LỜI NÓI DỐI CUỐI CÙNG

Chương 1

13/03/2026 09:55

1.

Tôi thực sự không ngờ mình lại gặp lại Phó Ngôn Yến trong hoàn cảnh như thế này. Anh mặc bộ vest may thủ công vừa vặn, tóc tai vuốt gọn gàng xinh đẹp. Chỉ cần đứng đó thôi, anh đã đủ sức thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người. Huống hồ chi, lúc này ánh mắt anh lại vừa vặn rơi trên người tôi.

Còn tôi thì sao?

Đội chiếc mũ len chẳng còn chút hình tượng nào, mặc bộ đồ bệ/nh nhân rộng thùng thình, dáng người khom xuống, gương mặt không chút huyết sắc. Trông tôi cứ như già đi ba mươi tuổi vậy.

Sớm biết hôm nay sẽ gặp lại, tôi đã trau chuốt bản thân một chút rồi mới ra ngoài. Ít nhất cũng phải mượn chị gái giường bên ít phấn má hồng, cho sắc mặt trông khá khẩm hơn một chút.

"Thật trùng hợp." Tôi cố gắng đứng thẳng người, nhưng cơn đ/au từ dạ dày kéo theo mọi dây th/ần ki/nh trên cơ thể đều đ/au nhức. Dù đã rất nỗ lực để tỏ ra bình thường, nhưng thực sự là quá đ/au.

Tất nhiên, so với nỗi đ/au thể x/á/c, ánh mắt của Phó Ngôn Yến còn làm tôi đ/au đớn hơn. Ánh mắt anh nhìn tôi cứ như nhìn kẻ th/ù truyền kiếp vậy.

H/ận tôi đến thế sao?

"Anh Phó, anh đang nhìn gì vậy?" Một chàng trai bước ra từ phía sau Phó Ngôn Yến, thân thiết tựa sát vào bên cạnh anh.

2.

Chàng trai đó sau khi nhìn thấy tôi, đã chủ động ôm lấy bàn tay đang buông thõng bên sườn của Phó Ngôn Yến.

Khoảnh khắc đó, tôi đột ngột cúi gằm mặt xuống, giả vờ trấn tĩnh chỉnh lại vạt áo mình. Vì cúi đầu quá nhanh, tôi đã không kịp nhìn thấy vẻ không tự nhiên của Phó Ngôn Yến trước hành động thân mật của Tạ Tinh Chu.

Phải rồi. Chúng tôi từ lâu đã không còn là chúng tôi của ngày xưa nữa. Bên cạnh anh sớm đã có người khác rồi. Người này tôi cũng biết. Tạ Tinh Chu, tiểu thiếu gia nhà họ Tạ.

Khác với kẻ bội bạc như tôi - người đã vứt bỏ rồi cuỗm tiền chạy mất lúc Phó Ngôn Yến phá sản, cậu ta là người đã ở bên Phó Ngôn Yến từ lúc vực thẳm cho đến hiện tại, là người tình sâu nặng cùng anh đông sơn tái khởi.

Tôi bỗng thấy hối h/ận vì đã nghe lời Bùi Niểu. Đáng lẽ tôi không nên quay lại Kinh Thị. Xem đi, mới bao lâu đâu mà đã chạm mặt Phó Ngôn Yến rồi. Đen đủ đường.

Khi tôi định quay người rời đi, Tạ Tinh Chu đột nhiên buông tay Phó Ngôn Yến ra, tiến về phía tôi.

Tôi không biết tại sao lúc đó mình không tiếp tục bước về phía phòng bệ/nh, mà lại đứng ch/ôn chân tại chỗ, chờ Tạ Tinh Chu đi đến trước mặt mình.

Vị tiểu thiếu gia này từ nhỏ đã được nuông chiều, từ trước khi Phó Ngôn Yến phá sản, lúc tôi còn ở bên cạnh anh, tôi đã nghe danh cậu ta rồi. Đây là lần đầu tiên chúng tôi trực tiếp gặp mặt.

"Tôi biết anh! Anh là người trong bức ảnh anh Phó để trên bàn làm việc."

Nghe câu này, tôi mang theo vẻ không thể tin nổi nhìn về phía Phó Ngôn Yến.

Anh cũng theo bước Tạ Tinh Chu đi tới trước mặt tôi. Chỉ là trong mắt anh không có kinh ngạc, không có vui mừng, mà chỉ có chán gh/ét.

Nhưng mà hành động của anh lại làm tôi không hiểu nổi.

Rất nhanh, Phó Ngôn Yến đã giải đáp thắc mắc của tôi, "Kẻ mình h/ận nhất, đương nhiên phải đặt trước mắt ngày đêm, mới có thể nhắc nhở bản thân trước đây đã từng chịu đựng nỗi s/ỉ nh/ục như thế nào."

3.

Ngọn lửa hy vọng trong mắt tôi vụt tắt, chỉ còn lại sự tự giễu. Phải rồi, rốt cuộc mình đang mong chờ điều gì chứ?

Chẳng lẽ lại mong chờ rằng, sau khi tôi đã làm những chuyện như thế với anh, anh vẫn còn lưu luyến không quên sao?

Giang Úc ơi Giang Úc, da mặt mày cũng dày thật đấy.

Tạ Tinh Chu như sực nhận ra điều gì: "A! Xin lỗi nhé, hóa ra những lời người ta nói là thật sao? Anh thực sự đã bỏ rơi anh Phó sau khi anh ấy phá sản rồi cuỗm tiền chạy mất à?" Giọng cậu ta mang theo vẻ tò mò, cứ như thể đơn thuần chỉ muốn biết chân tướng sự việc.

Khóe miệng tôi lại nhếch lên một nụ cười, hít một hơi thật sâu mới đ/è nén được cơn đ/au trên cơ thể. "Đúng vậy, là tôi. Chẳng phải vừa rồi Phó tiên sinh đã nói rồi sao, tôi là người anh ta h/ận nhất. Nhưng cũng có thể thấy được, tôi có lẽ cũng là người anh ta yêu nhất. Yêu sâu đậm thì h/ận cũng tận xươ/ng tủy, câu nói này thực ra cũng đúng lắm."

Giọng điệu của tôi nhẹ tênh, nhưng sắc mặt Tạ Tinh Chu lập tức biến đổi.

Cậu ta tưởng tôi không nhìn ra chắc? Cậu ta sớm đã biết tôi là ai rồi. Cứ giả vờ ngây thơ, chẳng biết là diễn cho ai xem. Tôi không tin khi nhìn thấy bức ảnh trên bàn Phó Ngôn Yến, cậu ta lại không chút để tâm, không chút tò mò muốn điều tra.

Cậu ta không biết sao? Hồi mới bên nhau với Phó Ngôn Yến, tôi còn biết giả vờ ngây thơ trong sáng hơn cậu ta nhiều.

"Nói đi cũng phải nói lại, Phó tiên sinh hẳn là nên trả cho tôi ít th/ù lao chứ nhỉ? Dù sao lúc đó nếu không có việc tôi bỏ rơi anh, khiến anh h/ận tôi đến thế, thì làm sao anh có động lực để đông sơn tái khởi nhanh như vậy, thậm chí còn làm tốt hơn trước kia." Tôi hơi nghiêng đầu, mỉm cười nhìn Phó Ngôn Yến, chẳng thèm bận tâm đến ánh mắt của Tạ Tinh Chu, "Tôi đòi hỏi cũng không nhiều, vài trăm nghìn không chê nhiều, vài chục ngàn chẳng chê ít."

Phó Ngôn Yến nãy giờ vẫn im lặng bỗng khẽ cười nhạo một tiếng, "Giang Úc, sao cậu vẫn ham tiền như vậy?"

4.

Ai mà không yêu tiền chứ? Nói câu này ra, chẳng lẽ sự nỗ lực bấy lâu nay của anh không phải vì tiền sao?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sao nỡ lòng quên đi tình này?

Chương 9
Thái tử từ phương nam trở về, mang theo một thiếu nữ người Miêu. Nàng ta giỏi thuật độc trùng, hắn liền nuông chiều để nàng lấy cung nhân ra luyện tay. Mỗi lần hành hạ người đến mức đau đớn thấu xương, nàng mới cười khẩy vung tay giải độc. Cho đến một ngày, nàng đem độc chủng vào người ta. Tuân Nghiễm hiếm hoi nổi giận, nàng lại cười nhạt bảo: "Cuống gì? Đây là tình độc, con còn lại ta đã trồng cho tên mã nô. Thái tử phi đã một lòng một dạ với điện hạ, chẳng lẽ lại không vượt qua nổi thử thách nhỏ này?" Về sau khi độc phát tác, ta đau như xé thịt, run rẩy đến cầu xin Tuân Nghiễm. Hắn chỉ khẽ cúi mắt khuyên nhủ: "Đừng trách Nguyệt Á, nàng ấy cũng vì tốt cho chúng ta. Chỉ cần nàng chịu đựng một tháng, không bị tình độc khống chế, ta nhất định bắt nàng giải độc." Khoảnh khắc ấy, ta bật cười buông xuôi. Tuân Nghiễm không biết rằng, thứ nàng ta gieo vào người ta chưa từng là tình độc. Mà là vong tình độc.
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
0
Lan Chi Từ Chương 6