Cũng chính vào khoảnh khắc đó, Tần Minh Xuyên, đứa trẻ vốn đã hơi phiền lòng về tôi, chợt nhận ra.
Thì ra, mẹ là người có thể bị đối xử như vậy.
Thì ra, dì Thi Nhiên luôn luôn vô tội.
Thế là, nó cũng học theo dáng vẻ của Tần Diễn.
Trong mỗi lần tôi và Tưởng Thi Nhiên đối đầu, nó đều thiên vị cô ta, yêu quý cô ta, vô điều kiện bảo vệ cô ta.
Lạnh nhạt với tôi, chỉ trích tôi, chèn ép tôi.
Thưởng thức gương mặt mỗi khi tôi gào thét, khóc lóc, sụp đổ.
Và cảm thấy khoái chí vì điều đó.
Những ngày tháng như vậy kéo dài suốt hai năm.
Tần Diễn vẫn chưa bị cô bạn gái cũ thỉnh thoảng lại gây chuyện kia dụ dỗ mà ly hôn với tôi.
Nhưng tôi thì đã kiệt quệ lắm rồi.
Giọt nước tràn ly, chính là đợt ứng tuyển lần thứ hai.
Khi đó tôi đã vào làm được bảy năm.
Tận tụy chăm chỉ, năng lực chuyên môn được công nhận là mạnh, khách hàng nào hợp tác cũng hết lời khen ngợi tôi.
Nhưng những người vào cùng đợt thì người được thăng chức, kẻ được tăng lương.
Chỉ có mình tôi, lương không tăng mà còn giảm, chức vụ thì đứng yên một chỗ.
Trong công ty, những người thấy tôi đáng thương thậm chí còn nhiều hơn cả những kẻ chờ xem trò cười của tôi.
Tôi tràn đầy hy vọng vào đợt ứng tuyển lần thứ hai.
Cuối cùng giành được vị trí thứ nhất với chín mươi phần trăm phiếu bầu.
Tôi nghĩ, lần này chắc chắn là ổn rồi.
Dù sao Tần Diễn cũng chỉ có mỗi một cô bạn gái cũ là Tưởng Thi Nhiên, chẳng lẽ trên trời lại rơi xuống thêm một Lý Thi Nhiên nữa sao?
Lý Thi Nhiên không rơi xuống.
Nhưng lại có một gã đàn ông được đưa xuống từ trên trời.
Lại một lần nữa cư/ớp mất vị trí của tôi.
Tôi không cam tâm, lao lên lầu tìm Tần Diễn để đòi lời giải thích.
Nhưng ở góc hành lang, lại nghe thấy Tưởng Thi Nhiên gọi gã đàn ông đó đầy thân mật.
"Đàn anh."
5.
Sau đó, đàn anh của Tưởng Thi Nhiên đưa tôi đi công tác xa.
Hắn bỏ th/uốc vào nước, lôi tôi vào khách sạn.
Chỉ thiếu chút nữa thôi là hắn đã thực hiện được ý đồ.
Tôi chật vật trốn thoát, báo cảnh sát ngay trong đêm.
Tần Diễn chạy đến, ôm lấy tôi đang r/un r/ẩy vào lòng.
Cằm anh tựa lên đỉnh đầu tôi, bàn tay vỗ nhẹ lên lưng tôi từng cái một.
Ánh mắt đầy vẻ xót xa.
"Không sao rồi, Vi Vi."
"Anh sẽ bắt hắn phải trả giá."
Tôi co mình trong vòng tay ấm áp của anh, sống mũi cay xè.
Trái tim vốn đã thất vọng tột cùng về anh.
Bỗng chốc mềm lòng một thoáng.
Sau đó.
Tần Diễn quả thực đã tìm luật sư giỏi nhất.
Thu thập chứng cứ, sắp xếp tài liệu, nhanh chóng khởi kiện ra tòa.
Tần Minh Xuyên cũng như một người lớn an ủi tôi, bảo mẹ đừng sợ, con và ba sẽ luôn ở bên mẹ.
Nhưng ngày mở phiên tòa.
Hai cha con họ lén lút đến sân bay, cùng Tưởng Thi Nhiên bay sang Thụy Sĩ.
"Cô ấy không thể chấp nhận được việc người đàn anh mà mình tin tưởng lại là loại người như vậy."
"Mấy ngày nay cô ấy khóc mấy lần rồi, rất đ/au lòng, chúng tôi đành phải đưa cô ấy sang Thụy Sĩ giải sầu."
Đầu dây bên kia, Tần Diễn nhẹ tênh giải thích.
Tôi không nói gì.
Chỉ cụp mắt, cười giễu cợt.
Tại tòa.
Thẩm phán yêu cầu tôi xuất trình vật chứng gốc.
Nhưng khi tôi mở điện thoại, phát hiện bằng chứng video quan trọng nhất đã bị người ta xóa mất.
Thẩm phán nhíu mày cảnh cáo tôi.
"Nguyên đơn, tòa án thông báo cho cô, bằng chứng không thể xuất trình vật chứng gốc thì không đủ sức thuyết phục."
"Tòa chỉ có thể cân nhắc phán quyết xem vụ quấy rối tình dục có thật hay không."
"Cô nghe rõ chưa?"
Tôi trả lời với gương mặt tái nhợt.
"Tôi nghe rõ rồi."
Sau khi phiên tòa kết thúc, tôi lại gọi cho Tần Diễn.
Những ngày này, người duy nhất tiếp xúc với điện thoại của tôi chỉ có anh và con trai.
"Là con xóa đấy."
"Dì Thi Nhiên buồn quá mà, cứ nghĩ đến việc đàn anh x/ấu xa như vậy, cô ấy lại khóc rất đ/au lòng."
"Con không nỡ nhìn cô ấy đ/au lòng, nên đã xóa video đi, như vậy là không thể kết tội ông ta được nữa."
"Dù sao mẹ cũng đâu có bị thương gì, đúng không?"
Đầu dây bên kia, giọng nói non nớt của Tần Minh Xuyên truyền đến.
Mang theo vài phần ngây thơ và thờ ơ.
Tôi cầm điện thoại đứng trước cổng tòa án.
Ánh nắng tháng Sáu làm da đầu bỏng rát, nhưng tôi lại cảm thấy toàn thân lạnh buốt.
Khoảnh khắc đó, ngọn lửa đã ch/áy trong lòng tôi suốt sáu năm.
Bỗng nhiên tắt ngấm.
Tôi chợt nghĩ.
Thật ra, tôi không nhất thiết phải cần hai cha con này.
6.
Trong xe.
Thấy tôi mãi không nói gì, Tần Diễn nhíu mày, lên tiếng bình thản:
"Sao lại biểu cảm đó?"
"Có thể công khai mối qu/an h/ệ, chẳng phải em luôn cầu còn không được sao?"
Tôi tắt màn hình điện thoại, bình tĩnh nói:
"Không cần đâu."
"Tôi nghĩ, không cần thiết phải làm vậy."
Những ngón tay đang nắm vô lăng của Tần Diễn siết ch/ặt lại.
Yết hầu anh chuyển động, khàn giọng hỏi:
"Ý em là sao? Em muốn..."
Điện thoại đột nhiên reo lên.
Màn hình sáng lên, là Tưởng Thi Nhiên gọi tới.
Giọng cô ta vẫn lanh lảnh như vậy, ngữ điệu vút cao, như thể đang làm nũng.
"Dự án ở Đông Thành đó em có mấy chỗ không hiểu."
"A Diễn, anh dạy em đi mà."
Không đợi Tần Diễn trả lời, cô ta như thể chợt nhớ ra điều gì đó, thản nhiên bồi thêm một câu:
"Ồ đúng rồi, giờ này gọi điện, vợ anh chắc không lại gi/ận chứ?"
Tần Diễn thản nhiên đáp:
"Đừng quan tâm đến cô ấy."
Tiếp đó.
Anh giảng giải các điểm mấu chốt của dự án cho cô ta, giọng nói dịu dàng, thái độ kiên nhẫn và ân cần.
Chỉ giảng được vài câu, anh đột nhiên nghiêng đầu nhìn tôi một cái.
Tôi đang chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ.
Biểu cảm bình thản, không chút gợn sóng.
Trong hình ảnh phản chiếu trên cửa kính, anh sững sờ một lát, đôi mày hơi nhíu lại.
Như thể không thể hiểu nổi, người vốn dĩ mỗi lần nhìn thấy anh và Tưởng Thi Nhiên quá gần gũi đều sẽ chất vấn, gh/en t/uông làm ầm ĩ một trận.
Tại sao hôm nay lại thờ ơ đến thế.
Tưởng Thi Nhiên vẫn đang líu lo ở đầu dây bên kia.