Hôm nay là sinh nhật tròn 20 tuổi của Tư Cẩn Ngọc, bố mẹ bao trọn khách sạn có vị trí đắc địa nhất để tổ chức tiệc cho cậu ấy.
Cậu ấy được đám đông vây quanh ở trung tâm, còn tôi bị dồn vào góc khuất, uống rư/ợu một mình.
Thỉnh thoảng có vài người nâng ly với tôi, giọng điệu đầy vẻ ban ơn, bảo tôi "phải chăm sóc tốt cho em trai".
Tôi không phản bác, cũng chẳng để lộ chút khác lạ nào.
Giống như bao năm qua tôi vẫn luôn làm vậy.
Sau khi c/ắt bánh kem, bố mẹ rời đi.
Đáng lẽ tối nay họ phải ở nước ngoài, vì Tư Cẩn Ngọc mà đặc biệt bay về.
Tiệc trưởng thành năm tôi 18 tuổi, họ đang đi nghỉ dưỡng ở nước ngoài, đến một tin nhắn cũng không gửi.
Con ruột rốt cuộc vẫn khác biệt.
Tôi thu hồi dòng suy nghĩ.
Cầm chai rư/ợu đã mở, băng qua đám đông, đi đến trước mặt Tư Cẩn Ngọc.
Tôi rót cho cậu ấy một ly rư/ợu, đưa tới, khóe môi khẽ nhếch lên thành một độ cong vừa vặn: "Cẩn Ngọc, sinh nhật vui vẻ."
Cậu ấy sững người, sau đó mỉm cười: "Cảm ơn anh."
Tư Cẩn Ngọc cầm lấy ly rư/ợu, những ngón tay thon dài, khớp xươ/ng rõ ràng, lòng bàn tay có vết chai mỏng.
Một tia khác lạ thoáng qua trong lòng tôi, nhưng tôi không nắm bắt được.
Cậu ấy ngửa đầu uống cạn, ngay lập tức nhíu mày: "Anh, anh cho em uống cái gì vậy? Vị rư/ợu này lạ quá..."
Tôi ngước mắt, nhìn gương mặt cậu ấy vì hơi men mà ửng hồng, cùng với đôi mắt xinh đẹp kia đang nhìn tôi chăm chú.
Tôi cười khẽ: "Hàng mới, giúp ngủ ngon đấy, dạo này chẳng phải em bị mất ngủ sao? Uống quen rồi sẽ thấy ngon. Uống thêm chút nữa đi, tối nay ngủ một giấc thật ngon, mai anh đưa em đi chơi."
Tư Cẩn Ngọc đăm chiêu: "Vậy sao, thế thì em uống thêm chút nữa."
Tôi rót từng ly cho cậu ấy, cậu ấy uống cạn từng ly.
Tôi nhìn khóe mắt cậu ấy ửng đỏ, gò má càng thêm hồng hào, đôi mắt xinh đẹp phủ một tầng hơi nước.
Th/uốc sắp phát huy tác dụng rồi.
Tư Cẩn Ngọc uống xong ly cuối cùng, trông như sắp ngã.
Nhưng giây tiếp theo, một bàn tay đặt lên vai tôi, cậu ấy dựa sát vào tôi, hơi thở phả lên cổ tôi: "Anh, em khó chịu quá..."
Tư Cẩn Ngọc nhìn tôi với ánh mắt ướt át.
Ánh mắt này tôi đã từng đối diện vô số lần.
Trong trẻo, thuần khiết, tràn đầy sự tin tưởng.
Tôi gh/ét cái ánh nhìn này, nó khiến sự đ/ộc á/c và hẹp hòi của tôi không có chỗ dung thân.
Tôi nhìn chằm chằm vào cậu ấy, khi cất lời, giọng nói khàn đặc đến khó tin: "Không khỏe sao?"
Cậu ấy dường như muốn nói gì đó, nhưng không thốt ra được chữ nào, tâm trí dần trở nên mơ hồ.
"Anh đưa em đi nghỉ."
Tôi cho tay vào túi áo vest, lấy thẻ phòng ra, sau đó đưa cậu ấy lên phòng ở tầng cao nhất.
Thang máy quá chậm, cộng thêm việc dọc đường phải đối phó với nhiều người, tốn không ít công sức.
Khi đến phòng, Tư Cẩn Ngọc đã gần như không còn đứng vững.
Tôi cởi áo khoác của cậu ấy ra, đặt cậu ấy xuống giường, ánh mắt thản nhiên đá/nh giá.
Cậu ấy thở gấp, làn da lộ ra ngoài cũng ửng đỏ, như một con tôm bị luộc chín.
Cổ áo sơ mi trở nên xộc xệch, từ cổ đến ngựk, một mảng da th!t lớn lộ ra ngoài.
Làm gì còn vẻ kiêu sa đài các thường ngày, rõ ràng chỉ là một con cừu non chờ bị làm th!t.
"Cừu non" không hiểu mình bị làm sao, cứ thì thào gọi tôi: "Anh... Anh ơi, em khó chịu quá..."
Tôi cười khẩy một tiếng, vỗ vỗ mặt cậu ấy: "Lát nữa sẽ hết khó chịu thôi."
Giây tiếp theo, tiếng gõ cửa vang lên.
Người tôi thuê đã đến.
Tôi hạ giọng dặn dò vài câu, bảo hắn "chăm sóc" em trai tôi cho tốt, rồi quay người bước ra ngoài.
Phía sau, Tư Cẩn Ngọc dường như nhận ra có gì đó không ổn: "... Anh! Anh đừng đi!"
Tôi nhấc chân bước tiếp, ra khỏi phòng, đóng cửa lại.
Tiếng "cạch" vang lên, ngăn cách âm thanh bên trong.
Khói th/uốc làm mờ đi cảnh tượng trước mắt, tâm trí tôi rối bời.
Bố mẹ kết hôn nhiều năm mà mãi không có con.
Có người bảo: "Có những cặp vợ chồng định sẵn không có con cái, nhưng có những đứa trẻ định sẵn sẽ có anh chị em. Gia đình chị gái tôi chính là như vậy..."
Họ chỉ muốn con ruột của mình, nhưng lại tin vào lời đồn này.
Họ tìm thầy phong thủy, làm theo chỉ dẫn của ông ta và nhận nuôi tôi.
Họ đặt cho tôi cái tên "Tư Dã".
Họ vứt tôi cho bảo mẫu chăm sóc, hiếm khi quan tâm đến tôi, hay nói đúng hơn là chẳng hề quan tâm.
Nhưng lúc đó tôi rất mãn nguyện, vì tôi đã có bố mẹ rồi.
Cho đến khi Tư Cẩn Ngọc ra đời.
Chỉ cần nhìn cái tên thôi đã thấy sự khác biệt.
Cậu ấy là viên ngọc quý được nâng niu trân trọng, còn tôi là đứa con hoang dùng để làm nền cho viên ngọc ấy.
Sự khác biệt này càng được thể hiện rõ trong quá trình trưởng thành.
Tình yêu thương mà Tư Cẩn Ngọc có được chẳng tốn chút sức lực nào.
Còn tôi phải vắt óc suy tính, nỗ lực gấp ngàn lần, để rồi nhận lại một câu: "Đừng mơ tưởng tranh giành với em trai con."
Tôi h/ận bố mẹ, h/ận người ngoài, và càng h/ận Tư Cẩn Ngọc được thiên vị.
Lòng h/ận th/ù bao trùm lấy tôi suốt 20 năm.
Đến mức dù tôi có làm gì cậu ấy, thì cũng đều là lẽ thường tình, là chuyện đương nhiên.