Beta Đáng Thương

Chương 6

09/05/2026 22:01

Trong lòng tôi đã âm thầm hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà hắn vô số lần.

Thẩm Dực động rồi.

Anh kéo tay tôi qua.

Động tác không tính là th/ô b/ạo, nhưng lực lại lớn đến mức khiến tôi lảo đảo một bước, cả người trực tiếp ngã vào lòng anh.

Cánh tay anh vòng lên ôm lấy eo tôi, ngón cái đ/è lên lớp vải bên hông, chậm rãi siết ch/ặt.

Mang theo d/ục v/ọng chiếm hữu không hề che giấu, giống như đang tuyên bố chủ quyền.

Anh không tiếp tục truy hỏi nữa, mà đột nhiên đổi chủ đề, nhẹ nhàng nói với Cố Trú Thần:

“Lần trước cảm ơn anh đã tiện đường đưa Tiểu Hoài về nhà, tôi còn chưa kịp nói lời cảm ơn.”

Cơ thể tôi lập tức cứng đờ.

Sao anh ấy lại đột nhiên nhắc đến chuyện này?

Tôi theo bản năng nhìn sang Cố Trú Thần.

Hắn đầu tiên sững người một thoáng, ánh mắt dừng trên người tôi vài giây.

Tim tôi “thịch” một tiếng.

Tôi đi/ên cuồ/ng dùng ánh mắt c/ầu x/in hắn.

Đừng vạch trần tôi.

Không khí xung quanh yên lặng đến q/uỷ dị.

Bàn tay Thẩm Dực vẫn đặt trên eo tôi, lòng bàn tay nóng bỏng, nhưng tôi lại cảm thấy toàn thân lạnh từ đầu tới chân.

Cuối cùng Cố Trú Thần cũng lên tiếng:

“Không cần cảm ơn, chuyện nhỏ thôi.”

Khóe môi hắn mang theo một nụ cười đầy ẩn ý.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, suýt chút nữa vì mềm chân mà ngồi bệt xuống đất.

Thẩm Dực cười lạnh một tiếng.

Sau đó cúi đầu nhìn tôi.

Đôi mắt vừa rồi còn lạnh đến mức như có thể đóng băng kia, vào khoảnh khắc chạm tới tôi lại hoàn toàn tan chảy.

Giọng anh dịu xuống:

“Tiểu Hoài, tôi làm cơm xong rồi, em giúp tôi bưng ra ngoài được không?”

Tôi biết anh cố ý muốn đẩy tôi đi chỗ khác, chỉ có thể ngoan ngoãn gật đầu.

Lúc xoay người bước vào bếp, tôi vẫn không nhịn được mà quay đầu nhìn lại.

Hai người họ đang đứng đối diện nhau.

Môi Thẩm Dực khẽ động vài cái, giọng nói quá nhỏ, tôi chẳng nghe rõ gì cả.

Cố Trú Thần nghiêng đầu lắng nghe, sau đó bật cười.

Lòng tôi khó chịu đến nghẹn lại, chỉ có thể ép bản thân dời mắt đi.

Đang ăn cơm thì shipper đột nhiên gọi điện tới:

“Xin lỗi anh, trên đường tôi gặp chút sự cố, bánh kem chắc phải giao trễ một lúc…”

Tôi nhìn mặt trời ngoài cửa sổ, thời tiết hơn ba mươi độ nóng bức thế này, bánh kem để lâu bên ngoài chắc chắn sẽ chảy mất.

Tôi lập tức đặt đũa xuống:

“Anh đang ở đâu? Tôi tự tới lấy.”

Thẩm Dực hơi lo lắng ngẩng đầu nhìn tôi:

“Ăn xong rồi đi.”

Tôi lắc đầu:

“Không sao, nhanh thôi, anh cứ ăn trước đi, không cần chờ em.”

Ngoài miệng nói vậy, nhưng ánh mắt tôi lại vô thức liếc sang Cố Trú Thần.

Dùng ánh mắt cảnh cáo hắn đừng có gây chuyện.

Hắn vô tội dang tay ra, bày vẻ mặt như thể mình sẽ không làm gì cả.

Ánh mắt Thẩm Dực đảo qua đảo lại giữa hai người chúng tôi, nhưng không lên tiếng.

Tôi đóng cửa, vội vã xuống lầu.

Có lẽ hôm nay tôi quá xui xẻo rồi, nên ông trời thương tình mà bù đắp cho tôi.

Ngày cuối tuần vậy mà đường trong nội thành lại thông thoáng bất ngờ.

Bình thường quãng đường đi về thế này, gặp kẹt xe có khi mất hơn bốn mươi phút.

Thế mà hôm nay tôi chỉ mất đúng hai mươi phút.

Tôi xách bánh kem lên lầu, vừa lấy chìa khóa mở cửa vừa nghĩ, Thẩm Dực thích nhất vị bánh này, hy vọng sau khi nhận được anh sẽ vui hơn một chút.

Chìa khóa còn chưa kịp cắm vào ổ.

Bên trong đột nhiên vang lên giọng của Cố Trú Thần:

“Cậu không phải thật sự động lòng với Lạc Hoài rồi chứ?"

“Ở trong ôn nhu hương lâu quá nên quên luôn mục đích ban đầu rồi à?"

“Trước sau gì cậu cũng phải quay về nhà họ Thẩm, chuyện hôn ước giữa tôi và cậu không giấu được cậu ta đâu."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bạn trai quen qua mạng của tôi là tên bạn cùng phòng miệng độc

Chương 13
Tôi là người song tính nên thỉnh thoảng sẽ không may làm bẩn quần. Có lần vì chiếm phòng tắm quá lâu mà bị bạn cùng phòng miệng độc mắng cho một trận, tôi vội mở WeChat nhắn với người yêu qua mạng. [Mồm của bạn cùng phòng em độc địa kinh, chẳng qua chỉ dùng nhà vệ sinh hơi lâu một chút thôi mà đã chửi em rơi xuống hố rồi.] Bạn trai qua mạng lập tức dỗ dành tôi: [Bạn cùng phòng của bé đáng ghét quá, đợi chúng ta gặp mặt rồi, chồng sẽ giúp em đánh nó nha.] [Anh tặng bé một chiếc áo bóng rổ bản giới hạn nhé, đừng giận nữa, được không?] Vài ngày sau, bạn cùng phòng bắt gặp tôi mặc chiếc áo bóng rổ đó bước ra khỏi phòng tắm. Bàn tay đang định gõ cửa của hắn cứng đờ giữa không trung, giọng nói cũng run lên: “Chiếc áo này… là ai tặng cậu?”
409
9 Vì em mà đến Chương 16
11 Lời Chưa Tỏ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hắn vì ý trung nhân kháng chỉ ban hôn, ta gả cho cha hắn.

Chương 6
Tạ Liễm vì người trong lòng thà tự giáng quan giai ngoại phóng chứ không muốn nhận chỉ hôn cùng ta. Nhất thời ta thành trò cười khắp kinh thành, cho đến khi phụ thân hắn lãnh chỉ hôn. Ta từ đối tượng bị chê cười biến thành hảo mệnh nương tử được người ngưỡng mộ. Ba năm sau, nha hoàn đột nhiên đến bẩm báo: "Tiểu thư, Tạ công tử hồi kinh thành rồi, lập tức đến Giang gia hạ sính nghênh thú Nhị tiểu thư. Nói là Nhị tiểu thư cùng người trong lòng hắn mười phần tương tự." Ta chỉ thoáng thất thần. "Đem công tử và tiểu thư trở về đây, chúng ta nên hồi phủ rồi. Là mẹ kế của hắn, rất có thể còn phải giúp họ lo liệu hôn sự." Nhưng khi ta đến hoa viên, chỉ thấy Tạ Liễm đang đầy mặt chấn kinh nhìn một đôi nhi nữ của ta. "Các ngươi là con của ai? Nương thân là ai?" Nữ nhi không hiểu ngước đầu nhìn hắn, lanh lảnh đáp: "Ca ca, ngươi với đệ đệ ta trông thật giống nhau, ngươi có phải là Tạ Liễm ca ca của ta không? Cha ta là Tạ Chính Uẩn."
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
0
Nắng To Chương 16