"Ăn tr/ộm cái gì mà ăn tr/ộm! Nó chỉ là thằng khờ, tò mò nên vào xem thôi!"
Mẹ tôi nói xong, quay đầu gầm lên với tôi.
"Lục Minh, mày đứng đó làm gì! Còn không mau kéo người ra!"
Tôi đứng yên không nhúc nhích, chắn trước mặt Tố Vãn.
"Mẹ, nó nửa đêm xông vào phòng con gái nhà người ta, lục ví, đụng chạm đồ đạc, đây gọi là tò mò sao?"
"Năm năm rồi, cái trò này của nó, mẹ còn định bao che đến bao giờ?"
Mẹ tôi nghe xong càng nổi gi/ận, bước tới trước mặt tôi, vung tay t/át tôi một cái.
Tiếng "bốp" giòn tan vang lên, chói tai vô cùng trong đêm tĩnh mịch.
Một bên mặt tôi tức thì nóng ran, tai ù đi mất hai giây, đầu lưỡi nếm được vị m/áu nhàn nhạt.
"Nó khờ mà mày cũng khờ à? Mày không biết nhịn một chút sao?"
"Trong nhà nuôi nó năm năm còn qua được, chỉ một đêm mà mày cũng không dung nổi à?"
Tôi ôm mặt, không né tránh, cũng không cãi lại.
Nỗi uất ức suốt năm năm như bị cái t/át này khơi dậy, nghẹn ứ ở cổ họng, đắng chát.
Ngược lại, tôi ngước mắt, nhìn thẳng vào bà.
"Cái t/át này, con chịu."
"Nhưng món n/ợ nó giả đi/ên làm á/c, từ hôm nay trở đi, con sẽ tính từng khoản một."
Tố Vãn nhìn vết hằn bàn tay trên mặt tôi, ánh mắt lạnh đi ngay lập tức.
Cô ấy buông tay, đứng dậy, thong thả chỉnh lại vạt áo.
Mẹ tôi vẫn đang lầm bầm ch/ửi bới, đỡ Trần Vĩ hỏi han ân cần, nói rằng làm thằng bé sợ rồi.
Tố Vãn không xen vào, đi thẳng đến góc tường, tháo chiếc camera siêu nhỏ cạnh ổ cắm điện bị che khuất.
Cô ấy rút thẻ nhớ ra, xoay xoay trên đầu ngón tay, thân thẻ trắng bạc phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.
"Bác gái, bác đừng vội bênh vực."
"Có muốn xem thử, cục cưng quý hóa của bác nửa đêm mò vào đây đã làm những gì không?"
Mặt mẹ tôi trắng bệch.
Trần Vĩ cũng ngừng tiếng khóc giả tạo, ánh mắt hoảng lo/ạn trốn sau lưng mẹ tôi.
Bố tôi nhíu mày, lên tiếng giảng hòa.
"Tiểu Vãn, chuyện này Trần Vĩ sai, nhưng dù sao nó cũng đang b/ệnh, không hiểu chuyện."
"X/ấu chàng hổ ai, chuyện này cứ thế bỏ qua đi, được không?"
Tôi lên tiếng trước.
"Không thể bỏ qua."
"Nó xông vào phòng, ăn tr/ộm đồ là sự thật. Camera ở đây, không chối cãi được."
Tố Vãn cười một tiếng, nhét thẻ nhớ vào túi.
"Bỏ qua cũng được."
Cô ấy đi đến bên cạnh tôi, đưa tay nhẹ nhàng chạm vào gò má đang ửng đỏ của tôi, nhiệt độ đầu ngón tay mát lạnh, làm dịu đi cảm giác bỏng rát trên mặt tôi.
"Nhưng cái t/át này không thể ăn không."
"Món n/ợ này tôi ghi lại trước, sau này từ từ tính."
4
Trời vừa hửng sáng, điện thoại trong nhà đã không ngừng reo.
Trần Vĩ trời chưa sáng đã chạy vào nhóm chat của họ hàng để than nghèo kể khổ.
Nó chụp lại vết hằn đỏ trên cánh tay mình, kèm theo một đoạn văn dài, nói rằng bạn gái tôi mang về ng/ược đ/ãi nó, còn lắp camera dọa nó, ly gián tình cảm cha con nhà chúng tôi.
Nhóm họ hàng trực tiếp bùng n/ổ.
Chưa đến tám giờ sáng, các cô dì chú bác đã chật kín phòng khách nhà tôi.
Mợ hai vừa vào cửa đã chỉ thẳng vào mũi tôi mà m/ắng.
"Lục Minh, mày đi/ên rồi à? Chú mày năm xưa đã c/ứu mạng bố mày đấy!"
"Mày đối xử với con trai của ân nhân như thế à? Để người ngoài b/ắt n/ạt nó sao?"
Bác cả cũng hùa vào.
"Đúng thế, Trần Vĩ khờ đến mức đó, nó biết cái gì chứ?"
"Tao thấy chính là do cái con đàn bà kia xúi giục, mau chia tay đi, rồi xin lỗi Trần Vĩ đàng hoàng!"
Người nói một câu, kẻ đáp một lời, toàn là lời lẽ chỉ trích tôi.
Bố mẹ tôi ngồi trên ghế sofa, sắc mặt khó coi nhưng không nửa lời bênh vực tôi.
Mẹ tôi thở dài, nhìn tôi nói.
"Lục Minh, nghe mẹ, nói chuyện tử tế với Tiểu Vãn đi, chuyện này cứ thế cho qua."
"Chiều nay con đi xin lỗi Trần Vĩ đi, người một nhà, đừng để người ngoài xem trò cười."
Tôi không nhịn được nữa, trực tiếp lấy điện thoại từ trong túi ra, lật album ảnh ném lên bàn trà.
"Xin lỗi? Dựa vào cái gì?"
"Đây là ảnh con chụp tháng trước, nó tự mình đi tiệm net, đi quán bi-a."
"Người b/ệnh t/âm th/ần mà có thể tự ra ngoài chơi game cả buổi chiều sao?"
Mợ hai đ/ập bàn đứng dậy, nước bọt b/ắn tung tóe.
"Vài tấm ảnh rá/ch mà chứng minh được gì?"
"Tao thấy là bọn mày thông đồng b/ắt n/ạt một thằng khờ! Đồ vo/ng ơn bội nghĩa!"
Những người khác cũng hùa theo, tiếng chỉ trích chát chúa như thủy triều đổ ập lên người tôi.
Trần Vĩ co rúm trong góc ghế sofa, cúi đầu sụt sùi, trông đáng thương bao nhiêu thì đáng thương bấy nhiêu.
Tôi nắm ch/ặt nắm đ/ấm, móng tay cắm vào lòng bàn tay.
Đúng lúc này, Tố Vãn vẫn luôn ngồi bên cạnh không nói gì, bỗng nhiên đứng dậy.
Cô ấy cầm máy tính bảng, đi đến cạnh TV, kết nối màn hình lên TV.
"Các bậc tiền bối đừng vội."
"Nói ảnh là Photoshop cũng được, không sao cả."
Đầu ngón tay cô ấy điểm một cái, trên màn hình hiện ra chi chít các hóa đơn.
"Đây là lịch sử tiêu dùng ba tháng gần nhất của Trần Vĩ."
"Đồ ăn đêm lúc hai giờ sáng, tuần ba lần bao đêm ở tiệm net, còn trong tài khoản game, lịch sử nạp tiền tích lũy là ba mươi bảy nghìn tệ."
"Người b/ệnh t/âm th/ần mà có thể đặt đồ ăn đêm, có thể đá/nh xếp hạng, có thể đi tiệm net chơi game sao?"
Tôi lập tức bồi thêm.
"Những tài khoản này con đều đã kiểm tra rồi, toàn là nó vẫn luôn sử dụng."
"Chỉ riêng tiền nạp vào game thôi đã đủ cho mẹ con chi tiêu sinh hoạt hơn nửa năm rồi."
Cả căn phòng im bặt.
Họ hàng nhìn nhau, sắc mặt ai nấy đều không tự nhiên.
Mợ hai vẫn cố cứng họng.
"Thì... thì cũng chẳng chứng minh được gì! Biết đâu là lúc nó thỉnh thoảng tỉnh táo thì chơi!"
"Đúng thế! B/ệnh t/âm th/ần đâu phải lúc nào cũng khờ suốt hai mươi bốn giờ!"