Là Em

Chương 17

17/12/2024 11:09

17

Những cơn nôn mửa dữ dội khiến tầm nhìn của tôi trở nên mờ mịt trong chốc lát.

Sau vài giây, thị lực mới dần hồi phục.

Không nghiêm trọng như cô ấy nói.

Chỉ là trong đống nôn có chút đỏ mà thôi.

Tôi nhẹ nhàng đẩy cô ấy ra khỏi buồng vệ sinh, nhấn nút xả nước, sau đó dùng tờ giấy cô ấy đưa lau sạch khóe miệng.

"Cảm ơn."

"Chị không sao chứ?"

Cô ấy nhíu mày, vẻ mặt có chút lo lắng.

Gương mặt trắng trẻo, sạch sẽ, đầy đặn, trông là biết được nuôi dưỡng rất tốt.

"Không sao."

Tôi bước đến bồn rửa mặt, rửa sạch mặt, rồi bước ra ngoài.

Lúc đó, tôi thấy một người đàn ông đang đợi bên ngoài nhà vệ sinh.

Thấy tôi bước ra, anh ấy liền ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua mặt tôi, rồi dừng lại phía sau lưng tôi.

"Sao lâu vậy?"

Người đàn ông bước tới, cẩn thận đỡ lấy người vợ của mình:

"Chúng ta về nhà thôi. Em cũng đã thấy quán bar rồi, chỗ này ồn quá, không tốt cho em bé."

Anh ấy kiên nhẫn dỗ dành:

"Nếu em vẫn chưa chơi đủ, về nhà anh chơi game với em được không?"

Cô ấy gật đầu, nhưng vẫn ngoái lại nhìn tôi.

Lúc này, có người bước qua họ, tiến về phía tôi….…là Lâm Trì.

"Anh là bạn trai của cô ấy à?"

Cô ấy nhỏ giọng hỏi, "Vừa nãy trong nhà vệ sinh, cô ấy…"

"Em chỉ mượn một gói khăn giấy thôi."

Tôi ngắt lời cô ấy, mỉm cười:

"Cảm ơn nhé."

Chồng cô ấy cười, nhẹ nhàng chạm lên mũi cô ấy:

"Một gói khăn giấy mà em cũng kể với bạn trai người ta, đồ mê tiền nhỏ bé của anh."

Nói xong, anh ấy vừa trêu đùa vừa dỗ dành cô ấy rời đi.

Tôi dựa vào tường, thở ra một hơi, ngẩng lên nhìn Lâm Trì:

"Sao anh lại qua đây?"

"Em đi lâu quá, anh lo."

"Chỉ đi vệ sinh thôi, có thể xảy ra chuyện gì được chứ."

Tôi nói, vừa đi theo anh trở lại.

Mái tóc buộc cao khiến tôi cảm thấy khó chịu, vô thức đưa tay chỉnh lại.

Giây tiếp theo, dây buộc tóc đã bị ai đó nhẹ nhàng tháo ra.

Lâm Trì tiện tay đeo nó vào cổ tay mình, nói:

"Xõa tóc thế này cũng đẹp."

"Thoải mái thế nào thì cứ như thế."

Anh nghiêng đầu nhìn tôi một cái.

Người này luôn mang lại cho tôi cảm giác dịu dàng pha chút vụng về.

Anh nói với tôi:

"Ở trước mặt anh, em có thể thoải mái là chính mình."

"Không cần che giấu điều gì."

Tôi mỉm cười hỏi lại:

"Anh có biết con người thật sự của em như thế nào không?"

Anh lặng lẽ nhìn tôi, rồi lắc đầu.

Tôi cười nhẹ, không nói gì thêm.

Chính vì không biết, anh mới có thể nói những lời chắc nịch như vậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm