Bố tôi thở dài, đưa tay xoa thái dương, những sợi tóc bạc bên mai trở nên chói mắt dưới ánh đèn.
"Là chúng ta hồ đồ."
"Cứ nghĩ đến ân tình của chú con, cứ thấy nó đáng thương, không ngờ rằng..."
Ông không nói hết câu, trong lời nói toàn là sự mệt mỏi.
Nhưng tôi nhìn ra được, họ vẫn ôm lấy tia hy vọng cuối cùng.
Dù sao chuyện đã tin suốt năm năm, không thể một ngày mà phủ nhận sạch trơn.
Tố Vãn ngồi cạnh tôi, lên tiếng đúng lúc.
"Bác trai bác gái, thứ tư tuần sau chuyên gia đến nhà là cơ hội tốt nhất."
"Nếu thực sự có b/ệnh, chúng ta an tâm chạy chữa; nếu không có b/ệnh, cũng là trả lại sự công bằng cho Lục Minh."
Mẹ tôi do dự hồi lâu, đầu ngón tay cứ miết đi miết lại trên tấm ảnh chụp gương mặt đang cười nói bình thường của Trần Vĩ, cuối cùng cũng gật đầu.
"Được, vậy thì mời chuyên gia đến xem thử."
Chuyện đã định, ba ngày tiếp theo, tôi và Tố Vãn không hề nhàn rỗi.
Đội ngũ của cô ấy làm việc rất hiệu quả, đào bới sạch sành sanh lịch sử tiêu dùng, lịch trình di chuyển và tài khoản mạng xã hội của Trần Vĩ trong năm năm qua.
Tôi cũng lôi hết sổ tiết kiệm cũ, hóa đơn cũ trong nhà ra, đối chiếu từng khoản một.
Không tính thì thôi, tính xong đến chính tôi cũng phải kinh ngạc.
Trong năm năm, nó lấy cớ khám b/ệnh, m/ua thực phẩm bổ sung, chi tiêu sinh hoạt để lấy từ tay bố mẹ tôi không dưới hai trăm nghìn tệ.
Nó còn lén lút b/án đi rư/ợu quý bố tôi sưu tầm, trang sức của mẹ tôi, trước sau cuỗm đi gần tám trăm nghìn tệ.
Tôi nhìn bảng kê, tay run lên bần bật.
Đó là tiền dưỡng già bố mẹ tôi tích góp cả đời.
Cứ thế bị nó giả đi/ên giả khờ, lừa sạch không còn một xu.
Tố Vãn vỗ vỗ mu bàn tay tôi, giọng điệu rất vững vàng.
"Đừng vội, n/ợ đều ghi lại cả rồi, không chạy thoát đâu."
"Thứ tư tuần sau, cả gốc lẫn lãi tính một thể."
Tôi hít sâu một hơi, phân loại tất cả bằng chứng đâu ra đấy.
Tôi lại lần lượt gọi điện cho người thân, thông báo thứ tư tuần sau tất cả hãy đến nhà.
Lấy danh nghĩa là "Chuyên gia chẩn đoán, mọi người cùng chứng kiến cho yên tâm".
Thực chất là muốn ngay trước mặt mọi người, l/ột trần bộ mặt của trò l/ừa đ/ảo suốt năm năm qua.
Khi gọi điện, vẫn có những người thân nói bóng nói gió.
Nói tôi làm quá, nói tôi không màng tình thân.
Tôi không tranh cãi, chỉ thản nhiên nói một câu:
"Có làm quá hay không, thứ tư tuần sau sẽ rõ."
Cúp điện thoại, tôi đứng cạnh cửa sổ nhìn ra ngoài.
Trần Vĩ đang ngồi xổm trong sân nghịch điện thoại, ngón tay lướt nhanh trên màn hình, chẳng có chút gì gọi là đi/ên khờ.
Nhận ra ánh mắt của tôi, nó ngẩng phắt đầu lên, lập tức thay ngay bộ mặt ngơ ngác đờ đẫn kia.
Tôi nhếch mép, không né tránh ánh nhìn của nó.
Cứ diễn đi.
Diễn nốt ba ngày cuối cùng này đi.
Thứ tư tuần sau, xem mày còn diễn được đến bao giờ.
Tố Vãn bước tới, đứng cạnh tôi.
Cô ấy lật cuốn sổ ghi chép trong điện thoại, lắc lắc trước mắt tôi.
"Tính đến hiện tại, phí xuất hiện, phí tổn thất tinh thần, tổn thất tài sản, cộng lại cũng không ít đâu."
"Anh định trả thế nào đây?"
Tôi nghiêng đầu nhìn cô ấy, sự hung hăng trong lòng bỗng chốc tan biến hơn một nửa.
"Người cho em đấy, làm thuê cả đời để trả n/ợ nhé."
Cô ấy cong mắt cười, không tiếp lời, chỉ nhẹ nhàng huých vai tôi.
Gió thổi từ ngoài cửa sổ vào, mang theo hơi nóng của cuối hè.
Tôi nắm ch/ặt bảng kê trong tay.
Năm năm nhẫn nhịn, năm năm uất ức.
Ba ngày nữa, nên có một cái kết rồi.
7
Thứ tư nhanh chóng đến.
Tôi dọn dẹp phòng khách từ sớm, máy chiếu, dàn âm thanh đều chuẩn bị đâu vào đấy.
Người thân lục tục kéo đến, ngồi chật kín cả căn phòng.
Đa số mang tâm thế hóng chuyện, còn vài người thì chờ xem trò cười của tôi.
Trần Vĩ được mẹ tôi dẫn từ trong phòng ra, vừa thấy đông người, lập tức nhập vai ngay.
Miệng méo xệch, nước dãi chảy ròng ròng, đi đứng lảo đảo, miệng còn lầm bầm không rõ tiếng.
"Sợ... nhiều người quá... sợ..."
Mấy người thân yếu lòng lập tức thở dài theo.
"Thằng bé này, thật đáng thương."
"Người đang lành lặn, sao lại thành ra thế này."
Tôi đứng cạnh, lạnh lùng nhìn nó diễn.
Chuyên gia do Tố Vãn mời cũng đã đến, mặc áo blouse trắng, xách thùng y tế, trông rất chuyên nghiệp.
Người đông đủ, tôi lên tiếng trước.
"Hôm nay mời các bậc trưởng bối đến, chính là để làm chứng."
"Chuyên gia b/ệnh viện t/âm th/ần tỉnh ở đây, có thực sự có b/ệnh hay không, ngay tại chỗ này sẽ rõ."
Mợ hai lập tức tiếp lời:
"Chắc chắn là có b/ệnh rồi! Còn cần phải xem nữa à?"
"Tao thấy bọn mày cố tình hànhz hạz nó!"
Tôi không thèm để ý bà ta, nhìn về phía chuyên gia.
"Bác sĩ, làm phiền ông rồi."
Chuyên gia gật đầu, ngồi xuống trước mặt Trần Vĩ, bắt đầu kiểm tra thông thường.
Hỏi câu hỏi, làm trắc nghiệm phản ứng, quan sát hành vi cử chỉ.
Trần Vĩ diễn rất hăng say, hỏi một đằng trả lời một nẻo, phản ứng chậm chạp, nước dãi làm ướt sũng cả cổ áo.
Mười mấy phút sau, chuyên gia ngẩng đầu, nhíu mày nhìn bố mẹ tôi.
"Nhìn từ triệu chứng bề ngoài, quả thực có biểu hiện của rối lo/ạn t/âm th/ần."
"Nhưng để chẩn đoán x/ác định, còn phải tiến hành kiểm tra bắt buộc sâu hơn."
Mợ hai lập tức đắc ý, cái cằm vểnh lên tận trời, liếc mắt nhìn tôi.
"Nhìn xem nhìn xem! Tao đã bảo nó b/ệnh thật mà!"
"Lục Minh mày còn gì để nói nữa không! Mau đi xin lỗi em mày đi!"
Tôi cười một tiếng, cầm điều khiển từ xa lên.
"Đừng vội."
"Chuyên gia nói bề ngoài giống, chứ chưa nói là thật."
Tôi nhấn nút phát, máy chiếu bắt đầu chiếu hình ảnh.
Thứ chiếu đầu tiên là lịch sử tiêu dùng và đơn đặt hàng đồ ăn đêm trong ba tháng gần đây.
Dòng tiền dày đặc phủ kín cả bức tường.
"Đây là chi tiêu của Trần Vĩ trong ba tháng qua."
"Hai giờ sáng đặt đồ nướng, mỗi tuần ba lần bao đêm ở tiệm net, nạp game ba mươi bảy nghìn tệ."
"Người b/ệnh t/âm th/ần mà có thể đặt đồ ăn chuẩn x/ác, có thể đá/nh xếp hạng, có thể voice chat chơi game cùng đồng đội sao?"