Đột nhiên, Hình Dặc đưa tay xoa xoa bụng tôi. Có vẻ rất ưng cảm giác này, anh không chỉ xoa một cái, mà là xoa rất nhiều lần. Đến khi tôi sắp không nhịn nổi nữa, anh mới chịu buông bụng tôi ra.

“Xem ra cũng không ngốc, còn nghe hiểu lời anh nói. Đã vậy thì nhớ kỹ, bây giờ mẹ anh sẽ không mang nhóc về đâu.”

Hình Dặc đặt tôi trở lại trên đùi anh. Sau đó khởi động xe lăn, đi về phía phòng khách.

“Cho nên hiện tại nhóc chỉ có thể ở lại chỗ anh. Nếu nhóc thực sự muốn theo mẹ anh, đợi một thời gian nữa anh sẽ bàn bạc lại với bà ấy, đưa nhóc sang bên đó.”

“Nhưng trước đó, nhóc chỉ có thể ở lại đây. Mà đã ở lại chỗ anh thì phải tuân thủ quy tắc trong nhà, không được phá hoại, cũng không được đi vệ sinh bừa bãi.”

Hình Dặc đưa tay nhấc tôi từ trên đùi xuống, đặt trước ổ mèo mà mẹ Hình đã m/ua cho tôi.

“Sau này nhóc ở đây, nhớ kỹ chưa.”

Thấy tôi không phản ứng gì, Hình Dặc dùng ngón tay chọc chọc lưng tôi.

“Nghe thấy chưa? Thang Thang.”

“Meo.”

Cứ thế, tôi bắt đầu sống ở nhà Hình Dặc.

Mẹ Hình chuẩn bị đồ đạc rất đầy đủ. Thậm chí ngày hôm sau còn có người đến nhà lắp cho tôi một cái trụ cào móng.

Hình Dặc nhìn cái trụ, rồi lại nhìn tôi rất nghiêm túc.

“Mẹ anh đúng là, trước khi m/ua đồ không xem lại vóc dáng của nhóc à? Có bò lên được không thế?”

Này, coi thường mèo quá đấy!

Tôi biểu diễn ngay tại chỗ cho con người xem.

“Oa, Thang Thang giỏi thật đấy. Vậy bây giờ chơi trụ cào móng của nhóc cho ngoan đi, anh phải làm việc, không được làm phiền anh.”

Tuy Hình Dặc không ra khỏi cửa, nhưng anh vẫn phải làm việc. Dù sao công việc của anh cũng không cần phải ra ngoài.

Sau khi x/ác định anh không có thời gian để mắt tới mèo, mèo bắt đầu kế hoạch trả th/ù của mình.

Đầu tiên là chạy vào phòng Hình Dặc, giẫm tưng tưng trên gối của anh, rồi kéo quần áo của anh xuống đất.

May mắn là thời tiết còn nóng, quần áo của Hình Dặc không quá dày nặng, nếu không thân mèo này cũng chẳng kéo nổi xuống.

Rời khỏi phòng ngủ, tôi đi ra phòng khách, rồi đi/ên cuồ/ng chạy nhảy khắp nơi.

Hình Dặc thực sự rất tập trung, chỉ bận gọi video với bạn bè bàn về dự án của họ, hoàn toàn không biết tình hình phía sau lưng mình như thế nào.

Cho đến khi bạn của Hình Dặc bất ngờ nhìn thấy cảnh tượng phía sau anh, rồi rụt rè hỏi:

“Cậu nuôi mèo à?”

“Ừ, mẹ tôi cứ bắt phải nhận nuôi, sao thế?”

“Cậu có muốn nhìn lại phía sau mình không? Có vẻ con mèo nhà cậu phát đi/ên rồi thì phải.”

Hình Dặc bỏ dở việc trong tay, quay đầu lại là thấy ngay cảnh tôi đang cào móng trên ghế sofa.

Giờ tôi mới ngỡ ngàng nhận ra mình đã bị phát hiện. Có gan lén lút làm chuyện x/ấu sau lưng người ta, nhưng làm trước mặt thì tôi vẫn chưa đủ trình độ.

Thế nhưng, mặt Hình Dặc đã đen kịt lại.

“Thang Thang! Nhóc đang làm cái gì thế hả?!”

Hình Dặc nói với bạn mình là phải xử lý việc nhà trước rồi cúp máy. Anh đẩy xe lăn đến trước mặt tôi. Tôi còn chưa kịp chạy đã bị anh chộp ngay lấy.

Mèo ra sức vùng vẫy, nhưng con người không hề buông tay. Hơn nữa, giờ Hình Dặc đã có thể nắm ch/ặt lấy tôi mà không làm tôi đ/au.

Cứ như vậy, tôi bị xách đến một góc tường, anh cố bắt tôi đứng ph/ạt ở đó. Chân Hình Dặc không thể ngồi xổm trước mặt tôi, mà cúi người thì lại quá mệt. Điều khiến người ta phát đi/ên hơn cả là cái thân tôi quá bé, chắc chắn anh không thể nào giữ tôi đứng yên được.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chiêu Vi

Chương 9
Cung biến thất bại, phụ thân bị liên lụy. Đêm trước ngày đày ải, người lấy ra hai thẻ tre, bảo tỷ và ta mỗi người rút một chiếc. Một chiếc gửi gắm cho cố giao Hoài An Hầu phủ, một chiếc gửi gắm cho thuộc hạ cũ. Mẫu thân khẽ ghé tai dặn dò: "Thẻ ngắn là Hầu phủ. Thân xác con yếu nhược, tới Hầu phủ là vừa vặn." Năm năm qua, ta vào Hầu phủ, tỷ đi chốn thôn quê. Ngày tháng ở Hầu phủ như đi trên băng mỏng, thế tử chèn ép, tiểu thư khinh rẻ. Có lần ta dâng trà cho thế tử, người bỗng cười lạnh: "Năm đó phụ mẫu ngươi rõ ràng hứa gả tỷ tỷ ngươi tới, sao lâm trận lại đổi thành ngươi? Ắt là ngươi giở trò, tâm thuật bất chính, mới đẩy Vãn Dao tới chốn thôn dã." Ta ngỡ ngàng cúi đầu. Năm năm sau, phụ thân được minh oan, cả nhà hồi kinh. Tỷ từ quê trở về, dung nhan càng thêm diễm lệ, y phục chỉnh tề, giữa đôi mày chẳng thấy chút khổ sở. Tỷ thấy đôi tay ta đầy vết chai sạn, nghi hoặc hỏi: "Phụ mẫu không để lại chút kim ngân cho ngươi để lo liệu nhân tình ở Hầu phủ sao?" Ta nhìn chiếc vòng ngọc trên cổ tay tỷ, nước ngọc trong vắt, phút chốc liền hiểu ra. Chiếc thẻ năm đó, vốn dĩ là cố ý để ta rút trúng. Lại đến ngày rút thẻ định nhân duyên. Một thẻ là con trai thuộc hạ nơi thôn dã, một thẻ là Hoài An Thế tử. Mẫu thân theo lệ bảo ta rút trước. Ta lắc đầu lùi lại nửa bước: "Ta chẳng chọn ai cả."
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0