Tôi chỉ vào một trong năm người, hỏi Phương Thiến: “Cô nhìn xem, bộ quần áo này của ông ta có phải quần áo Tôn Trung Sơn không?”

"Người phụ nữ bên cạnh đang mặc sườn xám?"

Thật ra, từ trái sang phải, trang phục của người cúng tế luôn thay đổi. Nhưng những bộ trang phục cổ trang trước đó, tôi chưa nghiên c/ứu thì trông chúng đều giống nhau.

Cho đến khi trang phục của Trung Hoa Dân Quốc xuất hiện, Triệu Tư Tư cũng chỉ vào kiểu tóc trên đỉnh đầu của người trước mặt và hét lên: “Đây là kiểu tóc tết của thời nhà Thanh.”

Phương Thiến rọi đèn pin lên và bắt đầu tỉ mỉ quan sát từ phía xa bên trái, lông mày cô càng nhíu lại.

"Kỳ lạ, ở đây có tất cả các triều đại, nhưng ngôi m/ộ này quả thực cùng thời với Tam Tinh Đôi. Lần đầu tiên tôi phát hiện ra, thầy đã sử dụng phương pháp x/á/c định niên đại bằng carbon-14, không thể sai được!"

"Chẳng lẽ bức tranh trên tường này là do người đứng sau thêm vào?"

Đầu tôi đầy dấu hỏi, tôi rọi đèn pin lên, tiếp tục nhìn sang bên phải, cuối bức tranh vẫn là hình ảnh h/iến t/ế của năm người. Bức tranh này cũng rất lớn, có năm người vây quanh đài tròn, bốn người sau lưng vẽ một ngôi sao năm cánh, trên đỉnh đầu vẽ vài đường gợn sóng.

Người duy nhất không vẽ ngôi sao năm cánh, trong tay cầm một con d/ao, trên mặt nở nụ cười quái dị, gi*t ch*t bốn người còn lại rồi chĩa d/ao vào mắt mình.

Bức tranh trên tường đột ngột kết thúc ở đây, nhưng trái tim tôi như bị một bàn tay to lớn tóm lấy, da đầu tê dại, không thở được.

Bức tranh có năm người, hai nam và ba nữ, trong đó một người đang cầm thước Tầm Long trên tay. Kẻ sát nhân có mái tóc ngắn và chỉ có một đôi mắt to được vẽ trên toàn bộ khuôn mặt.

Bức tranh này rõ ràng là chúng tôi!

Triệu Tư Tư chỉ vào người trong tranh, sau đó nhìn Phương Thiến, mỉm cười, "Người này trông giống cô lắm, mái tóc ngắn và hình dáng tương tự, còn người này giống Tiểu Ngôn, có kiểu tóc tương tự nè.”

Vừa cười cười nói nói, Triệu Tư Tư từ từ im bặt.

Bốn người chúng tôi dần dần lùi lại và chụm vào một chỗ, giữ khoảng cách với Phương Thiến. Phương Thiến liếc nhìn bức tranh trên tường, rồi nhìn chúng tôi, lắc đầu cười gượng.

"Tôi cũng không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng tôi sẽ không bao giờ làm tổn thương mọi người. Những thứ trong bức tranh này đều không có thật.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm