Từ khi tôi 8 tuổi, nhà tôi có thêm một người "anh nuôi" lớn hơn tôi mười tuổi, người đã làm "ông chủ" trong nhà tôi suốt 15 năm ròng.

Bố mẹ tôi b/án căn nhà cũ nát ở trung tâm thành phố, cầm bảy trăm nghìn tệ về vùng ngoại ô xây một căn nhà lớn có sân vườn, rồi sang tên phòng ngủ chính cho anh ta.

Tôi dậy từ sáu giờ sáng mỗi ngày để nấu ăn, giặt giũ, còn anh nuôi thì ngủ tới tận trưa trật, lại còn chê trứng tôi rán không đủ mềm.

Ngày tôi tốt nghiệp đại học, nhận được lời mời làm việc từ một công ty nước ngoài, bố tôi lại ép tôi phải nghỉ việc để đến quán bi-a của anh nuôi làm thu ngân miễn phí.

"Năm đó vì đỡ d/ao cho con mà anh trai con phải vào trại giáo dưỡng, để lại tiền án nên không tìm được công việc tử tế. Con n/ợ anh ấy, cả đời này con phải trả!"

Tôi mang đầy lòng áy náy làm thân trâu ngựa suốt ba năm trời, cho đến khi quán bi-a chuẩn bị giải tỏa, trong lúc dọn dẹp đồ cũ, tôi vô tình lật được cuốn nhật ký mà anh ta khóa trong két sắt.

Mở trang đầu tiên ra, tôi r/un r/ẩy đứng sững người...

...

Sáu giờ sáng, tiếng chuông báo thức vang lên đúng giờ.

Tôi dụi mắt bò dậy, thành thạo đi vào bếp, vo gạo nấu cháo, chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà.

Ngoài cửa sổ trời vẫn còn xám xịt, mà từ phía phòng ngủ chính, tiếng ngáy đều đều của Trương Kiến Vũ vẫn vang lên.

Anh ta luôn có thể ngủ đến tận trưa trật.

Tám giờ rưỡi, bữa sáng được dọn lên bàn.

Mẹ tôi rón rén gõ cửa phòng ngủ chính.

"Kiến Vũ à, dậy ăn sáng thôi, Mặc Mặc cẩn thận rán trứng lòng đào cho con đấy.

Trương Kiến Vũ ngáp một cái bước ra, mái tóc rối bù như tổ quạ, anh ta liếc nhìn cái đĩa trên bàn, dùng đũa chọc chọc vào lòng đỏ trứng.

"Sao lại già thế này? Đã bảo bao nhiêu lần rồi, trứng phải mềm một chút, loại tan ngay trong miệng ấy."

Anh ta đẩy đĩa sang một bên, mặt đầy vẻ chán gh/ét.

Mẹ tôi lập tức quay sang lườm tôi.

"Lâm Mặc, con làm cái gì thế hả? Đã bảo bao nhiêu lần là anh con thích ăn mềm, con cứ không để tâm!"

Tôi đặt đũa xuống, lồng ngựk thấy nghẹn lại.

"Mẹ, trứng lòng đào mà mềm nữa thì thành trứng sống rồi ạ."

"Con còn dám cãi lại?"

Bố tôi "bộp" một tiếng đ/ập đũa xuống bàn, bát đĩa trên bàn đều rung lên.

"Anh con vì ai mà mới thành ra nông nỗi này? Con làm chút việc cho anh ấy mà đã không tình nguyện thế sao? Con có hiểu thế nào là biết ơn không!"

Biết ơn.

Từ này giống như một ngọn núi, đ/è nặng lên cả nhà chúng tôi suốt mười lăm năm.

Để Trương Kiến Vũ sống thoải mái, bố mẹ tôi đã b/án căn nhà ở khu vực trường học thuận tiện giao thông ngay trung tâm thành phố.

Họ cầm số tiền đó, chạy tới vùng ngoại ô khỉ ho cò gáy, xây dựng căn nhà lớn có sân vườn này.

Ngày đầu tiên căn nhà hoàn thiện, phòng ngủ chính diện tích lớn nhất, ánh sáng tốt nhất đã được sang tên trực tiếp cho Trương Kiến Vũ.

Với cái danh nghĩa mỹ miều là sự đền bù xứng đáng cho anh ta.

Còn tôi, với tư cách là con gái ruột, chỉ có thể ở căn phòng nhỏ phía bắc quanh năm không thấy ánh mặt trời.

Ân tình của một số người là giúp đỡ lúc khó khăn.

Còn ân tình của người anh nuôi này, có lẽ là gông cùm khiến cả nhà chúng tôi không thở nổi.

Chỉ tiếc là, anh ta thậm chí còn chẳng bằng Tôn Ngộ Không, cùng lắm chỉ là con cóc ghẻ khoác da khỉ.

Ngày tôi tốt nghiệp đại học, nhận được lời mời làm việc từ một công ty nước ngoài thuộc top 500 thế giới.

Lương thực tập đã hơn mười nghìn tệ, sau khi chính thức vào làm thì tương lai càng rộng mở.

Tôi cầm tờ giấy báo trúng tuyển mạ vàng, gần như chạy như bay về nhà, muốn chia sẻ tin vui này với bố mẹ đầu tiên.

Nhưng bố tôi thậm chí còn chẳng thèm nhìn một cái, ném thẳng bức thư đó lên bàn trà.

"Nghỉ đi."

Tôi sững người.

"Bố, bố nói gì cơ?"

"Bố bảo con nghỉ việc!"

Ông chỉ vào Trương Kiến Vũ đang gác chân chữ ngũ xỉa răng bên cạnh.

"Quán bi-a của anh con mới khai trương, thiếu người, ngày mai con qua đó làm thu ngân."

Tôi không thể tin vào tai mình.

"Con vất vả học hành bốn năm đại học không phải để đi làm thu ngân!"

"Việc kinh doanh của người nhà, con qua trông coi giúp đỡ thì đã làm sao?"

Bố tôi nói như thể đó là điều hiển nhiên.

Trương Kiến Vũ ở bên cạnh bắt đầu mỉa mai.

"Chú à, thôi bỏ đi, Tiểu Mặc giờ là cử nhân rồi, coi thường mấy cái việc kinh doanh nhỏ lẻ dưới đáy xã hội của chúng ta đâu."

Anh ta thở dài, giọng điệu đầy vẻ tủi thân.

"Cũng đúng, kẻ có tiền án như tôi, sao xứng để sinh viên đại học làm thuê cho chứ."

Câu nói này như một cây kim, đ/âm trúng vào điểm yếu của bố mẹ tôi.

Tình yêu của cha mẹ giống như đang chơi một trò chơi đạo đức giả.

Chỉ cần bạn dám phản kháng, cái mũ "vo/ng ơn bội nghĩa" sẽ lập tức chụp lên đầu bạn, đ/ập cho bạn choáng váng.

Viền mắt mẹ tôi lập tức đỏ hoe.

Bà nắm lấy tay tôi, bắt đầu khóc lóc kể lể, lôi ra mớ lý lẽ cùn đã nói không dưới vạn lần.

"Mặc à, con không được vô lương tâm như thế!"

"Con quên rồi sao? Năm con tám tuổi, gặp mấy tên c/ôn đ/ồ trong ngõ, là anh con lao lên đỡ một d/ao cho con đấy!"

Ký ức đó trong đầu tôi thực ra rất mơ hồ.

Tôi chỉ nhớ một cảnh hỗn lo/ạn, tiếng la hét, và màu m/áu chói mắt.

Sau đó bố mẹ tôi kể với tôi rằng, Trương Kiến Vũ vì bảo vệ tôi nên bị đ/âm vào bụng, còn vì tham gia đá/nh nhau mà vào trại giáo dưỡng.

Chính vì cái tiền án này mà anh ta không tìm được công việc tử tế nào, chỉ có thể lang thang ngoài xã hội.

"Nó vì con mà h/ủy ho/ại cả cuộc đời rồi!"

Mẹ tôi khóc đến x/é lòng.

Bố tôi chốt hạ.

"Lâm Mặc, con n/ợ anh con, cả đời này con phải trả!"

"Nếu con không đến quán bi-a giúp đỡ, thì từ nay bố không có đứa con gái như con!"

Sự áy náy và bất lực như thủy triều nhấn chìm tôi.

Kiểu gia đình Trung Quốc giỏi nhất là tính toán những món n/ợ hồ đồ.

Một câu "năm đó nó vì con" giống như một tấm kim bài miễn tử không bao giờ có thể thu hồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

TRÌ TRÌ

Chương 14
Tôi nhảy việc sang một công ty mới, không ngờ cấp trên lại vừa hay chính là mối tình đầu của tôi. Ngày chia tay, anh nói rằng anh chưa từng yêu tôi, hy vọng sau này khi gặp lại, chúng tôi chỉ là những người xa lạ. Đến ngày gặp lại, tôi coi như chúng tôi mới gặp nhau lần đầu, nghiêm túc và đúng mực tự giới thiệu bản thân. Buổi tối, đồng nghiệp trong phòng ban lấy cớ tổ chức tiệc chào mừng tôi gia nhập công ty, tiện thể cùng nhau ăn uống. Giang Trì cũng có mặt. Sau vài ly bia, mọi người bắt đầu chơi “Thật hay Thách”. Không may, tôi lại trúng lượt. Một đồng nghiệp nhìn tôi cười đầy gian xảo: “Chuẩn bị tinh thần đi nhé, trò chúng ta chơi toàn là chủ đề dành cho người trưởng thành đấy.” “Thật nhé, cậu còn tình cảm với người đàn ông đã lấy đi lần đầu của cậu không?” “Hay Thách? Gọi điện cho bạn trai cũ của cậu, hỏi anh ta xem có muốn quay lại với cậu không.” Tôi theo bản năng ngẩng đầu lên. Vừa hay bắt gặp ánh mắt của Giang Trì. Anh nhìn tôi, đáy mắt dường như phảng phất một tia giễu cợt. Như thể đang hỏi tôi: “Em muốn chọn Thách, hay chọn Thật?”
3
7 Cuỗm xong chạy Chương 13
8 Tư Và Kỳ Chương 13
10 Đã Lâu Không Gặp Chương 10
11 Tri Vãn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm