Vì Là Em Nên Đổ Gục

Chương 13

14/10/2025 14:15

Hứa Sâm tập hợp đám bạn nhậu ở bar.

Hắn uống cạn ly rư/ợu mạnh, vật vã:

"Làm sao đây? Dạo này cứ thấy kỳ kỳ, không dám nhìn thẳng Tạ Cẩm Nhất. Lẽ ra phải là cậu ta si tình tao, sao tao lại ngại ngùng?"

Đám bạn nhìn nhau, có đứa vỗ đùi: "Anh Sâm, anh phải lòng người ta rồi!"

Ly rư/ợu Hứa Sâm lại rơi.

Phải lòng ư?

Thích đàn ông sao?

Không... không thể nào!

Hắn thất thểu đến tiệm trà sữa, nhìn qua cửa kính người đang tất bật.

Mở miệng rồi lại thôi.

Một cô gái cầm điện thoại tiến đến:

"Đàn anh Tạ, em đến m/ua trà 2 tuần liền rồi, anh nhớ em không?"

Ngón tay hắn siết ch/ặt, tim thót lại.

Phải công nhận cô gái rất dễ thương.

Hai người đứng cùng đẹp đôi, nhưng Hứa Sâm thấy cảnh tượng ấy chói mắt khó chịu.

Cho đến khi người kia lên tiếng lịch sự: "Lượng khách đông nên tôi không nhớ hết, xin lỗi nhé."

"Vậy à."

Cô gái ủ rũ bỏ đi.

Trong lòng Hứa Sâm bỗng nhẹ nhõm.

Hắn chợt nhận ra, từ lúc nào mình đã có sự chiếm hữu kỳ lạ với người bạn này.

Những ngày đầu, Hứa Sâm vô cớ tránh mặt tôi, nhưng chẳng bao lâu sau, cậu ta như biến thành người khác, lúc nào cũng muốn dính ch/ặt lấy tôi như hình với bóng.

Đêm hôm đó, đang ngủ say, cậu ta bỗng kéo tay áo tôi: "Cái giường này rộng lắm, hay là... hai đứa mình ngủ chung ở dưới đi?"

Kỳ quặc thật.

Hai ngày trước còn chê chật cơ mà?

"Thôi được rồi, tôi ngủ ở giường trên ổn mà."

"Sao được chứ? Giường trên nguy hiểm lắm, lỡ trượt chân ngã xuống thì sao?"

Tần Vũ đang ngồi đâu nhảy vô nói xen: "Đúng đấy anh Tạ, nghe Hứa Sâm đi. Cậu mà ngã thêm phát nữa, không những chân đ/au mà tim anh ta cũng đ/au theo đấy~"

Nghe sao cứ sai sai?

Hứa Sâm tự giác dịch vào phía trong, nhường chỗ trống.

Tôi cũng không khách sáo, nằm bệt xuống.

Nửa đêm, vừa chợp mắt đã cảm nhận hơi ấm áp sát vào lưng, dính như keo, cố giãy cũng không ra.

Sáng hôm sau mở mắt, Hứa Sâm đã dán sát vào tường, cách xa tôi cả mét.

Thế đêm qua...

Chắc tại tôi ngủ mơ thôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm