Bệ/nh viện gọi điện cho tôi, nói bà nội muốn gặp tôi.
Tôi dẫn Cố Kiều Niên đi cùng.
Không phải là tôi thực sự bỏ mặc bà.
Sau khi ki/ếm được tiền từ livestream, tôi vẫn luôn đóng tiền viện phí cho bà.
Nhưng quả thực không có thời gian để đến thăm.
Cũng bởi vì không phải linh h/ồn của chủ nhân cũ, tôi không biết phải đối mặt thế nào.
Nếu bị lộ tẩy thì sao?
Bà cụ có đ/au lòng không?
Tôi đã cân nhắc rất nhiều, nên vẫn chưa đến.
Nhưng dù sao cũng phải đi thôi.
Cha ruột của Ôn Hủ Nhiên là một gã con nghiện c/ờ b/ạc khốn nạn, chưa bao giờ ngó ngàng đến người mẹ già, chỉ biết hút m/áu.
Ngoài tôi ra, chẳng còn ai giúp ông ta chăm sóc bà nội cả.
Coi như là báo đáp vì ông ta đã cho tôi cơ thể này vậy.
Tôi cũng nên đóng vai một đứa cháu ngoan.
Để bà cụ sống những ngày tháng dễ chịu hơn một chút.
Còn về phần cha của Ôn Hủ Nhiên, Cố Kiều Niên đã tống khứ ông ta vào tù rồi.
Một cách vô cùng dứt khoát.
Người đại diện cũng vậy, bây giờ đứng trước mặt tôi, thái độ vô cùng cung kính.
Mỗi lần nhìn thấy tôi, trong mắt anh ta như viết sẵn hai chữ to tướng.
Mắt trái là "Ngầu", mắt phải là "Lòi".
Sau lưng, anh ta càm ràm tôi: "Chẳng phải bảo là không câu được kim chủ sao?"
"Sao cậu lại câu được người đỉnh nhất thế này?"
"Còn cư/ớp luôn vị trí hôn phu của người ta nữa, cậu có lương tâm không đấy?"
Tôi cười gian xảo: "Không có lương tâm."
"Không có lương tâm mới ki/ếm được nhiều tiền, nhìn anh xem, đến giờ vẫn nghèo như vậy, anh tự kiểm điểm lại mình đi."
Người đại diện: "¥%……"