Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 13: Chắc chắn không thích ăn dưa bở sao?

04/03/2025 14:41

Vừa mới bước vào thì có một loạt cảm giác bị áp bức mãnh liệt.

Cả căn phòng sắc thái đều dị thường trầm mạc, nổi bật là 1 góc để một bộ loa nhìn rất cao cấp, âm nhạc được bật lên làm cho con người ta cảm thư giãn theo dòng chảy của từng bộ phận

, rèm cửa sổ y hệt như chủ nhân lạnh lùng mà đóng lại, không để lại một tia khe hở, toàn bộ không gian đều là hoàn toàn bịt kín với thế giới bên ngoài.

Trong căn phòng căn bản nhiều nhất chính là rư/ợu, đa số toàn những loại rư/ợu tây xa xỉ..

---------

Ngoại trừ Tư Dạ Hàn ra, trong căn phòng căn bản luôn luôn cần một người...

Nhà thôi miên của Tư Dạ Hàn (p/s do nam chính của chúng ta ko ngủ được vì thương nhớ nữ chính:v=))))

Xét theo hiện tại, Tư Dạ Hàn đang chuẩn bị chìm vào giấc ngủ ( hự hự mị liên tưởng công chúa ngủ trong rừng..)

A, ngủ một giấc mà thôi sao lại cảm giác nghìn thu mới 1 lần ngủ vậy..

Nhìn hắn tối hôm qua ngủ ngược lại rất thuận lợi, đoán chừng là bởi vì ba ngày không ngủ?

Diệp Oản Oản sau khi đi vào phòng, nhà thôi miên đi ra ngoài.

Đỉnh đầu m/ập mờ dưới ánh đèn, Tư Dạ Hàn với vẻ mặt lạnh như xươ/ng đi tới quầy bar trước mặt ngồi xuống, rót một ly rư/ợu vang, "Nói đi."

Diệp Oản Oản cũng sớm đã cân nhắc được rồi, giờ phút này cũng không nhiều do dự, trực tiếp mở miệng nói, "Tôi.. muốn nói một chút qu/an h/ệ giữa chúng ta!"

"Qu/an h/ệ của chúng ta?" Tư Dạ Hàn hơi nhíu mày, tựa hồ đối với cái đề tài này cảm thấy hứng thú.

Diệp Oản Oản gật đầu một cái, giọng nói trịnh trọng mở miệng hỏi: "Đúng thế. Tư Dạ Hàn, anh.. cho là, giữa chúng ta bây giờ qu/an h/ệ tính là gì?"

Tư Dạ Hàn: "Em là của tôi" (Editor: Cười)

Diệp Oản Oản: "..."

Diệp Oản Oản mặt liền biểu thị, rõ ràng..cô là muốn nói chuyện với anh ta sao bây giờ đã trôi lạc lời rồi..?

hoàn toàn không cách nào hiểu câu trả lời.

Diệp Oản Oản cưỡng bách chính mình tự mở miệng coi thường, tiếp tục mở miệng nói: "Tư Dạ Hàn, cho tới nay tôi đều không hiểu, anh vì sao lại vừa ý tôi, lấy thân phận của địa vị của anh, muốn xinh đẹp có xinh đẹp, muốn dang giá chẳng phải đều có thể có dễ như m/ua một đĩa cơm sao, coi như là anh thích vẻ đẹp m/ập mạp của tôi, thích khẩu vị nặng, cũng có vô số người sẽ nguyện ý đi đến mồm anh hay sao?

Vô luận nguyên nhân ABcdFGH là cái gì, nếu điểm này đã không cách nào thay đổi, sao qu/an h/ệ của chúng ta không thay đổi chút đi?

Anh một mực tức gi/ận, tôi thì lại không ngừng chạy trốn, đó là bởi vì ai cũng không thể chịu đựng được bất luận làm gì đều bị giám sát, không thể chịu đựng được đời người bị kh/ống ch/ế, tự do bị tước đoạt, anh càng muốn kh/ống ch/ế tôi, cưỡng bách tôi, thì tôi lại càng có cảm giác muốn chạy thật xa, có câu nói, dưa hái xanh không ngọt, tôi tin rằng anh cũng biết đạo lý này!"

Tư Dạ Hà giờ phút này lẳng lặng nghe Oản Oản nói một tràng dài, một tay lười biếng nghiêng bám lấy đầu, một cái tay khác nhẹ nhàng đung đưa ly rư/ợu trong tay, sâu xa nói: "Ai nói tôi thích dưa bở?"

Diệp Oản Oản: "..."

Anh moẹ nó chứ đi/ên mất thôi? Sao hắn ta không biết nói chuyện một cách vui vẻ??????

Thời gian chậm rãi qua đi...

Không biết trầm mặc bao lâu, Diệp Oản Oản đột nhiên đứng lên, từng bước từng bước hướng phía Tư Dạ Hàn.

Tư Dạ Hàn cũng không nói chuyện, chỉ sắc mặt lãnh đạm nhìn lấy cô đến gần.

Rốt cuộc, Diệp Oản Oản đi tới trước nam nhân đứng lại, một giây kế tiếp, bỗng nhiên nghiêng thân, mềm mại bờ môi rơi vào bờ môi lạnh giá đối diện mình---(ahhh kp có cảnh giường chiếu chứ TT lại thức ăn cho chó sao)

"Em... Chắc chắn chứ?"

Nữ hài uyển chuyển mềm mại nhu nhược dán môi mình vào môi của hắn, mang theo ngây thơ mị hoặc, "Chắc chắn... Không thích ăn dưa bở sao?"

=== === =

Ahhh ahhh đến rồi=)))

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm