn: Hậu truyện

Chương 1

19/09/2026 20:48

Khi quay video cặp đôi, bạn trai tôi vô thức lùi lại nửa tấc.

Đôi môi tôi sượt qua yết hầu anh.

Tôi ôm lấy cổ anh, cười đùa rằng không ngờ anh cũng biết thẹn thùng.

Cho đến khi video đó bùng n/ổ.

Một bình luận 【Chị em ơi, anh ta không yêu cậu đâu】 leo lên top đầu.

1

Đã là năm thứ ba làm tài khoản cặp đôi.

Thực ra tôi có cảm giác.

Thẩm Thời Việt dường như không còn muốn xuất hiện trước ống kính nữa.

Để chạy theo xu hướng.

Tôi dỗ dành anh hai ngày, mới miễn cưỡng bắt kịp chuyến tàu cuối của trào lưu.

Video không có kịch bản.

Chỉ đơn giản là tôi làm ảo thuật cho anh xem.

Thẩm Thời Việt bình thản nhìn tôi.

Còn tôi.

Toàn tâm toàn ý chú trọng vào các động tác tay khi làm ảo thuật.

Nào đâu để ý đến ánh mắt khi đó của anh thậm chí còn có chút thiếu kiên nhẫn.

Cho đến khi tôi vòng hai tay ôm lấy cổ Thẩm Thời Việt.

Ảo thuật chẳng phải là ảo thuật.

Mà là một cô gái muốn dùng chân tâm để đổi lấy chân tâm.

Đôi bên hạnh phúc.

Đó là ý nghĩa của video này.

Nhưng Thẩm Thời Việt né tránh.

Anh vô thức lùi lại nửa tấc, ngẩng đầu lên.

Quán tính lao tới khiến tôi không hôn được vào môi anh.

Mà lại rơi vào yết hầu.

Mà trớ trêu thay, thứ tôi thích nhất chính là yết hầu của anh, và nốt ruồi đỏ lệch sang một bên đó.

Video vẫn được giữ lại.

Tôi cười trêu Thẩm Thời Việt: "Không ngờ blogger đẹp trai cũng có lúc thẹn thùng nha."

Thẩm Thời Việt khựng lại.

Anh ôm tôi vào lòng, đáp một tiếng "ừm" rất khẽ.

Khoảnh khắc đó.

Thực ra tôi đã nghĩ.

Chỉ cần không phải ngoại tình.

Vì gương mặt của anh, tôi cứ coi như không biết là được.

2

Tôi là blogger cặp đôi.

Đương nhiên tôi biết, anh có yêu tôi hay không.

Tôi không ngờ video lại bùng n/ổ đến thế.

Hàng trăm triệu lượt xem.

Hơn một triệu lượt thích.

Thế nhưng lượt thích cho bình luận 【Chị em ơi, anh ta không yêu cậu đâu】 lại nhiều gấp đôi cả lượt thích video.

Ồ.

Thẩm Thời Việt không yêu tôi.

Tôi rất muốn đính chính với cư dân mạng này.

Đáng lẽ phải là:

Thẩm Thời Việt không còn yêu tôi nữa.

Thỉnh thoảng lúc tâm trí phân mảnh, tôi cũng tự hỏi bản thân hai câu.

Yêu hay không, có quan trọng không?

Chúng ta vẫn còn ở bên nhau, chẳng phải sao?

Nhưng, tôi vẫn ẩn video đó đi.

Đặc biệt là khi nhìn thấy bóng dáng Thẩm Thời Việt đang tất bật trong bếp lúc này.

Vai rộng eo hẹp.

Một chiếc quần thể thao, khoác thêm chiếc tạp dề Kuromi màu tím.

Tôi nhếch môi.

Cất điện thoại, đi đến sau lưng Thẩm Thời Việt, vòng tay ôm lấy eo anh.

"Xong chưa?"

"Đói quá, bảo bối ơi."

Tôi kén ăn.

Cái thói x/ấu được anh trai chiều chuộng từ nhỏ.

Biết bao nhiêu đầu bếp không thể tái hiện được hương vị đó, vậy mà Thẩm Thời Việt lại nắm bắt chính x/ác độ lửa.

Đây cũng là lý do tôi thích Thẩm Thời Việt.

Bờ lưng đẹp đẽ của Thẩm Thời Việt hơi cứng đờ.

Tôi buông tay ra đúng lúc.

Tôi hỏi anh:

"Tối nay uống rư/ợu vang được không?"

Thẩm Thời Việt đáp một tiếng "ừm" nhạt nhẽo.

Nhưng ngay giây sau lại nói:

"Ăn cơm xong anh phải ra ngoài một chuyến, nên thôi không uống nữa."

3

Được rồi.

Tôi hạ mắt, rót rư/ợu vang vào bình thở rư/ợu.

Trên ghế sofa.

Điện thoại của Thẩm Thời Việt reo không ngừng.

Anh bưng đĩa đặt lên bàn ăn, giơ tay xem đồng hồ đeo tay.

Anh thậm chí còn không ăn cơm cùng tôi.

Khi ra cửa.

Anh để lại chiếc ô cho tôi.

Còn xoa xoa đỉnh đầu tôi: "Ngoài trời đang mưa, nếu ra ngoài thì nhớ mang ô nhé."

Tôi cười gật đầu.

Cánh cửa đóng lại.

Khóe môi tôi trĩu xuống.

Ánh mắt dừng lại trên khay đựng đồ nhỏ.

Rốt cuộc là chuyện khẩn cấp quan trọng đến mức nào, mà đến cả chìa khóa xe Thẩm Thời Việt cũng quên mang theo.

Không thể tránh khỏi.

Tôi nhớ đến bình luận top đầu kia.

Vì vậy, tôi đuổi theo xuống lầu.

Trời mưa rất to.

Thang máy dừng ở tầng hầm.

Tôi đi thang bộ.

Khi đến nơi, tình cờ nhìn thấy Thẩm Thời Việt.

Anh bước lên một chiếc siêu xe sang trọng, người đón anh là một cô gái.

Cái nhìn thoáng qua.

Khiến tôi nhớ đến tấm ảnh trong ngăn ví của Thẩm Thời Việt hồi mới quen nhau.

Nhịp tim hẫng một nhịp.

Cơ thể đã vô thức bước về phía chiếc xe.

Mở cửa.

Ngồi vào trong.

Khởi động xe.

Đạp ga.

Rồi, như bị m/a xui q/uỷ khiến, tôi bám theo sau.

4

Trên đường đi.

Tôi không biết mình đã thở dài bao nhiêu lần.

Tại ngã tư đèn xanh đèn đỏ.

Tôi mấy lần do dự muốn quay đầu.

Tôi nghĩ.

Nếu Thẩm Thời Việt ngoại tình, tôi cũng có thể giả vờ như không biết.

Nghĩ mãi, nghĩ mãi.

Tôi đã bước vào câu lạc bộ, đến trước cửa phòng bao.

Tôi lại nghĩ.

Liệu có giống như những tình tiết trong các cuốn tiểu thuyết về phòng bao hay không.

Tôi sẽ nghe thấy Thẩm Thời Việt phớt lờ tôi.

Cũng sẽ nghe thấy bạn bè của Thẩm Thời Việt mỉa mai tôi.

Sau đó.

Có lẽ chúng tôi sẽ chia tay từ đây.

Nhưng không.

Thẩm Thời Việt đẩy cô gái kia ra.

Giọng anh lạnh lùng.

"Tôi có bạn gái rồi, xin cô tự trọng."

Bạn của Thẩm Thời Việt cũng nói.

"Đã bảo cậu không tin, tài khoản đó đúng là của Thời Việt và bạn gái cậu ấy thật mà."

Vậy mà họ không ngoại lệ, ai cũng đang bảo vệ tình yêu của tôi và Thẩm Thời Việt.

"Vậy tại sao anh lại đồng ý ra gặp em."

"Tại sao lại đến đón sinh nhật cho em."

Cô gái vừa khóc vừa chất vấn.

Đúng vậy.

Tại sao chứ?

Tôi dỏng tai lên nghe.

Thẩm Thời Việt không nói gì.

Bạn của Thẩm Thời Việt giải thích: "Cậu biết Thời Việt mà, cậu ấy nhất định phải gặp trực tiếp để nói rõ ràng với cậu."

Tôi lại nghe thấy giọng khóc nức nở của cô gái.

"Thẩm Thời Việt, em muốn anh tự mình nói ra, nói rằng anh không còn yêu em nữa."

"Anh nói đi, em sẽ đi."

5

Đêm đó.

Thẩm Thời Việt không về.

Lần đầu tiên anh không về nhà kể từ khi chúng tôi dọn về sống chung.

Nhưng tôi hiểu.

Cô gái đó đã đ/ập vỡ chai rư/ợu, dùng mảnh thủy tinh rạ/ch cổ tay mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

TRÌ TRÌ

Chương 14
Tôi nhảy việc sang một công ty mới, không ngờ cấp trên lại vừa hay chính là mối tình đầu của tôi. Ngày chia tay, anh nói rằng anh chưa từng yêu tôi, hy vọng sau này khi gặp lại, chúng tôi chỉ là những người xa lạ. Đến ngày gặp lại, tôi coi như chúng tôi mới gặp nhau lần đầu, nghiêm túc và đúng mực tự giới thiệu bản thân. Buổi tối, đồng nghiệp trong phòng ban lấy cớ tổ chức tiệc chào mừng tôi gia nhập công ty, tiện thể cùng nhau ăn uống. Giang Trì cũng có mặt. Sau vài ly bia, mọi người bắt đầu chơi “Thật hay Thách”. Không may, tôi lại trúng lượt. Một đồng nghiệp nhìn tôi cười đầy gian xảo: “Chuẩn bị tinh thần đi nhé, trò chúng ta chơi toàn là chủ đề dành cho người trưởng thành đấy.” “Thật nhé, cậu còn tình cảm với người đàn ông đã lấy đi lần đầu của cậu không?” “Hay Thách? Gọi điện cho bạn trai cũ của cậu, hỏi anh ta xem có muốn quay lại với cậu không.” Tôi theo bản năng ngẩng đầu lên. Vừa hay bắt gặp ánh mắt của Giang Trì. Anh nhìn tôi, đáy mắt dường như phảng phất một tia giễu cợt. Như thể đang hỏi tôi: “Em muốn chọn Thách, hay chọn Thật?”
3
7 Cuỗm xong chạy Chương 13
8 Tư Và Kỳ Chương 13
10 Đã Lâu Không Gặp Chương 10
11 Tri Vãn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm