「Cô ấy từng theo đuổi tôi, nhưng khi phát hiện cô ấy không phải thật lòng yêu tôi mà chỉ vì thấy tôi giàu có nên muốn đi đường tắt, tôi đã đuổi cô ấy đi rồi.」
「Anh nhất định sẽ chứng minh cho em thấy cô ta là một kẻ đào mỏ.」
Cố Dịch Trạch không mấy tin tưởng.
Hắn nhìn Cố An Hà từ trên xuống dưới.
Khi nhìn thấy vết son trên cổ áo Cố An Hà, hắn không kiềm chế được mà túm lấy cổ áo anh trai mình.
「Anh đã hôn cô ấy rồi, anh còn muốn chối cãi sao?」
「Từ bé đến lớn em chỉ thích mỗi Chu Du, tại sao anh cứ nhất định phải tranh giành với em?」
Cố An Hà thở dài:
「Mọi chuyện không như em nghĩ đâu, anh thật sự chưa làm gì Chu Du cả.」
「Vậy vết son này ở đâu ra? Dấu hôn trên cổ cô ấy là do ai để lại?」
Cố An Hà mím môi.
Lần đầu tiên anh cảm nhận được sự bất lực khi có miệng mà không thể giải thích rõ ràng.
Anh đ/è nén sự bực dọc, vỗ về Cố Dịch Trạch:
「Anh không hề muốn tranh giành Chu Du với em.」
「Em hãy tin anh một lần đi.」
Anh giơ ba ngón tay lên thề thốt.
「Nếu anh phán đoán sai, anh sẽ đích thân đến xin lỗi cô ấy và tổ chức đám cưới cho hai đứa.」
Cố Dịch Trạch do dự.
Hắn quả thực không thể từ chối sự cám dỗ này.
Vì trong nhà, Cố An Hà mới là người có tiếng nói quyết định.
Có sự ủng hộ của Cố An Hà, bố mẹ sẽ không còn lấy gia cảnh của tôi ra để gây khó dễ nữa.
Cố Dịch Trạch lạnh mặt:
「Vậy em tin anh thêm lần nữa.」
「Nhưng nếu anh còn tranh giành Chu Du với em, đừng trách em không nhận người anh này!」
Cố An Hà sắc mặt không đổi, nhưng lòng thì chùng xuống.
Do bố mẹ quanh năm sống ở nước ngoài, từ chuyện ăn mặc, đi đứng đến kết bạn, học hành, Cố Dịch Trạch việc gì cũng nghe theo sự sắp đặt của anh.
Chỉ riêng chuyện yêu tôi, Cố Dịch Trạch lại phản nghịch vô cùng.
Cố An Hà coi tôi như một tai họa.
Anh chỉ muốn nhanh chóng đuổi tôi ra khỏi thành phố này.
5
Cố An Hà dựng lên một màn kịch.
Giả vờ bị t/ai n/ạn xe cộ phải nằm viện.
Vì tôi đã xóa WeChat của Cố Dịch Trạch.
Tôi nhắn vào nhóm game nơi tôi quen biết Cố Dịch Trạch:
【Bạn trai tớ bị t/ai n/ạn nằm viện rồi, tối nay tớ phải vào viện chăm anh ấy, không thể online chơi cùng mọi người được.】
Cố Dịch Trạch đương nhiên đã nhìn thấy tin nhắn này.
Khi tôi bước vào phòng b/ệnh, hắn cũng đã đến ngoài cửa, áp tai vào cửa nghe lén.
Cố An Hà nhìn vào lớp thạch cao trên chân, đưa cho tôi tấm chi phiếu ba triệu.
Giọng đầy vẻ u sầu:
「Bác sĩ nói chân anh dù có lành cũng sẽ bị t/àn t/ật.」
「Anh không muốn làm lỡ dở em, nhân lúc anh còn chút tiền có thể tùy ý chi tiêu, em cầm tiền rồi rời khỏi thành phố A đi.」
Tôi mới không tin Cố An Hà thực sự sẽ cho tôi ba triệu.
Tôi không nhận chi phiếu.
Mà đưa bát canh xươ/ng ống vừa m/ua đến cho anh.
「Anh ăn no rồi hãy nói tiếp.」
Cố An Hà chắc là muốn tôi buông lỏng cảnh giác, nên cúi đầu hút tủy xươ/ng.
Tôi liếc nhìn cửa phòng, cố tình cảm thán: 「Anh li/ếm giỏi thật đấy.」
Cố An Hà nghe vậy ngẩng đầu: 「Đây gọi là hút.」
Nói xong lại cúi đầu, như muốn giải quyết nhanh gọn, uống canh từng ngụm lớn.
Tôi nhắc anh: 「Anh đừng vội, chậm thôi.」
Cố An Hà buột miệng: 「Nhanh một chút mới sướng.」
Bình luận bỗng chốc bùng n/ổ:
【Tôi là người m/ù, xin hỏi đây là đang làm gì vậy?】
【Ha ha ha, Cố An Hà ăn uống lúc nào cũng nhanh, vì thời gian của anh ấy rất quý giá, anh ấy không muốn lãng phí vào việc ăn uống.】
【Nhưng đối thoại của hai người họ dễ gây hiểu lầm quá, ít nhất là Cố Dịch Trạch đang đứng ngoài cửa đã hiểu lầm thật rồi.】
Giây tiếp theo, Cố Dịch Trạch quả nhiên tức gi/ận đẩy mạnh cửa phòng.
Tiếng "rầm" vang lên, cánh cửa đ/ập mạnh vào tường phát ra âm thanh chói tai.
Tôi giả vờ bị dọa.
Vội vàng leo lên giường ôm lấy Cố An Hà.
Cố An Hà muốn đẩy tôi ra, nhưng không kịp nữa rồi.
Cố Dịch Trạch đã bước vào phòng.
Cố An Hà đành phải dùng chăn trùm kín tôi từ đầu đến chân.
Vừa định dặn tôi đừng lên tiếng.
Cố Dịch Trạch đã bước đến bên giường, hắn nhìn chằm chằm vào khối nhô lên dưới lớp chăn.
「Người trên giường anh là Chu Du phải không?」
Cố An Hà không muốn để Cố Dịch Trạch hiểu lầm sâu thêm, trầm mặt xuống, giọng lạnh lùng:
「Không phải!」
「Cậu tự tiện xông vào mà không xin phép, cậu hoàn toàn không để người anh này vào mắt rồi, ra ngoài!」
Cố An Hà muốn dùng uy quyền của anh trai để đ/è ép Cố Dịch Trạch.
Nhưng Cố Dịch Trạch không chịu áp lực đó.
Hắn lấy điện thoại ra, gửi lời mời video cho tôi qua phần mềm game.
Giây tiếp theo.
Tiếng chuông video của tôi vang lên ngay dưới lớp chăn.
Ánh mắt Cố Dịch Trạch lạnh đi, lập tức giơ tay định gi/ật lấy chăn.
6
Cố An Hà nhanh tay lẹ mắt nắm lấy cổ tay Cố Dịch Trạch.
Nhưng tôi muốn Cố Dịch Trạch nhìn thấy mình.
Tôi bò lên gối, muốn hất tung lớp chăn ra.
Cố An Hà vội vàng dùng cái chân trái đang bó bột đ/è mạnh lên người tôi.
Cơ thể tôi trĩu xuống, vùng vẫy dữ dội.
Giây tiếp theo, lớp chăn đột ngột bị kéo ra.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã nghe Cố An Hà trầm giọng nói:
「Sự thật đúng như những gì cậu thấy đấy.」
「Chỉ mới hai ngày, cô ta đã vì tiền mà bò lên giường anh rồi.」
Tôi ngẩn người.
Ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt đắc ý và kh/inh miệt của Cố An Hà.
Bình luận vui như trẩy hội.
【Ha ha ha, nữ phụ muốn nhân cơ hội vu oan cho anh trai, không ngờ bị anh trai phản sát rồi!】
【Vốn dĩ anh trai thật lòng muốn cho nữ phụ 3 triệu để kết thúc mối họa này, nhưng nữ phụ cứ thích tỏ ra thông minh.】
【Vừa không phát hiện ra anh trai là giả danh, lại còn vì tiền mà bò lên giường, phen này nam chính có thể nhìn thấu nữ phụ rồi.】
Lòng tôi chùng xuống.
Từ từ quay đầu lại.
Quả nhiên thấy Cố Dịch Trạch sắc mặt trắng bệch, đôi mắt ầng ậc nước nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi thực sự không vui rồi.
Tôi tuyệt đối không bao giờ chấp nhận cái mũ "kẻ đào mỏ" này.