1.

Khoảnh khắc gi/ật mình tỉnh dậy trên giường, ta nhận ra mình đã được trùng sinh.

Trước khi bị vạn tiễn xuyên tâm, ta vẫn còn lo lắng cho mảnh h/ồn phách tan vỡ của Hoắc Vân Bách, không ngừng xuống trần gian tìm ki/ếm pháp khí. Nhưng hắn chỉ vì tu luyện nhất thời không tìm được bí quyết mà đổ hết mọi trách nhiệm lên đầu ta.

Đại sư huynh ngày xưa, người từng quang phong tề nguyệt, như đóa hoa cao lãnh trên đỉnh núi. Ngày mà ta mới bước chân vào Tiên môn, Hoắc Vân Bách mỉm cười gọi ta là tiểu sư đệ, đã không còn tồn tại nữa rồi.

Ngoài cánh cửa đang đóng ch/ặt, Hoắc Vân Bách đang đ/ập cửa ầm ầm long trời lở đất. Ta kinh h/ồn bạt vía sờ lên cơ thể mình. May quá, ta vẫn còn sống, nỗi đ/au thấu xươ/ng bị lửa th/iêu đ/ốt đó, ta tuyệt đối không muốn trải qua lần nữa.

Nếu Hoắc Vân Bách từ đầu đến cuối chỉ yêu thích Ý An, vậy ta sẽ thành toàn cho bọn họ.

"Khương Khâm, mở cửa!" Không biết hắn đã gào thét bên ngoài bao lâu, sự kiên nhẫn đã sớm cạn.

Nếu ta còn không mở cửa, e rằng hắn sẽ phá cửa xông vào.

Kiếp trước, sau khi ta trúng Tình đ/ộc, người đầu tiên ta nghĩ đến chính là hắn. Thật lòng ta cũng có chút mừng thầm, ta không biết hắn có hiểu được tâm ý của ta không. Nếu có thể nhân cơ hội này để mối qu/an h/ệ giữa ta và hắn tiến thêm một bước, khiến mối tình thầm kín kéo dài gần trăm năm của ta được thấy ánh Mặt Trời.

Nhưng ta không hề biết, người hắn yêu lại là Ý An.

Ý An là một tiên nô cấp thấp, thỉnh thoảng xuất hiện trong đại điện, cũng không hề nổi bật. Thậm chí TA còn không nhớ rõ được dung mạo của hắn ta.

Ta chỉnh trang lại y phục, không để lộ một dấu hiệu Tình đ/ộc phát tác nào, rồi đi đến bên cửa.

"Khương Khâm, ta nói lần cuối cùng, mau mở cửa!"

"Ta mặc kệ lần này ngươi lại bày kế cùng ai lừa gạt ta, ta chỉ đến đây lần này thôi, nếu còn đến c/ầu x/in ta nữa, ta sẽ không đến đâu."

Ta nhớ ra rồi. Kiếp trước, ta trúng đ/ộc xong, gắng gượng quay về phòng, rồi hôn mê sốt cao liên tục. Trong cơn hôn mê, ta chỉ có thể gọi tên hắn, không biết là ai đã đi gọi hắn đến.

Trước khi hắn nổi cơn thịnh nộ, ta mở cửa.

Hoắc Vân Bách tu luyện pháp thuật hệ Hỏa, lúc này quanh người hắn bao bọc bởi ngọn lửa rực ch/áy. Pháp khí trong tay hắn, chính là thanh ki/ếm Vạn Kiếp Bất Phục đã g.i.ế.c c.h.ế.t ta. Vừa nhìn thấy nó, ta sợ hãi lùi về sau một bước.

Thấy ta đã mở cửa, Hoắc Vân Bách ngẩn người, nhìn ta từ trên xuống dưới một lượt, rồi mới thu ki/ếm lại. Chỉ một thoáng, vẻ phẫn nộ trong mắt hắn càng lúc càng nồng đậm, "Khương Khâm, không phải ngươi nói mình trúng Tình đ/ộc sao? Ta thấy ngươi vẫn ổn mà?"

"Chẳng lẽ lại lừa ta nữa?"

Lời nói của Hoắc Vân Bách khiến ta có chút không hiểu. Từ khi bước chân vào Tiên môn, lần đầu tiên gặp hắn, ta chưa từng lừa dối hắn. Lấy đâu ra chuyện lại lừa hắn nữa?

Ta hắng giọng, rồi mới lên tiếng đáp lời, "Đa tạ sư huynh quan tâm, ta có trúng Tình đ/ộc, nhưng... không cần sư huynh c/ứu chữa."

Sắc mặt Hoắc Vân Bách thay đổi, thanh ki/ếm trong tay lại chĩa thẳng vào ta, "Khương Khâm, ta không biết ngươi lại muốn giở th/ủ đo/ạn hạ tiện gì để khiến ta phải bận tâm. Ta đã là sư huynh của ngươi, ngươi phạm sai lầm, ta cũng có trách nhiệm gánh vác."

"Ý An tâm tư thuần thiện, những chuyện trước kia, đệ ấy bảo ta đừng so đo với ngươi, nếu ngươi còn dám ỷ vào thân phận đệ tử Tiên môn mà h/ành h/ung làm á/c với đệ ấy, đừng trách ta không niệm tình sư môn mà dùng môn quy trừng ph/ạt ngươi!" Hoắc Vân Bách nói xong, toan quay người bỏ đi.

Những lời này, kiếp trước ta chưa từng nghe qua, tự nhiên cũng không biết phải biện giải thế nào.

Ta gọi hắn lại, theo bản năng như kiếp trước, muốn kéo vạt áo hắn, nhưng lại bị hắn cảnh giác hất tay ra.

"Đừng chạm vào ta, ta thấy bẩn!"

Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý, kiếp này không còn dây dưa với hắn nữa. Nhưng lời nói của hắn vẫn khiến t/âm th/ần ta chấn động.

Nếu không phải đã hóa pháp khí tu luyện ngàn năm cho hắn giữ h/ồn phách, ta cũng không đến mức ngay cả Tình đ/ộc cũng không tự hóa giải được. Nhưng đổi lại, chính là sự tuyệt tình không chút lưu thủ của Hoắc Vân Bách, vạn kiếp bất phục, thần h/ồn câu diệt, không còn một tia cơ hội sống lại.

Vạt áo Hoắc Vân Bách tuột khỏi tay ta, ta nhìn lòng bàn tay trống rỗng, cười khổ không thành tiếng, "Sư huynh, ta không biết mình đã làm gì mà khiến Ý An nghĩ là ta đang nhắm vào hắn ta? Đợi ta giải xong Tình đ/ộc, sẽ đi giải thích với hắn."

Lời ta còn chưa dứt, Hoắc Vân Bách vốn đang quay lưng bỗng nhiên xoay người lại, giơ ki/ếm, đ.â.m thẳng vào ta. Hơi nóng phả vào mặt trộn lẫn với ngọn lửa rực ch/áy.

Ta vì trúng Tình đ/ộc nên căn bản không có sức phản kháng.

"Sư huynh!" Dùng hết sức lực cuối cùng, ta đỡ được một đò/n tấn công của Hoắc Vân Bách.

Trên khuôn mặt Hoắc Vân Bách, hiện lên vẻ muốn đẩy ta vào chỗ c.h.ế.t như kiếp trước.

Trong cổ họng dâng lên ra một luồng ngọt tanh, một ngụm m.á.u bẩn phun ra từ miệng ta.

Hoắc Vân Bách cũng bị việc ta đột ngột thổ huyết làm cho h/oảng s/ợ, vội vàng thu ki/ếm.

Mất đi điểm tựa, cơ thể ta cũng không còn sức lực, cứ thế ngã xuống đất, liên tục ho ra vài ngụm m/áu. Ngay cả khi không trúng Tình đ/ộc, ta cũng không chịu nổi một ki/ếm đó của hắn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
8 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm