Anh ta đặt ly nước xuống, lộ ra vẻ mặt khó xử: “Chuyện này anh cũng khó nói, dù sao cũng là chuyện giữa em và cô ấy.”

“Nhưng Tri Tranh này, bảo lãnh năm trăm nghìn đúng là không phải chuyện nhỏ, em từ chối cũng là hợp tình hợp lý. Nhưng Mạn Tình quả thực khá khó khăn, dự án tiệm làm đẹp đó anh đã xem qua, nếu làm được thì lợi nhuận chắc cũng không tệ...”

“Anh xem qua rồi?”

Tôi ngắt lời anh ta.

“Cô ấy cho anh xem bản kế hoạch dự án rồi sao?”

“Ừ, lần trước đi ăn cô ấy có cho anh xem, số liệu làm rất chi tiết...”

Tôi cười khẩy một tiếng, không phải vì thấy buồn cười, mà vì thấy nực cười.

Kiếp trước Liễu Mạn Tình chính là dùng một bản kế hoạch dự án đẹp đẽ như vậy để lừa tất cả mọi người.

Số liệu đó đều là bịa đặt, nào là nghiên c/ứu thị trường, dự báo lợi nhuận, con số nào cũng là cô ta chép từ những mẫu trên mạng rồi sửa lại.

Sau này tôi đã kiểm tra, cô ta căn bản chưa từng thực hiện bất kỳ cuộc khảo sát thực tế nào.

“Trần Dữ Bạch, anh có biết bây giờ cô ấy đang n/ợ bao nhiêu không?”

Anh ta lắc đầu.

“Một trăm ba mươi bốn nghìn, riêng số tiền tôi cho cô ấy v/ay đã là chừng đó rồi, còn có của những người bạn khác nữa.”

“Anh có biết lương mỗi tháng của cô ấy bao nhiêu không? Sáu nghìn năm, anh thấy một người mỗi tháng ki/ếm được sáu nghìn năm, đang n/ợ bên ngoài một trăm ba mươi bốn nghìn, lại còn muốn v/ay thêm năm trăm nghìn nữa, điều này có hợp lý không?”

Biểu cảm của Trần Dữ Bạch cuối cùng cũng có chút d/ao động.

“Một trăm ba mươi bốn nghìn? Nhiều thế sao?”

Tôi đưa điện thoại cho anh ta xem ảnh chụp màn hình.

Anh ta lật xem vài tấm, lông mày càng nhíu ch/ặt hơn.

“Vậy em không ký bảo lãnh, anh ủng hộ chứ?”

Anh ta gật đầu, nhưng biên độ gật đầu nhỏ đến mức gần như không thấy, giống như bị ép buộc.

Tôi không hỏi thêm nữa.

Sau khi bít tết được bưng lên, chúng tôi ai nấy đều ăn phần của mình, không khí còn ngột ngạt hơn cả lúc mới đến.

Ăn được một nửa, anh ta nhận một cuộc điện thoại, đi ra cửa nhà hàng, qua lớp kính tôi có thể thấy anh ta cầm điện thoại nói chuyện suốt mấy phút.

Sau khi quay lại, gương mặt anh ta đã khôi phục nụ cười bình thường: “Chuyện công ty, tuần sau có một dự án cần phải gấp rút.”

Tôi không vạch trần anh ta.

Ngày hôm sau là thứ Bảy, tôi ngủ đến tám giờ thì bị điện thoại làm phiền.

Là cuộc gọi của Liễu Mạn Tình, tôi do dự một giây rồi vẫn bắt máy.

“Tri Tranh, tối qua cậu có nói gì với Dữ Bạch không? Sao thái độ của anh ấy đối với tớ đột nhiên thay đổi vậy?”

4

Trong giọng nói của cô ta mang theo sự chất vấn và cả một chút hoảng lo/ạn.

“Tớ đã nói với anh ấy chuyện cậu n/ợ tớ một trăm ba mươi bốn nghìn chưa trả.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây, sau đó giọng cô ta đột ngột trở nên sắc nhọn:

“Thẩm Tri Tranh, cậu có ý gì! Cậu đi nói chuyện này khắp nơi là muốn h/ủy ho/ại danh tiếng của tớ sao? Tiền đó tớ có phải không trả đâu, cậu thúc ép cái gì chứ!”

“Vậy khi nào cậu trả?”

“Tiệm làm đẹp của tớ khai trương là tớ trả cậu, lúc đó trả cả lãi luôn!”

“Cậu đến bảo lãnh còn không tìm được người, khoản v/ay còn chưa được duyệt, giấy phép kinh doanh cũng chưa làm, tiền thuê mặt bằng còn n/ợ hai tháng, cậu lấy gì mà khai trương?”

“Sao cậu biết những chuyện này!” Giọng cô ta biến đổi, “Cậu có phải đã đến tiệm của tớ nghe ngóng không? Thẩm Tri Tranh, cậu đi/ên rồi à!”

“Liễu Mạn Tình, tớ nói thẳng nhé. Một trăm ba mươi bốn nghìn, cậu chia làm ba tháng trả sạch, mỗi tháng bốn mươi lăm nghìn. Tớ sẽ trả lại mẫu giấy n/ợ cho cậu, cậu ký tên điểm chỉ, có giấy n/ợ rồi tớ sẽ không thúc ép. Không có giấy n/ợ, thứ Hai tuần sau tớ sẽ ra tòa khởi kiện.”

“Cậu khởi kiện?”

Cô ta như thể vừa nghe thấy một trò đùa thế kỷ, cười một tiếng, sự á/c ý trong tiếng cười đó tôi quá đỗi quen thuộc.

“Thẩm Tri Tranh, cậu hiểu cho rõ, mấy bản ghi chép chuyển khoản đó không có giấy n/ợ, tòa án định tính thế nào? Lỡ tớ nói đó là tiền cậu tặng tớ thì sao? Giao dịch bình thường giữa bạn bè, cậu lấy gì chứng minh là tiền v/ay?”

Tôi nắm ch/ặt điện thoại.

Cô ta nói không sai, về mặt pháp luật quả thực tồn tại vấn đề này.

Nếu bản ghi chép chuyển khoản không ghi chú rõ tính chất v/ay mượn thì việc đưa ra bằng chứng sẽ gặp khó khăn.

Nhưng kiếp trước tôi đã chịu thiệt thòi này rồi, kiếp này sẽ không phạm phải lần nữa.

“Cậu muốn nói gì thì nói, nhưng khi giấy triệu tập của tòa án gửi đến công ty cậu, sếp cậu sẽ nghĩ sao? Đồng nghiệp của cậu sẽ nghĩ sao? Những người bạn từng cho cậu v/ay tiền biết chuyện sẽ nghĩ sao?”

Liễu Mạn Tình im lặng.

“Liễu Mạn Tình, tự cậu chọn đi, ký tên viết giấy n/ợ, hoặc là đợi giấy triệu tập của tòa án.”

“Cậu đe dọa tớ?”

“Tớ cho cậu lựa chọn, không gọi là đe dọa.”

Cúp điện thoại, tôi nằm trên giường nhìn chằm chằm lên trần nhà rất lâu.

Kiếp trước tôi luôn cảm thấy mình n/ợ cô ta điều gì đó, bởi vì cô ta luôn tạo ra một bầu không khí rằng cô ta đã hy sinh rất nhiều vì tôi.

Ví dụ như cô ta sẽ tặng những món quà đắt tiền vào sinh nhật tôi, giúp tôi dọn dẹp khi chuyển nhà, m/ua đồ ăn đêm cho tôi khi tôi tăng ca.

Những ân huệ nhỏ nhặt này giống như đun nước luộc ếch, khiến tôi cảm thấy mắc n/ợ cô ta, ngại từ chối những khoản v/ay lớn của cô ta.

Nhưng thực tế, tiền m/ua những món quà đó cũng là tiền v/ay của tôi.

Ngày giúp tôi chuyển nhà, cô ta nhận cuộc điện thoại giữa chừng rồi bỏ đi, để lại mình tôi dọn dẹp đến tận nửa đêm.

Lần m/ua đồ ăn đêm, cô ta chụp hóa đơn gửi cho tôi xem, sáu mươi tám tệ, ngày hôm sau liền nhắn tin nói thẻ tín dụng sắp quá hạn, bảo tôi chuyển hai trăm tệ để xoay xở.

Khoản nào cô ta cũng nhớ kỹ mồn một, nhưng toàn là tôi móc tiền túi ra.

Cô ta chưa bao giờ thực sự hy sinh điều gì cho tôi cả.

Sau khi thông suốt chuyện này, chút do dự cuối cùng trong lòng tôi cũng biến mất.

Thức dậy vệ sinh cá nhân xong, tôi bật máy tính lên bắt đầu tìm ki/ếm thông tin.

Tiệm làm đẹp của Liễu Mạn Tình thuê ở tầng ba một tòa nhà văn phòng trên phố thương mại, tôi đã đi kiểm tra thông tin quản lý của tòa nhà đó.

Tiền thuê của tòa nhà đó không hề rẻ, diện tích cô ta thuê mỗi tháng tốn mười hai nghìn.

Nhưng hồ sơ phí quản lý cho thấy cô ta đã n/ợ hai tháng, thông báo nhắc nộp phí đã dán đến ba lần.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

TRÌ TRÌ

Chương 14
Tôi nhảy việc sang một công ty mới, không ngờ cấp trên lại vừa hay chính là mối tình đầu của tôi. Ngày chia tay, anh nói rằng anh chưa từng yêu tôi, hy vọng sau này khi gặp lại, chúng tôi chỉ là những người xa lạ. Đến ngày gặp lại, tôi coi như chúng tôi mới gặp nhau lần đầu, nghiêm túc và đúng mực tự giới thiệu bản thân. Buổi tối, đồng nghiệp trong phòng ban lấy cớ tổ chức tiệc chào mừng tôi gia nhập công ty, tiện thể cùng nhau ăn uống. Giang Trì cũng có mặt. Sau vài ly bia, mọi người bắt đầu chơi “Thật hay Thách”. Không may, tôi lại trúng lượt. Một đồng nghiệp nhìn tôi cười đầy gian xảo: “Chuẩn bị tinh thần đi nhé, trò chúng ta chơi toàn là chủ đề dành cho người trưởng thành đấy.” “Thật nhé, cậu còn tình cảm với người đàn ông đã lấy đi lần đầu của cậu không?” “Hay Thách? Gọi điện cho bạn trai cũ của cậu, hỏi anh ta xem có muốn quay lại với cậu không.” Tôi theo bản năng ngẩng đầu lên. Vừa hay bắt gặp ánh mắt của Giang Trì. Anh nhìn tôi, đáy mắt dường như phảng phất một tia giễu cợt. Như thể đang hỏi tôi: “Em muốn chọn Thách, hay chọn Thật?”
3
6 Cuỗm xong chạy Chương 13
10 Tri Vãn Chương 8
12 Tư Và Kỳ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm