Buông thả một lần, tôi rút ra được kết luận.

Giang Biệt không chỉ là kẻ cuồ/ng chân, mà còn là tên đi/ên thực sự.

Sau đó.

Tôi nhìn những vết hôn không đếm xuể trên chân, tức gi/ận đ/á hắn một cước.

Rồi dưới ánh mắt sói hoang của hắn, tôi vội mặc chiếc quần dài vào.

Chúng tôi mặc nhiên không nhắc tới quá khứ, chỉ ngày ngày dính nhau như hình với bóng, tựa thuở mới yêu.

Khác biệt duy nhất?

Giờ hắn còn trơ trẽn hơn xưa.

Trước kia còn biết giả vờ, cau có lạnh lùng với tôi.

Giờ thẳng thừng mở trại trà xanh.

Dưới giường thì dính như sam, trên giường lại đi/ên lo/ạn.

Mà đúng là tôi lại mê đúng kiểu này.

Thời gian trôi nhanh.

Chớp mắt đã đến kỳ nghỉ đông.

Mẹ tôi cực kỳ bất mãn vì tôi thoát khỏi sự kiểm soát cả học kỳ, nên nhân dịp Tết liền bắt buộc tôi phải về nhà.

Nửa năm không gặp, mẹ càng đi/ên cuồ/ng hơn.

Cha không muốn dây dưa với mẹ nữa, tìm luật sư đệ đơn ly hôn.

Tài sản chia đôi.

Nhà xe đều về tay mẹ.

Tòa trực tiếp tuyên ly hôn.

Mẹ không chịu nổi việc cha chẳng còn chút tình nghĩa, lại càng sợ tôi cũng thoát khỏi lòng bàn tay bà.

Nên khi tôi vừa về đến nhà, bà đã canh chừng tôi cả ngày.

Ra khỏi cửa là liên tục xem camera.

Tôi cãi nhau với bà vô số lần, nhưng cuối cùng luôn im bặt.

Mẹ đã khôn hơn.

Bà không còn dùng cách đi/ên lo/ạn mắ/ng ch/ửi hay dùng đạo đức để trói buộc tôi, mà học được cách tỏ ra yếu đuối.

Mỗi lần cãi tới đỉnh điểm.

Bà bắt đầu khóc, vừa khóc vừa tự t/át vào mặt, miệng không ngừng xin lỗi:

"Niên Niên, mẹ xin lỗi con, mẹ thực sự không muốn nói thế với con, nhưng mẹ không kìm được.

"Mẹ biết mình khiến con ngạt thở, biết con muốn trốn khỏi mẹ, nhưng bây giờ bên cạnh mẹ chỉ còn mỗi con thôi, đến con cũng bỏ mẹ sao?

"Mẹ biết lỗi rồi, mẹ quỳ xuống đây được không? Đừng gi/ận mẹ."

Nghe xong, tôi bỗng thấy mẹ thật đáng thương.

Lại càng thấy bản thân mình bi đát hơn.

Đáng buồn nhất là chính mình lại nhớ về thuở nhỏ, khi cha chưa ngoại tình, mẹ còn dịu dàng với tôi.

Không biết bao lâu sau.

Lâu đến nỗi toàn thân tê dại.

Tôi mới nghe thấy giọng mình vang lên:

"Biết rồi.

"Không gi/ận."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm