Sống lại trả thù anh kế bệnh kiều

Chương 27+28

05/10/2024 17:49

27

「A!」

Âm thanh kêu đ/au đớn vang vọng trong ngõ nhỏ yên tĩnh.

Nơi này vốn được kế hoạch hoá thành khu vực phá dỡ, những gia đình quanh đây đã chuyển đi hết rồi.

Sau khi Chu Thành Tân kêu la, cổ họng vừa đ/au vừa khô.

Hắn quỳ dưới đất, nước mắt nước mũi tèm nhem, gi/ữa hai ch/ân chảy ra chất lỏng vàng.

「Đại ca, mong anh tha cho tôi đi.」

「Tôi thật sự không còn tiền nữa, anh cầm đi, cầm hết đi!」

Ồ, coi tôi là kẻ cư/ớp à.

「Ha ha!」

Lục Tinh Châu đ/è thấp âm thanh nói:

「Không ổn, chạy mau!」

Tôi nắm lấy tay của Lục Tinh Châu chạy trong bóng tối.

Tim đ/ập vô cùng mạnh, gông cùm của kiếp trước như đã rơi ra khi đang chạy.

Gió đêm mùa hè thổi qua tóc của tôi, trong không khí toàn là cảm giác tự do.

Lục Tinh Châu dừng lại, nở nụ cười nhìn tôi.

Hốc mắt tôi nóng lên, nước mắt tuôn trào chảy ra.

「Sư huynh, cảm ơn anh hu hu hu!」

「Anh thật tốt hu hu hu, sau này em, em sẽ cố gắng ki/ếm tiền.」

「Em cho anh tiền dưỡng lão đến già.」

Mây đen che khuất mặt, từ vui vẻ chuyển sang âm u.

Khuôn mặt của Lục Tinh Châu, từ đỏ sang đen, từ đen sang trắng.

「Khóc cái gì, tư thế hôm nay em tẩn hắn không chuẩn, ngồi tấn nửa tiếng cho anh.」

28

Lục Hùng nói con người không thể lúc nào cũng sống trong h/ận th/ù.

Vì vậy ông ấy yêu cầu tôi ba ngày đá/nh một trận nhẹ, bảy ngày đá/nh một trận nặng.

Đợi đến khi nào đá/nh hắn đến không còn h/ận nữa, tôi có thể bắt đầu một cuộc sống mới.

Hai mắt tôi sáng ngời nhìn ông ấy, gương mặt tràn đầy sự kính phục:

「Sư phụ, người lợi hại gh/ê, sao người hiểu nhiều vậy ạ?」

「Con cảm thấy người còn giỏi hơn nhà triết học!」

Người khác thường khen Lục Hùng là người tính tình rộng rãi, trọng nghĩa, vạm vỡ, mạnh mẽ.

Nhưng chưa từng ai khen ông ấy thông minh.

Nghe Lục Tinh Châu nói, từ ngày đó Lục Hùng trở nên rất lạ thường.

Khi ăn cơm hay đang đi trên đường, bất giác nở nụ cười.

「Nhà triết học, hi hi, hi hi hi~」

Mà tôi, lại đang bận đá/nh Chu Thành Tân.

Mà hai chúng tôi phối hợp ngày càng ăn ý.

Sau khi cứ bị đá/nh như thế, Chu Thành Tân vừa thấy tôi là hai tay ôm đầu, quỳ gối xuống.

Toàn bộ quá trình không hét không kêu, bày ra dáng vẻ tuỳ người khác đá/nh.

Tôi vừa học võ vừa học tập, và nhớ đến rất nhiều đề thi đại học.

Trải qua những ngày tháng khá phong phú.

Hôm nay lúc tôi đi học, ở cửa trường học nhìn thấy Phó Mẫn Tuệ.

Cô ta g/ầy đi rất nhiều, má hóp lại, và đôi mắt thì quầng thâm.

Tôi cười lạnh một tiếng:

「Ôi, đây không phải cô gái lo/ạn luân của trường chúng ta à, đi học lại rồi?」

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K

Mới cập nhật

Xem thêm