Buông thả một lần, tôi rút ra được kết luận.

Giang Biệt không chỉ là kẻ cuồ/ng chân, mà còn là tên đi/ên thực sự.

Sau đó.

Tôi nhìn những vết hôn không đếm xuể trên chân, tức gi/ận đ/á hắn một cước.

Rồi dưới ánh mắt sói hoang của hắn, tôi vội mặc chiếc quần dài vào.

Chúng tôi mặc nhiên không nhắc tới quá khứ, chỉ ngày ngày dính nhau như hình với bóng, tựa thuở mới yêu.

Khác biệt duy nhất?

Giờ hắn còn trơ trẽn hơn xưa.

Trước kia còn biết giả vờ, cau có lạnh lùng với tôi.

Giờ thẳng thừng mở trại trà xanh.

Dưới giường thì dính như sam, trên giường lại đi/ên lo/ạn.

Mà đúng là tôi lại mê đúng kiểu này.

Thời gian trôi nhanh.

Chớp mắt đã đến kỳ nghỉ đông.

Mẹ tôi cực kỳ bất mãn vì tôi thoát khỏi sự kiểm soát cả học kỳ, nên nhân dịp Tết liền bắt buộc tôi phải về nhà.

Nửa năm không gặp, mẹ càng đi/ên cuồ/ng hơn.

Cha không muốn dây dưa với mẹ nữa, tìm luật sư đệ đơn ly hôn.

Tài sản chia đôi.

Nhà xe đều về tay mẹ.

Tòa trực tiếp tuyên ly hôn.

Mẹ không chịu nổi việc cha chẳng còn chút tình nghĩa, lại càng sợ tôi cũng thoát khỏi lòng bàn tay bà.

Nên khi tôi vừa về đến nhà, bà đã canh chừng tôi cả ngày.

Ra khỏi cửa là liên tục xem camera.

Tôi cãi nhau với bà vô số lần, nhưng cuối cùng luôn im bặt.

Mẹ đã khôn hơn.

Bà không còn dùng cách đi/ên lo/ạn mắ/ng ch/ửi hay dùng đạo đức để trói buộc tôi, mà học được cách tỏ ra yếu đuối.

Mỗi lần cãi tới đỉnh điểm.

Bà bắt đầu khóc, vừa khóc vừa tự t/át vào mặt, miệng không ngừng xin lỗi:

"Niên Niên, mẹ xin lỗi con, mẹ thực sự không muốn nói thế với con, nhưng mẹ không kìm được.

"Mẹ biết mình khiến con ngạt thở, biết con muốn trốn khỏi mẹ, nhưng bây giờ bên cạnh mẹ chỉ còn mỗi con thôi, đến con cũng bỏ mẹ sao?

"Mẹ biết lỗi rồi, mẹ quỳ xuống đây được không? Đừng gi/ận mẹ."

Nghe xong, tôi bỗng thấy mẹ thật đáng thương.

Lại càng thấy bản thân mình bi đát hơn.

Đáng buồn nhất là chính mình lại nhớ về thuở nhỏ, khi cha chưa ngoại tình, mẹ còn dịu dàng với tôi.

Không biết bao lâu sau.

Lâu đến nỗi toàn thân tê dại.

Tôi mới nghe thấy giọng mình vang lên:

"Biết rồi.

"Không gi/ận."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ai bảo anh ta là chó điên?

Chương 7
Đêm trước lễ đính hôn, người em song sinh bỏ trốn. Vì tiền, cha tôi ép tôi đóng giả em trai gả cho thiếu gia điên nhà họ Mộ. Lần đầu gặp mặt, hắn vừa rút con dao găm đẫm máu ra khỏi mắt kẻ khác. Khi tôi tưởng mình sẽ gục ngã dưới tay hắn, hắn lại e thẹn giấu dao sau lưng, khẽ cười: "Cô chính là phu nhân của ta?" Sau này, vị thiếu gia vốn ghét người khác đụng chạm ấy lại đòi ôm khi ngủ, đòi hôn lúc thức. Khi thiếu gia điên hóa thành thiếu gia ôn nhuận, em trai lập tức quay về. Nó nói: "Anh đơn giản chỉ là omega kém chất lượng, không xứng với hắn." Tôi nhìn Mộ Yến Cẩn - kẻ đã lâu không phát điên, mỉm cười buông tay. "Em à, chó không cần xích... liệu có còn là chó dại không?"
1.2 K
6 Ngôi Sao May Mắn Chương 11
10 Thai nhi báo thù Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm