Thẩm Hề Yến không trả lời, nhưng biểu cảm trên mặt đã khẳng định câu hỏi của tôi.
Tôi không giải thích, tự nhiên thấy hơi tò mò.
"Nếu cậu đã biết, sao còn tỏ tình với tôi?"
"Chỉ đơn giản là vì thua trận bóng rổ sao?"
Nghe vậy, Thẩm Hề Yến như thể bị xúc phạm.
"Đương nhiên không phải, thiếu gia đây không muốn thì ai ép được tôi!?"
"Tỏ tình chắc chắn là vì tôi thích cậu rồi!"
Nghĩ đến điều gì đó, anh "hì hì" cười hai tiếng.
"Tiện thể xem có thể thừa nước đục thả câu, lừa cậu làm bạn gái tôi không, dù chỉ một ngày thôi cũng là tôi lãi rồi."
Câu trả lời quá đỗi thẳng thắn khiến tôi sững người một lúc.
Lúc này tôi mới quay đầu lại, nhìn Thẩm Hề Yến thật nghiêm túc.
Dưới ánh mặt trời, mái tóc của chàng trai được chiếu sáng thành màu nâu trà.
Đồng tử tròn xoe phản chiếu trọn vẹn hình bóng của tôi.
Thực ra anh rất đẹp trai.
Đẹp kiểu mà dù có tiền, nhưng người ta vẫn sẽ nhìn vào gương mặt anh trước rồi mới thấy đến tiền.
Tôi nhớ đến bức thư tình anh viết cho mình.
【Làm bạn gái tôi đi, một ngày thôi cũng được, xin cậu đấy.】
Lúc đó tôi còn tưởng anh đang làm trò con bò.
Hóa ra anh thực sự nghĩ như vậy.
Tôi hơi tò mò.
"Nếu tôi thực sự chỉ có thể làm bạn gái cậu một ngày, cậu định làm gì?"
Thẩm Hề Yến liếc mắt, nhìn chằm chằm vào tôi.
Chẳng biết nghĩ đến điều gì… yết hầu anh khẽ chuyển động.
"Hôn cậu."
Nói xong, anh nhanh chóng tránh ánh mắt đi, "Tôi, tôi đùa thôi."
Không chút do dự, tôi đột ngột nhoài người tới, mổ nhẹ lên khóe miệng anh.
Chưa đợi đối phương kịp phản ứng, tôi đã bước nhanh về phía trước vài bước.
"Tôi muốn ăn mì lạnh nướng, hay là đến căn tin khu Đông đi."
Đợi đúng mười giây.
Thẩm Hề Yến đang bị đóng đinh tại chỗ bỗng bật dậy như lò xo, sải đôi chân dài chạy về phía tôi.
"Tô Lê, cậu tiêu đời rồi."
"Dám cả gan trêu ghẹo bổn thiếu gia, tôi chắc chắn sẽ không tha cho cậu đâu."
"Ngày mai, ngày mai cậu vẫn phải làm bạn gái tôi."
Gió thổi qua gò má, pháo hoa nở rộ trong đáy mắt chàng trai.
Lục Thừa Vực vốn đang đi phía trước quay đầu lại, tình cờ bắt gặp cảnh tượng vừa rồi.
Sắc u tối trong đáy mắt cậu ta càng thêm sâu thẳm.
5
Những ngày tiếp theo.
Ngoài giờ học, thời gian còn lại tôi đều nghiên c/ứu cách ki/ếm tiền.
Lần trọng sinh này tôi chẳng mang theo bàn tay vàng nào cả.
Thậm chí đề thi đại học tôi cũng không nhớ quá rõ.
Nhưng là người từng trải, tôi cũng không đến mức hoàn toàn không biết gì.
Ít nhất tôi biết tương lai ngành nào có tiềm năng phát triển.
Suy đi tính lại, tôi nghĩ ra một con đường đơn giản và th/ô b/ạo nhất: m/ua cổ phiếu.
Không chắc chắn ki/ếm được bao nhiêu, nhưng chắc chắn sẽ không lỗ.
Chỉ là tôi thiếu vốn, thế nên tôi đã đặt cái bàn tính x/ấu xa của mình lên người bạn trai thiếu gia.
"Cậu có muốn đầu tư cho tôi chút tiền không?"
"Bao nhiêu?"
Tôi giơ năm ngón tay ra trước mặt anh.
Thẩm Hề Yến lập tức tỏ vẻ khó xử.
"Nhiều thế à..."
Tôi có chút thất vọng.
Tôi và Thẩm Hề Yến tuy đã x/ác định qu/an h/ệ yêu đương.
Nhưng dù sao cũng là học sinh trung học.
Ngoài việc mỗi ngày ăn cơm cùng nhau ở căn tin, thì cũng chẳng có thời gian hẹn hò nào khác.
Tình cảm thực sự chưa thể gọi là sâu đậm.
Anh không đồng ý cũng là điều dễ hiểu.
Tôi thở dài, "Thôi bỏ đi, để tôi nghĩ cách khác."
Thẩm Hề Yến thấy tôi thất vọng, vội vàng giải thích.
"Năm triệu thì tôi thực sự không xoay xở kịp trong chốc lát, hay là tôi đưa trước cho cậu một triệu nhé? Số còn lại cậu cho tôi vài ngày, tôi tìm anh em gom góp giúp cậu."
Bao nhiêu cơ?
Năm triệu?
Đây là con số nên nghe từ miệng một học sinh trung học sao!?
Tôi chỉ định mượn năm nghìn thôi mà!
Trong sự phấn khích, tôi nắm ch/ặt lấy tay Thẩm Hề Yến.
"Bố ơi, cậu thực sự là bố ruột của tôi!"
Đương nhiên, cuối cùng tôi cũng không nỡ lấy thật năm triệu.
Tôi mượn năm trăm nghìn, còn làm giấy n/ợ đàng hoàng cho anh.
Thẩm Hề Yến đi cùng tôi đến ngân hàng.
Qu/an h/ệ của anh rộng hơn tôi nhiều.
Nghe nói tôi muốn đầu tư, anh còn đặc biệt giới thiệu cho tôi một dịch vụ chuyên tuyến quản lý sản phẩm.
Tôi thấy hơi ngại.
"Cậu đã bao giờ nghe nói câu, thị trường chứng khoán có rủi ro, đầu tư cần thận trọng chưa?"
"Không sợ tôi làm mất hết tiền của cậu à?"
"Thì mất thì thôi vậy."
Anh dửng dưng nói.
"Dù sao cũng là đưa cho cậu, cậu muốn tung hoành thế nào cũng được."
"Hơn nữa, nhà đầu tư nào chẳng bắt đầu từ việc thua lỗ, càng lỗ càng ki/ếm được nhiều."
Cái tầm nhìn này này.
Sinh ra đã là tố chất của một ông trùm rồi.
Có được sự tự tin từ Thẩm Hề Yến, tôi chọn ra vài mã cổ phiếu để đầu tư dài hạn.
Lại nhắm trúng vài mã để làm lướt sóng, phòng trường hợp cuộc sống quá túng thiếu.
Ra khỏi ngân hàng, trời đã chập tối.
Để cảm ơn Thẩm Hề Yến đã trở thành nhà đầu tư thiên thần của mình, tôi quyết định mời anh ăn một bữa thịnh soạn.
Địa điểm chọn tại một nhà hàng gần trường.
Vừa ngồi xuống, phục vụ cầm thực đơn đi về phía chúng tôi.
Người đó lại là Lục Thừa Vực.